Tôi Bên Cạnh Hai Nam Thần

Chương 10



Cậu ta từ từ tiếp cận tôi, hơi thở ấm áp phả vào mặt tôi.



Khi tôi định nhổ nước bọt vào cậu ta, một giọng nói không vui cắt ngang Lương Ký.



"Lương Ký!"



Lương Sơ vừa về nhà gọi Lương Ký lại, Lương Ký lấy lại tinh thần, có chút xấu hổ buông tôi ra.



Lương Sơ đi đến bên cạnh tôi, hôm nay anh ta lại mang quà về cho tôi. anh ta chính là như vậy, mỗi ngày đều mang quà về cho tôi. Tôi phải nói rằng, mỗi món quà anh ta mang về tôi đều thích.



"Quân quân, em xem, anh mua cho em tạp chí [Thực vật Trung Quốc], từ khi sáng lập đến bây giờ anh đều mua, tốn rất nhiều công sức. Bởi vì Quân Quân thích nên anh mới đi mua." – Lương Sơ đặt sách trước mặt tôi.



Tôi chán ghét Lương Sơ, nhưng lại không thể dời mắt được! Tôi im lặng vẻ cự tuyệt, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào từng xấp tạp chí.



Lương Sơ ý thức được ánh mắt của tôi, anh ta cầm một quyển trong đó lên, nhẹ giọng: "Kỹ thuật trồng cà chua núi cao tránh mưa, anh nhớ rõ Quân Quân rất thích cà chua, có muốn xem hay không?"



Kiên trì, không thể bị tên Lương Sơ này hấp dẫn! Tôi nuốt nước bọt.



Bộ dáng của tôi đã lấy lòng Lương Sơ. Lương Sơ còn muốn trêu chọc tôi thêm một chút, Lương Ký lại đột nhiên cầm lấy quyển sách trong tay Lương Sơ, đặt ở trước mặt tôi.



"Đừng chọc cô ấy."



Lương Sơ nâng má, ánh mắt dịu dàng: "Bộ dáng Quân Quân muốn lại không dám nói có chút đáng yêu nha."



Lương Ký nhìn tôi một chút, sau đó gật đầu: "Đúng vậy."



Hai tên thần kinh!



Tôi mở tạp chí định kỳ và quyết định mặc kệ họ.

Tôi cho rằng bọn họ thật sự không cho tôi đi, chỉ là không được mấy ngày, ngày Lương Ký đến bệnh viện kiểm tra lại, Lương Sơ gọi tôi đến hoa viên.



Lúc này đã là hoàng hôn, bầu trời nổi lên tầng mây màu cam hồng nhạt, giọng Lương Sơ dịu dàng lười biếng như hoàng hôn.



"Quân Quân, lúc trước Lương Ký nhất định muốn ở em lại, là một anh trai tốt đau lòng em trai, anh bị ép mới giữ em lại. Bây giờ Lương Ký đã đến bệnh viện, anh sẽ đưa em trở lại trường học. Tiền lương còn lại anh sẽ gửi cho em, sau này em sẽ không còn quan hệ với nhà họ Lương nữa."



Tôi có chút kinh ngạc, dễ dàng buông tha cho tôi như vậy?



Lương Sơ nhìn khuôn mặt có chút ngây ngốc trì trệ của tôi, cười nhạt một tiếng, ngón tay dịu dàng vén tóc ở thái dương của tôi nhét vào sau tai tôi.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Em đừng trách Lương Ký giam giữ em, thằng bé chỉ là quá muốn có được em. Anh không còn cách nào khác. Khi anh mười tuổi, cha mẹ anh ly dị. Lúc đó Lương Ký mới năm tuổi, sau này bọn họ đều có gia đình, để anh và Lương Ký ở trong căn nhà cũ này. Ngày ba mẹ xách vali đi, Lương Ký khóc ôm lấy chân bọn họ không cho bọn họ đi, là anh gỡ từng ngón tay thằng bé ra."



Tôi giữ im lặng về thân thế bi t.h.ả.m của bọn họ.



"Anh và thằng bé đều sợ hãi mất mát. Lương Ký sẽ vì sợ mất đi mà làm hết thảy chuyện ngu ngốc, anh sẽ không. Bởi vì ngay từ đầu anh đã tự nhủ, chỉ cần không muốn có, sẽ không sợ mất đi."



Trong mắt Lương Sơ giống như có hai dòng nước trong vắt, anh ta nhìn tôi, mỉm cười.



"Nhưng em là ngoại lệ, không biết bắt đầu từ khi nào, em ảnh hưởng đến tâm tình của anh."



“Có lẽ là khi em ở bên tai nói chuyện vặt vãnh với anh, hỏi anh có muốn uống trà hay không, có cần đệm hay không, hoặc là lúc em đem một quả cà chua nhỏ trồng ở trong trường tặng cho anh, lần đầu tiên anh cũng muốn có được."



Lương Sơ thổ lộ đặc biệt khác biệt, anh ta không trực tiếp nói thích tôi, mà kể lại hồi ức của anh ta và tôi.



"Quân Quân, bởi vì anh thích em, cho nên anh sẽ không khống chế em."



“Thích không phải là chiếm hữu, mà là làm cho đối phương hạnh phúc. Anh biết em muốn trở về trường học, anh đưa em trở về."



Lương Sơ thâm tình nhìn tôi, anh ta có thể mong đợi phản ứng của tôi, nhưng tôi vẫn giữ im lặng.



Anh ta khẽ thở dài, lông mày xinh đẹp hơi nhíu lại, nhưng rất nhanh lại khôi phục nụ cười hiền lành.



Lương Sơ không lừa tôi, anh ta lái xe đưa tôi trở lại trường học.



Trường học cách Lương gia hơi xa, khi chúng tôi tới trường, bóng đêm đã kéo dài ngoài cửa xe.



Tôi nhìn bóng tối ngoài cửa sổ, nội tâm cũng không bị lời tỏ tình của Lương Sơ xúc động, tôi chỉ cảm thấy rất phiền phức.



Sau khi xe dừng lại, nhìn cổng trường đại học xa xa, tôi vừa định xuống xe, Lương Sơ lại gọi tôi lại.



Trong bóng đêm, đôi mắt của anh ta đặc biệt sáng, anh ta nói: "Quân Quân, anh đã sắp xếp cho ba mẹ em, tìm được công việc mới cho ba em nữa, em không cần phải đi lấy lòng Thẩm Châu nữa. Anh cũng đã trả đủ tiền t.h.u.ố.c men cho mẹ em. Anh biết em thích nghiên cứu khoa học, anh đầu tư cho thầy hướng dẫn của em 500 vạn, ủng hộ em nghiên cứu khoa học, em có thể chấp nhận anh một chút hay không?"



Tôi hơi sửng sốt, lắc đầu.



"Lương Sơ, cảm ơn anh đã làm nhiều như vậy, nhưng tôi không thích anh."



"Tôi đại khái có thể sau này cũng sẽ không thích anh, anh cho tôi tiền tiêu, sau này có thành quả nghiên cứu khoa học, tôi sẽ kiếm tiền trả lại cho anh." – Tôi thành khẩn nói.



Anh ta vẫn mỉm cười hỏi tôi tại sao. Giáo viên nói, gặp phải vấn đề thì phải giao tiếp ngay lập tức, tôi dự định nói rõ ràng chuyện thời gian này.