Ta ngồi xuống xem xét vết thương của con hạc — may thay, mũi tên chỉ trúng phần da thịt, chưa phạm đến xương.
Ta ngẩng đầu dặn nhũ mẫu:
“Nhũ mẫu, mau đem hòm t.h.u.ố.c trong phòng ta cùng Ngọc Dung kim sang cao tới đây.”
Loại cao ấy do tỷ tỷ ban thưởng, bôi lên da thì dung nhan rạng rỡ, trong đó có một vị tuyết liên, trị thương khử sẹo cực tốt.
Bà mẫu ngăn ta:
“Thứ quý như vậy, con nên giữ mà dùng, sao lại phí vào súc vật?”
Ta nhẹ nhàng nắm tay bà:
“Thưa mẫu thân, vật có quý đến đâu cũng là để dùng. Chữa khỏi cho hạc, cơn giận của sơn trưởng cũng sẽ nguôi đi một nửa.”
Nữ t.ử vì người tri kỷ mà trang điểm, còn ta hiện giờ chỉ muốn làm vừa lòng chính mình — để không cũng là uổng phí.
Bà mẫu thở dốc ngồi xuống, chỉ hai tiểu t.ử mắng:
“Không được ăn cơm! Đi quỳ ở phòng củi!”
Ta tự tay rút mũi tên cho hạc, bôi t.h.u.ố.c, lại dùng vải sạch băng cánh. Con hạc dường như hiểu ý người, đôi mắt đen nhìn ta, không còn kêu nữa.
Xong việc, bà mẫu mới thở phào, nhưng vì tức giận mà choáng váng, ta vội dìu bà về phòng nghỉ.
Đợi bà ngủ say, ta sai nhà bếp nấu hai bát mì nóng, mang đến phòng củi.
Vân Đình và Vân Huy vẫn quỳ cạnh nhau, thấy ta đến, mắt liền sáng lên:
“Tẩu tẩu…”
“Suỵt—” ta đặt bát vào tay họ, “mau ăn đi, ăn xong lau miệng cho sạch.”
Vân Huy ôm bát, mắt đỏ hoe:
“Tẩu tẩu… tỷ không trách chúng ta sao?”
Ta cười:
“Trách chứ. Vân gia b.ắ.n tên trăm bước xuyên dương, các ngươi lại kém cỏi đến mức b.ắ.n một con hạc còn trật.”
Cười xong, ta nghiêm mặt:
“Sau này phải cẩn thận, không được tùy tiện múa đao giương cung ngoài giáo trường. Còn nữa, ngày mai đến nhà sơn trưởng tạ tội, thái độ phải thành khẩn, nghe rõ chưa?”
“Rõ rồi!”
Hai tiểu t.ử gật đầu như giã tỏi, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta muốn xoa đầu, hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ sau này khiến kẻ địch khiếp sợ nơi chiến trường.
Chỉ là vết đỏ trên mặt có chút chướng mắt, ta lấy phần Ngọc Dung cao còn lại bôi cho họ, rồi nhét vào tay họ.
“Chỗ bị thương trên người tự bôi đi, nhất là chỗ bị đ.á.n.h sưng… bôi nhiều một chút, đừng để lỡ việc học.”
Hai người đỏ bừng mặt:
“Tẩu tẩu!”
Ta cố nén cười mà rời đi.
Ta và Vân Trưng từ lâu đã phân phủ mà ở. Sau khi bà mẫu qua đời, ta vẫn một mình sống ở trang t.ử, khó tránh khỏi cô tịch.
Chỉ có hai vị tiểu thúc này thường dẫn theo thê nhi đến thăm ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quả thật, đều là những đứa trẻ rất tốt.
12
Ở trang t.ử an nhàn được một tháng, Lý quản sự theo của hồi môn mang bạc tới.
Ngày rời phủ, ta đem theo những vật dụng tùy thân, y phục và trang sức trong của hồi môn; còn những món lớn khó vận chuyển như giường bạt bộ, bình phong ngọc, cùng những tấm lụa là gấm vóc do tỷ tỷ ban thưởng, đều giao cho quản sự đem bán.
