Thải Tước dè dặt hỏi:
“Phu nhân có muốn đợi cô gia không ạ?”
Ta xoay người, ôm lấy gối:
“Không cần, về sau cũng không cần đợi.”
Sáu mươi năm thành hôn, số ngày hắn bước vào phòng ta, đếm trên đầu ngón tay.
07
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Sáng hôm sau, ta dậy sớm, dùng qua loa chút điểm tâm, liền một mình đến dâng trà cho công bà.
Cây gậy bà mẫu chuẩn bị từ tối qua, rốt cuộc không dùng đến.
Vân Trưng đã suốt đêm quay về biên quan.
Từ lần ấy đến lần ta gặp lại hắn, còn cách ba năm.
Lần đó, hắn mang về một nữ t.ử đang mang thai, dung mạo có năm phần giống tỷ tỷ ta.
Kỳ thực, nếu hắn không nói, căn bản chẳng nhận ra nét tương đồng.
Thiên hạ mỹ nhân vốn dĩ giống nhau, chỉ có kẻ xấu mới mỗi người một vẻ.
Ban đầu ta còn tưởng hắn chỉ ưa thích kiểu liễu yếu đào tơ, đến mức từng thực sự ép mình chịu đói nhiều năm.
08
Đứng bên cạnh công công là một thiếp thất dung mạo ôn nhu, eo thon hông nở, hẳn chính là Lâm di nương.
Sắc mặt bà mẫu không mấy dễ coi, nhưng nhìn ta vẫn gượng cười.
May thay, ngày thường công công luôn mang mỹ thiếp ở biên quan, số ngày khiến bà phiền lòng cũng không nhiều.
Năm năm nữa, công công sẽ vì vết thương cũ tái phát mà âm dương cách biệt.
Lâm di nương, người hiện giờ bị bà coi như cái gai trong mắt, về sau lại trở thành bạn đ.á.n.h bài diệp t.ử thân thiết của bà.
Cũng phải qua bao năm đ.á.n.h bài, bà mới ngộ ra: Vì nam nhân mà kết oán, thật chẳng đáng.
Sau khi gặp thiếp thất của công công, hai thông phòng của Vân Trưng cũng tiến lên dâng trà cho ta.
Ta ban cho mỗi người một đôi kim trạc, đồng thời nâng thân phận họ lên làm thiếp.
Hai người này đều do bà mẫu chọn, thật thà an phận, thấy được thưởng, liền dập đầu tạ ơn vô cùng cung kính.
Kiếp trước, ta còn cảm thấy họ chướng mắt, cho rằng họ quyến rũ Vân Trưng, chỉ tùy tiện ban hai thỏi bạc, lại không chịu nâng họ lên làm thiếp.
Vân Trưng bận rộn thay hết người mới này đến người mới khác, hai thông phòng thật thà ấy lại bị chôn vùi nửa đời nơi hậu viện.
Họ có lỗi gì không?
Vân Trưng không yêu ta, đơn giản chỉ là không thích ta, chẳng liên quan gì đến những nữ nhân ấy.
Huống chi, có thích thì đã sao?
Hắn nói yêu tỷ tỷ ta, nhưng cũng chẳng ngăn được việc sủng hạnh người khác.
Chân tình như bà mẫu, năm xưa cũng từng gả cho lang quân như ý.
Công công dùng nửa cái mạng đổi lấy quân công, mới cầu được thánh chỉ cưới người trong lòng; bà mẫu khi sinh đôi tiểu thúc, cũng suýt mất nửa cái mạng; công công ăn chay ba năm cầu phúc cho thê t.ử — vậy mà nay cũng tình nhạt nghĩa phai.
Tỷ tỷ ta tên là Tạ Uyên Ý, khi sinh nàng, phụ mẫu ta cũng từng tình sâu ý nặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn ta sinh sau năm năm, tên là Tạ Lan Nhân.
Lan nhân nhứ quả, tình sâu thuở thiếu niên, rốt cuộc cũng hóa thành chán ghét lẫn nhau.
09
Ta chợt nhớ, năm tháng dần trôi, có lần ở hậu viện Phật tự gặp Lục Quan tóc đã bạc trắng.
Hôm ấy tuyết rơi rất lớn, hắn đứng ở hành lang bên kia, cách một màn gió tuyết mà nhìn về phía ta.
