Toàn Giới Giải Trí Nghe Tôi Nổi Điên

Chương 2



 

"Anh biết bây giờ em rất đau khổ. Lúc đó để có được anh, em thậm chí còn trèo lên giường dụ dỗ, nói rằng bị trêu đùa thế nào cũng không sao. Nhưng anh đã nói từ sớm là chúng ta không thể nào."

 

"Tiểu Bạch," Ninh Lạc gọi một cách chân thành, con ch.ó hoang dưới lầu nhà cậu cũng tên là Tiểu Bạch. Giọng cậu đau đớn, mang theo ba phần bi thương, năm phần cô liêu và hai phần mất mát, "Hãy quên anh đi, đừng yêu quá sâu đậm."

 

Người nhà họ Ninh: ???

 

Ninh Tịch Bạch: ???

 

Cậu ta đang nói nhảm cái gì vậy?! Ninh Tịch Bạch nói nhanh: "Anh hai, anh uống say rồi nói đùa à... Alo? Alo alo?!"

 

Đầu dây bên kia dứt khoát cúp máy.

 

Chỉ còn lại Ninh Tịch Bạch một mình đối mặt với ba cặp mắt kinh ngạc và không thể tin nổi trên bàn ăn.

 

Ba Ninh làm rơi đũa: "Chuyện gì thế này? Lão tam, con giải thích rõ ràng cho ba!"

 

Đám người hầu nhà họ Ninh đều vểnh tai lên nghe.

 

Đứa con nuôi bị ôm nhầm lại có loại tình cảm đó với anh trai danh nghĩa của mình sao?

 

Loạn luân anh em? Cấm kỵ? Quá kịch tính!

 

Ninh Tịch Bạch đối mặt với sắc mặt đen sì của ba Ninh mà không thể giải thích, trong lòng hận c.h.ế.t Ninh Lạc đột nhiên nổi điên.

 

Ai thèm thích cậu ta chứ!

 

Đồ tự luyến!

 

Ninh Lạc vừa cúp điện thoại xong thì cảm thấy sảng khoái.

 

Cũng tại Ninh Tịch Bạch xui xẻo, gọi điện vào lúc tâm trạng cậu không tốt.

 

Cậu đã bị cốt truyện làm cho sang chấn tâm lý rồi, không lẽ không được phép làm cho nhân vật chính của truyện sang chấn theo sao?

 

Ra ngoài đường, thân phận đều là do mình tự tạo. Hôm nay cứ tạm thời đóng vai đại mỹ nhân bị nhân vật chính si tình điên cuồng tỏ tình vậy.

 

"Ai, chẳng có ai hiểu tôi cả, các người chỉ yêu cái vẻ bề ngoài của tôi thôi." Ninh Lạc nhập vai đến nghiện, chống cằm thở dài, ngắm nhìn khuôn mặt mình trong gương một lúc.

 

May mà khuôn mặt vẫn còn nguyên vẹn. Ninh Lạc có một khuôn mặt "mối tình đầu", đường nét tinh xảo, thanh tú. Ở đuôi mắt hơi xếch lên có một nốt ruồi nhỏ, khi ngước mắt lên sẽ bị che khuất trong nếp mí.

 

Ninh Lạc cười với gương, má lộ ra một lúm đồng tiền, ngọt ngào, trong mắt mang theo vẻ ngây ngô mềm mại.

 

Áp lực lớn thì nên giải tỏa một chút, xem đi, cậu lại trở thành người bình thường rồi này?

 

Nhìn ba chữ "Ninh Tịch Bạch" trong danh bạ, Ninh Lạc suy nghĩ một chút, rồi đổi tên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

【 Bồ Tát Gần Nam 】

 

Thế này mới đúng chứ.

 

Rất phù hợp với ý nghĩa cốt lõi của văn học "người lớn".

 

"Không ngờ đấy, nợ tình của cậu cũng không ít nhỉ, Tiểu Bạch lại là vị nào thế?"

 

Giọng nói đột ngột vang lên làm cậu giật mình, quay đầu lại, thấy một người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa cao đang khoanh tay đứng ngoài cửa.

 

Là nữ chính của đoàn phim, Tôn Thiệu Nghi.

 

Thấy cậu nhìn mình, cô ta quét mắt từ trên xuống dưới Ninh Lạc một lượt, rồi lên tiếng châm chọc: "Cứ tưởng cậu rơi xuống đó rồi vớt không lên được, vào nhà vệ sinh nửa ngày không ra."

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Ninh Lạc hít một hơi, hoàn toàn lờ đi nửa câu sau của cô ta, chỉ nghe thấy "Tiểu Bạch".

 

Người này đến từ lúc nào? Đã nghe thấy hết rồi sao!

 

Nhớ lại những lời nói nhảm vừa rồi của mình, Ninh Lạc chỉ muốn độn thổ.

 

Đủ rồi, t.h.i t.h.ể của cậu không được thoải mái.

 

Cậu nổi điên là nhắm vào "trà xanh", chứ không muốn người quen biết, đặc biệt là người sẽ ở chung trong đoàn phim hai ba tháng tới!

 

【 A a a a a, cái này có khác gì ị bậy trước mặt mọi người đâu! Hình tượng của tôi! 】

 

Tôn Thiệu Nghi bị tiếng hét tần số cao đ.â.m vào đầu đau nhói, định nói "im đi", nhưng đột nhiên nhận ra điều gì đó, từ từ mở to mắt.

 

Đợi đã, Ninh Lạc vừa rồi đâu có mở miệng?

 

Ninh Lạc đối mặt với vẻ mặt nhíu mày khó tả của cô ta, lông mi run rẩy, đầu ngón tay nắm c.h.ặ.t cổ tay áo, cố gắng nói sang chuyện khác: "Cái đó... chị Thiệu Nghi, sao chị lại ở đây?"

 

【 Sao lại dùng ánh mắt đó nhìn mình? Sao còn nhìn nữa? Đừng nhìn nữa! Nụ cười của mình không duy trì nổi một giây nữa đâu! Mình vừa đan Gucci vừa xào chuối, vừa xào chuối vừa đan Gucci, bởi vì vỏ chuối là kết tinh tình yêu của Tôn Ngộ Không và Đường Tăng, là chiến thắng của văn học niên hạ ngạo kiều x thanh lãnh, nhưng hải âu không thể đứng trên bàn vả tay, mình biết điều này sẽ dẫn đến cuộc xâm lăng của chuột túi ở đảo Bali làm mình biến thành trùm thành phố Gotham! 】

 

Dòng suy nghĩ trong đầu Ninh Lạc tuôn ra như thác lũ, biểu cảm của Tôn Thiệu Nghi cũng theo đó mà biến đổi dữ dội.

 

Cô ta thấy rõ, Ninh Lạc không hề mở miệng!

 

"Ninh Lạc, cậu vừa mới... nói chuyện sao?"

 

"Tôi có nói mà," Ninh Lạc cảm thấy phản ứng của cô ta kỳ lạ, chớp chớp mắt, "Tôi nói sao chị lại ở đây?"

 

Đây là cửa nhà vệ sinh nam mà? Cô ta đứng chặn ở đây, mấy người đàn ông phía sau nhịn tiểu đến mức sắp vỡ bàng quang cũng không dám vào.