Trước khi Vân Trưng bốn mươi tuổi bị trọng thương, hắn vẫn luôn trấn thủ Bắc Cương, thời gian ở cạnh ta rất ít. Phần lớn thời gian, ta cùng những thiếp thất m.a.n.g t.h.a.i rồi lại thất sủng, lặng lẽ ở lại trong tướng quân phủ.
Mấy chục năm ấy, thay qua hai đời hoàng đế, kinh thành ba lần chịu binh hỏa, ta cũng ba lần đến trang t.ử lánh nạn, về sau dứt khoát ở hẳn nơi này.
Tướng quân phủ vốn được xây dựng từ quân công của công công, bà mẫu lại là người viễn giá, của hồi môn đều là ngân lượng, mỗi lần chạy loạn thứ khó mang nhất chính là những món hồi môn của ta, chi bằng bán đi cho gọn.
Những món ấy bán lẻ, đổi được bốn ngàn ba trăm lượng. Ta dùng bốn ngàn lượng mua luôn trang t.ử bên cạnh, để Lý quản sự cùng gia quyến dọn sang trông coi.
Đông Sơn tuy hẻo lánh, nhưng cũng vì vậy mà tránh được chiến loạn. Đất đai nơi đây màu mỡ, trồng gì cũng được mùa.
Trang t.ử năm xưa bà mẫu vô tình mua lấy, về sau lại trở thành nơi cả nhà nương náu.
Trong trang t.ử, xuân trồng thu gặt, lương thực bán không hết thì có thể tích trữ, cũng đủ dùng cho bản thân.
Hai cửa tiệm vị trí khá tốt mà mẫu thân cho làm của hồi môn, ta cũng đem cho thuê — một gian tám mươi lượng mỗi năm, một gian một trăm lượng mỗi năm.
Hai tiệm ấy vốn lời lãi không nhiều, trải qua chiến hỏa mấy lần, gần như lỗ sạch vốn. Những năm đó, ta cùng các phu nhân quyền quý ở kinh thành hùn vốn làm ăn, cũng cơ hồ thua sạch, bán đi còn không bằng số bị lừa mất.
Tám mươi năm đời người, khiến ta hiểu rõ một điều, ta thực sự không có thiên phú kinh thương.
Điều duy nhất ta giỏi, e rằng chỉ là đầu thai.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Có thể an ổn giữ lấy tiền tài phụ mẫu và tỷ tỷ để lại, đã là tốt lắm rồi.
13
Ngày lập đông, Đông Sơn đón trận tuyết đầu tiên.
Sáng sớm ta mở cửa sổ, thấy mái hiên phủ một lớp trắng mỏng, lau sậy ven suối hóa thành sợi bạc, vài con sẻ nhảy nhót trên nền tuyết tìm ăn.
Bà mẫu khoác áo bông dày, đứng dưới hành lang chỉ huy Vân Đình và Vân Huy quét tuyết.
Hai tiểu thúc thở ra làn khí trắng, vung chổi liên hồi, hạt tuyết b.ắ.n tung tóe. Vân Đình nhân lúc bà không để ý, nắm một quả cầu tuyết ném vào Vân Huy, trúng ngay sau cổ, lạnh đến mức hắn nhảy dựng.
Hai người liền đùa nghịch đ.á.n.h nhau bằng tuyết, bà mẫu tức giận định cầm chổi, bị ta ngăn lại:
“Khó có được ngày nghỉ, cứ để họ chơi một lúc đi.”
“Con cứ chiều chúng!” bà trừng ta, nhưng trong mắt lại mang ý cười.
Đến chiều, tuyết rơi dày hơn, chúng ta quây quần trong noãn các. Ta đun một ấm trà nóng, bà mẫu bóc hạt dẻ rang, cùng ngắm từng bông tuyết rơi xuống cây mai già trong viện.
14
Đông qua xuân tới, nóng lạnh thay phiên, thời gian vui vẻ luôn ngắn ngủi — chớp mắt đã ba năm.
Vân Trưng gửi thư về, năm nay chiến sự Bắc Cương đã yên, hắn sắp trở về. Ta cùng bà mẫu thu xếp hành lý, dẫn theo Vân Đình, Vân Huy cùng hồi kinh ăn Tết.
Lần này, người ta và bà mẫu nghênh vào phủ, ngoài Vân Trưng, còn có một quả phụ bán đậu phụ ở Bắc Cương — Liễu Y Y.