Sau khi hắn rời đi nhiều ngày, ta đến chỗ hắn từng đứng, thấy lưu lại một bài thơ:
“Chợt bóng cố nhân lướt cõi lòng,
Ngoảnh lại non sông đã sắc thu.
Nếu được tương tư cùng dãi tuyết,
Đời này coi như đã bạc đầu.”
Lần đó, ta cũng gặp mẫu thân và muội muội của hắn trong Phật tự. Họ vô cớ mà chán ghét ta, dù ta chỉ là một kẻ xa lạ.
Ta lại thấy có phần may mắn, chúng ta chỉ cùng dầm tuyết, chứ chưa từng cùng bạc đầu.
Có những tình ý, cách núi cách biển mới dâng trào mãnh liệt; một khi rơi vào ngày ngày tháng tháng, năm năm tháng tháng, cũng sẽ bị bào mòn thành tro bụi.
10
Thành thân ba ngày, trong nhà lại chỉ còn ta và bà mẫu.
Hai vị tiểu thúc sinh đôi đang theo học ở Đông Sơn thư viện, bà mẫu mua một trang t.ử dưới chân Đông Sơn, ngày thường ở đó.
Kiếp trước, bà từng muốn dẫn ta cùng đến trang t.ử, nhưng ta từ chối. Khi ấy ta vẫn chưa chịu c.h.ế.t tâm, cứ nghĩ Vân Trưng sẽ không bỏ mặc ta, chỉ cần chờ thêm chút nữa, hắn sẽ trở về.
Lần này, ta không muốn chờ nữa.
Ta sớm thu xếp hành lý, theo bà mẫu cùng đến trang t.ử.
Trang t.ử mùa thu, đẹp như tranh thủy mặc.
Rừng phong phía sau núi đỏ rực như lửa, cây hồng treo đầy quả như những chiếc l.ồ.ng đèn. Dòng suối quanh trang phản chiếu bầu trời xanh, đá cuội dưới đáy trong vắt thấy rõ. Bên suối, lau trắng nở rộ, bông lau phấp phới theo gió. Vài con cò trắng đứng nơi bãi cạn, thỉnh thoảng mổ cá nhỏ, làm dậy lên từng vòng sóng nước.
Trong trang t.ử là một tòa viện hai tiến tường trắng mái ngói đen. Tuy không rộng lớn như Tướng quân phủ, nhưng từng cành hoa trước hiên, khóm trúc sau nhà, ao nhỏ nuôi cá chép… đều do chính tay bà mẫu bài trí, toát lên vẻ ấm áp an nhiên.
Bà mẫu cùng hai tiểu thúc ở hậu viện, tiền viện để lại cho ta và Vân Tranh.
Hai gian phía tây đã được dọn dẹp sẵn cho ta. Ngoài gian, bên cửa sổ đặt một chiếc nhuyễn tháp, trước tháp là chiếc bàn nhỏ khảm xà cừ. Qua bình phong là nội thất, trong có noãn các, lúc này gió thu đã se lạnh, trong phòng trải đệm dày, xếp mấy lớp chăn gấm.
Ánh chiều xuyên qua rèm sa, nhuộm cả gian phòng thành sắc mật ong ấm áp.
Ta bỗng thấy lười biếng, không muốn làm gì, cũng không muốn nghĩ gì — chỉ muốn ngủ một giấc thật yên.
Nếu trong lòng không vướng chuyện, ấy chính là thời khắc đẹp nhất chốn nhân gian.
11
Chiều hôm sau, khi ta đang ngủ trưa, bỗng bị tiếng ồn ào nơi tiền viện đ.á.n.h thức.
Ta vừa đến nơi, đã thấy Vân Đình và Vân Huy quỳ song song, trước mặt là một con bạch hạc đang vỗ cánh yếu ớt, trên cánh cắm một mũi tên nhỏ, m.á.u nhuộm đỏ lông trắng.
Bà mẫu tức đến mức tay cầm gậy cũng run:
“Hôm qua mới đưa các ngươi đến học đường, hôm nay đã b.ắ.n hạ con hạc mà sơn trưởng nuôi mười năm!”
Hai tiểu t.ử bị đ.á.n.h hơn chục gậy, vẫn co cổ cãi:
“Chúng con tưởng là hạc hoang…”
“Hạc hoang cái đầu các ngươi!” bà lại giáng một gậy lên lưng chúng.