4
Rất nhanh đã đến ngày gia yến, vừa mới ngồi vào bàn, Nhị thẩm đã cười mà giấu d.a.o: “Hành nhi thành thân là chuyện đại hỷ, ta thấy Tri Vi không chỉ dung mạo thanh tú, mà còn khá hiểu lòng người, như vậy xem ra những người làm trưởng bối như chúng ta cũng có thể yên tâm rồi.”
Ta giữ nụ cười: “Đa tạ Nhị thẩm khen ngợi.”
Ngay sau đó bà ta đổi giọng: “Nhà như chúng ta việc khai chi tán diệp là quan trọng nhất, đã cưới chính thê rồi thì cũng nên làm cho hậu viện thêm đông đúc, ta liền làm chủ chọn giúp Hành nhi một số cô nương gia thế trong sạch, để nó xem thử, xem ai có thể lọt vào mắt nó.”
Nhị thẩm nói xong liền cười tủm tỉm nhìn ta.
Tạ Hành vội vàng đứng dậy, ôn tồn từ chối: “Ý tốt của Nhị thẩm ta xin ghi nhận, chỉ là ta và Vi Vi đã ước định, một đời một kiếp một đôi người, tuyệt đối không nạp thiếp.”
Nhị thẩm không để ý đến hắn, bắt đầu công kích bà bà: “Tẩu t.ử, tẩu cũng khuyên Hành nhi vài câu đi, vốn dĩ phòng của các người con cháu đã không nhiều, thê t.ử của Cảnh nhi lại là kẻ không có tiền đồ, thành thân nhiều năm như vậy vẫn không sinh được, ta cũng vì sốt ruột mới thúc giục Hành nhi, chỉ sợ hương hỏa phòng các người bị đứt đoạn ngay đời chị.”
Nhị thúc của Tạ Hành vốn phong lưu đa tình, con cái đông đúc, trái lại bên công công chỉ có hai huynh đệ Tạ Hành, vì vậy Nhị thẩm không tránh khỏi thường xuyên lấy chuyện con cái ít ỏi để khiến bà bà phải chịu uất ức.
Đại tẩu da mặt mỏng, bị nói móc như vậy trước mặt mọi người, nước mắt suýt rơi xuống.
Trong lòng ta cười lạnh, đây rõ ràng là có chuẩn bị mà đến, biết nhét một người e Tạ Hành sẽ từ chối, nên dứt khoát mang đến một đống, kiểu gì cũng sẽ giữ lại được một người.
Tạ Hành nháy mắt với ta, trước khi đến đã nói rồi, nếu gặp chuyện ta không ứng phó được, hắn sẽ tìm cớ đưa ta rời đi.
Những kế bẩn hắn nghĩ ra đều là kiểu g.i.ế.c địch một ngàn tự tổn tám trăm, quả thực là hạ sách.
Chỉ có không sợ c.h.ế.t không biết xấu hổ, mới đối phó được với người như Nhị thẩm.
Ta đứng dậy, lần lượt quét mắt nhìn những gương mặt trẻ trung của mấy cô nương kia.
“Người như ta đây, vốn rất hẹp hòi, nạp vào cũng chẳng phải chuyện lớn, chỉ là sau này có què quặt hay bị thương hay không thì ta không dám đảm bảo, dù sao khi làm việc ta cũng không biết nặng nhẹ.”
“Nghe nói Nhị thẩm là người hiểu đạo lý nhất, lòng dạ rộng rãi, có thể chủ động nạp thiếp cho phu quân, thật khiến người ta khâm phục, nghĩ chắc Nhị thẩm và mấy vị di nương trong phủ sống chung như tỷ muội ruột thịt nhỉ, ta thì không có bản lĩnh ấy, có dịp nhất định phải thỉnh giáo Nhị thẩm một phen.”
Nhị thẩm nghe ta vòng vo châm chọc, tức đến run cả người, chỉ vào mũi ta: “Ngươi hỗn xược!”
“Ta hỗn xược?” ta đập mạnh xuống bàn, giọng cao lên mấy phần.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Ta còn có thể hỗn xược hơn, nhà ai t.ử tế lại ngay ngày đầu tân tức phụ ra mắt đã nhét thiếp vào phòng người ta, chỉ có bà mặt dày mà ghê tởm cứ sấn tới trước mặt ta, ta nói lời dễ nghe để đuổi bà đi, cho bà một bậc thang để mà xuống, bà còn không biết đường nhận lấy, cứ nhất định muốn ta chỉ thẳng tên mà mắng mới thấy thoải mái phải không?”
