Trên mặt anh ta vẫn như cũ lộ ra ý cười nhẹ nhàng giữ lễ, không có bất kỳ sơ sẩy nào, chỉ là đôi mắt như nước mùa xuân kia có vài phần âm trầm.
"Đương nhiên sẽ trừ tiền lương, từ sáu vạn khấu trừ xuống một vạn."
"Không có việc gì, Quân Quân, tôi cho cậu tiền." – Lương Ký ghé vào tai tôi nói, hơi thở ấm áp phả lên mặt tôi, cậu ta làm nũng như một đứa trẻ.
"Lương Ký, theo anh được biết, em còn là một đứa trẻ chưa lớn, phải dựa vào anh trai. Xem ra em còn chưa biết anh làm việc không dễ dàng cỡ nào, không bằng anh đem thẻ ngân hàng của em niêm phong, em độc lập một chút thử xem?" – Giọng Lương Sơ khàn khàn.
Lương Ký rất tức giận, cậu ta thô lỗ vỗ lan can, nóng nảy: "Lương Sơ, anh uy h.i.ế.p em? Có bản lĩnh thì anh cứ cắt, em đi đâu cũng đều kiếm được tiền nuôi được Quân Quân."
“Vậy thử xem." – Lương Sơ lạnh lùng nói.
Nhìn hai người ngày xưa từng là anh em thân thiết, hiện tại lại cãi nhau không thể hoà giải, tôi có chút buồn rầu, cái này không phải là không thể giải thích được sao?
Tính tình tôi thật thà, chuyện tình cảm tương đối chậm chạp, nhưng cũng có thể nhìn ra ham muốn chiếm hữu của Lương Ký đối với tôi. Lương Ký có thích tôi không?
Nếu đó là trước đây, tôi có thể sẽ cảm thấy hạnh phúc và hãnh diện, bởi vì hoàng t.ử trong trái tim tôi cuối cùng đã chọn tôi.
Nhưng hiện tại, tôi biết, Lương Ký cũng không phải thích tôi, chỉ là Thẩm Châu không chấp nhận, nên tôi là lựa chọn thứ hai của cậu ta mà thôi. Cậu ta quá sợ bị tổn thương một lần nữa, vì vậy mới dính lấy tôi, coi tôi là cọng rơm cứu mạng, hy vọng tôi sẽ luôn là nơi trú ẩn của trái tim cậu ta, có thể đáp lại tình yêu mãnh liệt của cậu ta.
Đây không phải là "người thiện lương đảm đang" mà thầy giáo đã nói sao?
Tôi nhất thời rơi vào trầm tư.
Cuối cùng, tôi quyết định không sử dụng cái đầu nhỏ của mình để suy nghĩ về điều gì khác ngoài nghiên cứu khoa học.
Làm việc thêm một tháng nữa tôi sẽ từ chức.
Bởi vì cãi nhau không vui, Lương Ký và Lương Sơ trong vòng vài tuần đều không nói lời nào, lạnh mặt với nhau.
Bầu không khí rất áp lực, tôi luôn luôn chậm chạp và khó chịu, vì vậy tôi đã nộp đơn từ chức.
"Bên trường học rất nhiều việc, em muốn từ chức, em ở lại chăm sóc hai người nhiều nhất một tuần. Một tuần này, hai người phải nhanh ch.óng tìm người khác."
Thái độ của tôi nhẹ nhàng, tôi nghĩ rằng, sau tất cả thì Lương gia cũng đã cho tôi rất nhiều tiền.
Chuyện từ chức cũng nói với Thẩm Châu. Thẩm Châu có chút bất mãn, vẫn khuyên tôi tiếp tục ở lại, nói thêm ít lời tốt đẹp về cô ấy, sau khi cô ấy nghỉ phép về nước sẽ cho tôi đi. Nhưng tôi thực sự không thể ở lại.
Tôi vừa nói xong chuyện từ chức, cảm thấy có gì đó không ổn.
Lương Ký đột nhiên mở đôi mắt luôn nhắm c.h.ặ.t. Đôi mắt tối đen như mực nhìn tôi chằm chằm không nhúc nhích.
Tôi lui về phía sau một bước, hỏi: "Lương Ký, sao cậu mở mắt ra, cậu có thể thấy được rồi sao?"
Ngay sau đó, sau lưng tôi, tôi nghe thấy một tiếng lạch cạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lương Sơ vốn bị thương ở chân, chỉ có thể ngồi xe lăn, lại không biết từ khi nào đã đứng bên cạnh cửa, nhẹ nhàng khóa cửa lại.
"Lương Sơ, chân của anh cũng khỏi rồi?!" – Tôi hơi ngạc nhiên.
Bỗng nhiên nghĩ lại thì, mấy tháng nay bọn họ một mực đi khám bệnh, hồi phục cũng rất tốt, vì sao phải giả vờ?
Nhưng hiện tại không còn thời gian để suy nghĩ về điều này, khi tôi đề nghị từ chức, họ đã khóa trái cửa.
Bấy giờ, tôi bỗng nghĩ đến chuyện các nhà tư bản muốn ép buộc mọi người đi làm ở các lò than đen.
Lương Sơ thấy sắc mặt tôi không vui thì dịu dàng cười, chân dài ngồi đối diện tôi: "Quân Quân đừng sợ, anh chỉ muốn cho em xem hợp đồng một chút thôi."
Nói xong, người đàn ông giống như hồ ly lấy hợp đồng ra đẩy tới trước mặt tôi.
"Ở trang 4 có nói, nếu muốn từ chức cần phải giải thích trước nửa năm, và trong vòng nửa năm vẫn phải làm tốt công việc."
"Quân quân, em đã ký tên rồi."
Lương Sơ ngồi đối diện tôi, hai tay đan chéo, mỉm cười nhìn khuôn mặt dần xanh của tôi.
"Vô sỉ, không biết xấu hổ." – Tôi vắt hết óc, dùng những lời ác độc nhất mắng Lương Sơ.
Lúc ấy tôi căn bản không có nghiêm túc xem hợp đồng này, tôi thật sự không nghĩ tới họ còn bẫy tôi.
"Quân Quân, chúng ta là bạn bè nha, làm sao anh có thể hại em chứ."
“Anh chỉ hy vọng em có thể ở lại nơi này thêm một thời gian mà thôi."
Tôi bị Lương Sơ vây lấy.
Bởi vì tức giận, tôi không làm việc gì nữa, bọn họ cũng không cho tôi ra khỏi biệt thự, Lương Ký vẫn nhìn tôi chằm chằm, tôi nổi nóng cũng vô dụng.
Tôi phải sử dụng nhà kho bên ngoài khu vườn, rắc một số hạt giống trong phòng thí nghiệm để xua tan cuộc sống nhàm chán.
Lương Ký Lương Sơ cũng không cần tôi làm việc, cơm trưa mỗi ngày đều do Lương Ký phụ trách.
Lương Ký mặc tạp dề màu xanh lam mà tôi từng mặc, nghiêm túc nhìn công thức nấu ăn.
Lúc tôi giận dỗi không ăn, Lương Ký liền đẩy tôi lên sofa, dùng đầu gối chống chân tôi, kẹp cằm tôi hỏi:
"Quân Quân, tức giận không tốt đâu, cậu không ăn cơm là muốn tôi cho cậu ăn sao?" – Trong con ngươi cậu ta thậm chí mơ hồ có chút chờ mong.
Quả nhiên, đây chính là Lương Ký, vẫn bá đạo, ngang ngược như cũ.