Toàn Giới Giải Trí Nghe Tôi Nổi Điên

Chương 1



 

"Reng reng reng reng..."

 

Tiếng chuông điện thoại không ngừng vang lên từ trong túi, một bàn tay lấy ra, vô tình nhấn nút nghe.

 

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói quan tâm: "Anh hai, ba mẹ và anh cả đều đang đợi anh về nhà ăn cơm, sao anh còn chưa về?"

 

Ninh Lạc vẻ mặt suy sụp.

 

Anh hai của cậu c.h.ế.t rồi.

 

Có việc thì đốt vàng mã. Việc nhỏ thì gọi hồn, việc lớn thì đào mộ.

 

Cậu nhìn chằm chằm vào ba chữ "Ninh Tịch Bạch" trên màn hình điện thoại, không muốn chấp nhận sự thật mình đã xuyên sách.

 

Cậu đã vất vả lắm mới giành được giải thưởng Nam phụ xuất sắc nhất, còn chưa kịp cầm cho nóng tay, thậm chí bài phát biểu còn chưa kịp nói ra, đã bị chiếc đèn chùm trên đầu rơi trúng ngất đi.

 

Khi mở mắt ra lần nữa, cậu đã ở trong nhà vệ sinh của một khách sạn xa lạ.

 

Chưa hết, xui xẻo hơn là, cậu lại xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đam mỹ vạn nhân mê.

 

Hồi tưởng lại những tình tiết chiếm đến hai phần ba độ dài tiểu thuyết, nơi nhân vật chính không ngừng dùng cơ thể để chinh phục giới giải trí, khám phá giới hạn thân thể con người, Ninh Lạc rơi vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.

 

Loại văn học "người lớn" này đối với cậu vẫn là quá sức chịu đựng.

 

Và chủ nhân của cơ thể này là một vai pháo hôi cùng tên, một minh tinh tai tiếng.

 

Đồng thời, cậu ta cũng là thiếu gia thật bị thất lạc bên ngoài của nhà họ Ninh. Sau khi được tìm về, cậu ta được xếp là nhị thiếu gia, trong lòng ghen tị với tam thiếu gia giả Ninh Tịch Bạch, nên luôn tìm cách gây sự.

 

Địa vị của nguyên chủ và Ninh Tịch Bạch trong giới giải trí có thể nói là một trời một vực. Ninh Tịch Bạch dựa vào hào quang vạn nhân mê của mình để càn quét toàn bộ giới giải trí, cuối cùng dưới sự giúp đỡ của các "công", giành được ngôi vị ảnh đế, kế thừa gia sản nhà họ Ninh, sự nghiệp và tình yêu đều viên mãn.

 

Còn nguyên chủ thì danh tiếng tan nát, sau khi rút khỏi giới giải trí và ra nước ngoài vẫn thường xuyên bị lôi ra để dìm hàng, làm nổi bật cuộc sống tốt đẹp của nhân vật chính. Cuối cùng, cậu ta vô tình bị cuốn vào một cuộc đấu s.ú.n.g và bỏ mạng tại chỗ.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Một tổ hợp đối chiếu hoàn hảo.

 

Ninh Lạc nắm c.h.ặ.t t.a.y, trong lòng gào thét.

 

Điên rồi! Đúng là điên hết rồi!

 

Ninh Tịch Bạch thấy cậu không nói gì, liền nói tiếp: "Anh hai, anh vẫn còn giận chuyện đạo diễn hiểu lầm anh sao? Chuyện này em thật sự không ngờ tới, em chỉ cảm thấy mình diễn không tốt bằng anh nên nhường cho anh thôi, không phải cố ý đâu, anh hai đừng để bụng nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Lời này nghe sao mà "trà xanh" thế nhỉ?

 

Ninh Lạc lục lại trí nhớ, phát hiện ra đóa bạch liên hoa đơn thuần trong nguyên tác dường như không hề đơn thuần.

 

Ninh Tịch Bạch và nguyên chủ có ngoại hình tương tự, thường bị so sánh trong giới, fan của hai bên tự nhiên đối đầu nhau, không có việc gì cũng châm chọc nhau vài câu. Mấy ngày trước còn chọc phải tổ ong vò vẽ, vì trên mạng lan truyền tin Ninh Tịch Bạch đã được định vai trong một bộ phim nhưng tạm thời bị thay đổi, người thay thế lại là Ninh Lạc diễn vai nam phụ.

 

Nghe tin này, fan của Ninh Tịch Bạch chỉ muốn chui qua màn hình xé nát Ninh Lạc, mắng cậu cướp tài nguyên, đi cửa sau, bán thân để leo lên, không biết xấu hổ. Thêm vào đó, Ninh Lạc có vô số scandal, tiền án đầy mình, nên cư dân mạng cũng đều thương cảm cho Ninh Tịch Bạch, đi ngang qua cũng dẫm Ninh Lạc hai chân.

 

Trời mới biết tài nguyên nam phụ này là do Ninh Tịch Bạch chủ động đưa, lý do là: "Gần đây lịch trình của em kín quá, bộ phim này thật sự không diễn được, thay vì cho người khác, không bằng để anh hai diễn, đều là người một nhà mà."

 

Người một nhà cái quái gì.

 

Dịch ra nghĩa là: Thứ tôi thừa không cần nữa, cho cậu đó.

 

Vậy mà nguyên chủ lại tin, cho rằng hắn đang chịu thua, nịnh nọt mình là thiếu gia thật, ngây ngốc nhận lấy tài nguyên này.

 

Ninh Tịch Bạch cố tình nhắc lại chuyện này.

 

Ngón tay của hắn đang đặt trên nút loa ngoài, chỉ chờ Ninh Lạc mở miệng c.h.ử.i rủa là sẽ "vô tình" bật cho ba mẹ Ninh và anh cả nghe.

 

Ai bảo kẻ không bằng mình này đột nhiên lại đè đầu mình một bậc, biến mình từ con trai út nhà họ Ninh thành "tam thiếu gia" hữu danh vô thực, trở thành đề tài bàn tán của bạn bè, cướp đi mọi thứ của mình.

 

Ninh Tịch Bạch làm sao có thể cam tâm.

 

Ninh Lạc mở miệng: "Anh không giận."

 

Ninh Tịch Bạch: "Anh hai anh đừng... Hả?"

 

Sao lại không giống như trong tưởng tượng?

 

Tình thế phát triển ngoài dự đoán, nhưng ngón tay đã nhanh hơn một bước nhấn nút loa ngoài.

 

Thế là trên bàn ăn, ba mẹ Ninh và anh cả Ninh Dương đều nghe thấy giọng nói đầy cảm xúc của Ninh Lạc.

 

"Anh biết em muốn cho anh những tài nguyên tốt hơn, anh hiểu tấm lòng của em, cũng hiểu tại sao em lại dùng cách này để mọi người hiểu lầm. Suy cho cùng vẫn là vì chúng ta đã trở thành anh em, khiến em không dám bộc lộ tình yêu với anh như trước nữa, mà chọn cách âm thầm bảo vệ."