“Tại sao đại tẩu ta mãi không có con, trong lòng bà không rõ sao?”
Lời này độc ác đến cực điểm, sắc mặt bà ta từ đỏ chuyển xanh, rồi từ xanh chuyển trắng, biến đổi đủ màu.
“Đồ nữ nhân chanh chua! Đồ nữ nhân ngu dốt! Ngươi…”
Ta ngang ngược bước đến trước mặt bà ta: “Ta cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chính bà già nua héo úa, không quản được Nhị thúc ra ngoài vụng trộm, mấy đứa con hoang do ngoại thất của Nhị thúc sinh ra gom lại cũng đủ hai bàn đ.á.n.h bài rồi, bà không dám gây chuyện với chính nam nhân của mình, lại chạy đến hại chúng ta thanh tĩnh?”
“Ngươi… ngươi nói bậy nói bạ, người đâu!” Nhị thẩm chỉ vào ta thét lên.
Ta nắm lấy ngón tay bà ta: “rắc” một tiếng bẻ gãy ngón tay, rồi túm lấy tóc bà ta, xách đầu bà ta đập vào tường.
“Đến đi Nhị thẩm, xem hai chúng ta ai sợ ai, cùng lắm thì đồng quy vu tận, xem ta có đ.â.m c.h.ế.t lão thái bà độc ác như bà không?!”
5
Nhị thẩm gào lên như lợn bị chọc tiết: “Cứu mạng, g.i.ế.c người rồi!”
Nhị thúc đã uống đến say mềm, mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên: “Đây là đang làm gì vậy?”
Ta quay đầu lại cười với ông ta vẻ vô hại: “Nhị thúc, ta nói sẽ nạp cho người mấy phòng thiếp thất, Nhị thẩm không đồng ý, ta đang khuyên bà ấy.”
“Nạp thiếp cho ta? Tốt tốt!”
Ông ta nhìn Nhị thẩm đầu tóc rối bời cầu xin tha thứ, lắc lắc đầu, tưởng mình uống đến hoa mắt, sau đó cuối cùng cũng phản ứng lại: “Đại ca đại tẩu mau quản… quản con dâu các người, g.i.ế.c người rồi!”
Công công đỡ trán: “Ôi chao, càng già càng thân thể càng yếu, thật không chịu nổi rượu, mới uống mấy chén đã say rồi. Mau, có người không, đến kéo Nhị nãi nãi và thiếu phu nhân ra, đưa một nhà Nhị gia về, hôm khác ta sẽ đích thân đến nhận lỗi!”
Bà bà giả vờ không nghe thấy, đầu gần như chôn xuống dưới bàn, nghịch nghịch sợi thêu trên vạt áo.
Đợi những người đó đi rồi, bà “vụt” một cái đứng dậy ôm lấy ta: “Con dâu của ta, con thật là lợi hại! Lúc tức phụ lão nhị bị đập đến đầu toác ra, ta sảng khoái vô cùng.”
“Mẫu thân, hôm nay con chỉ làm mẫu một lần, sau này người phải tự mình ra tay. Đối phó với loại người mặt dày vô sỉ như Nhị thẩm, phải đao thật thương thật mà làm, ai cũng chỉ có một cái đầu một cái mạng, ai cao quý hơn ai.”
“Dù cuối cùng đầu rơi m.á.u chảy, binh đao tương kiến, cũng phải để đối phương hiểu chúng ta không dễ bắt nạt.”
Bà bà vội vàng xua tay: “Không được không được, tính ta mềm yếu, sợ nhất là m.á.u.”
Sợ m.á.u? Vậy thì dễ rồi.
Để giúp bà bà khắc phục nỗi sợ, ta bắt đầu dạy bà từ việc g.i.ế.c gà.
Bà bà đi theo sau ta, trong tay cầm d.a.o, tay run như cầy sấy.
“Không được… không được, con gà kia đang trừng mắt nhìn ta…” bà tay cầm một con gà đang giãy giụa bay loạn, đầu quay sang chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào nó.
“Nó sắp c.h.ế.t rồi, có trừng người hai cái thì đã sao?”
Ta đưa d.a.o cho bà bà: “Nhắm vào cổ nó mà cắt xuống, một nhát là xong.”
Bà lấy hết dũng khí đưa d.a.o lên trước cổ con gà, con gà giãy một cái, dọa bà hét lên một tiếng rồi ném d.a.o đi, ngồi bệt xuống đất.
Con gà lại chạy mất, hai người chúng ta đuổi khắp sân.