Cậu ta hướng về phía Lương Sơ hô to, ngữ khí kinh hỉ, giọng rất lớn: "Quân Quân trở về rồi, tôi biết mà, cậu nhất định sẽ trở về."
Cậu ta muốn xuống cầu thang, nhưng tôi đã cản cậu ta lại và đi lên giúp cậu ta.
Khoảnh khắc tay tôi khoác lên cánh tay cậu ta, lại như bị một con gấu ôm lấy, vòng tay cậu ta gần như quấn c.h.ặ.t lấy tôi.
"Quân Quân, tôi rất nhớ cậu, cậu đừng giận tôi có được không, ngày đó là bởi vì lời của anh ấy nên tôi mới hiểu lầm cậu, hung dữ với cậu, cậu đừng giận tôi có được hay không?" – Lương Ký ôm tôi, nũng nịu nói bên tai tôi.
"Tôi biết, bất kể tôi như thế nào, Quân Quân cũng sẽ không tức giận, bởi vì Quân Quân vĩnh viễn đứng bên cạnh tôi." – Sự im lặng của tôi dường như làm cho cậu ta hiểu lầm, giọng cậu ta rất dễ chịu và đầy phấn khích.
"Cậu xem, tôi cùng anh hai đều biết sai rồi, vì cậu trở về mà bố trí rất nhiều đồ đạc, anh hai nói cậu thích trồng rau, chúng tôi dựng một cái lều lớn ngoài vườn, chuyên cho cậu trồng rau."
Cậu ta nói, dùng bàn tay của mình chạm vào khuôn mặt tôi. Sau đó, động tác đột nhiên dừng lại, giọng nói của cậu ta có chút hoảng hốt.
"Quân quân, vì sao cậu... không cười?"
Có gì buồn cười đây? Tôi không biết, thậm chí không cách nào hiểu được vì sao Lương Ký lại vui vẻ như vậy. Tôi sẽ không dùng nhà kho trong sân, khi làm thí nghiệm cần phải kiểm soát từng chi tiết, tôi không biết đất được sử dụng trong nhà kho, nitơ và hàm lượng chất hữu cơ như thế nào, có phù hợp với nghiên cứu của tôi về trồng cây hay không, nhiệt độ phòng là bao nhiêu, làm thế nào có thể dễ dàng sử dụng nó được?
Tôi không giỏi ăn nói, cũng không hiểu Lương Ký đang nghĩ gì, để tránh phiền toái, tôi lộ ra một nụ cười nhợt nhạt.
Sau khi trở về Lương gia, dường như cuộc sống cũng giống như trước kia, nhưng ba người chúng tôi đều biết có một cái gì đó đã thay đổi.
Tôi cũng không thể nói rõ nơi nào đã thay đổi, bởi vì tất cả bộ não của tôi đã được sử dụng cho nghiên cứu khoa học, người cố vấn đ.á.n.h giá cao thiên phú và trí tuệ của tôi, có một dự án cốt lõi cho tôi tham gia.
Nhưng Lương Ký lại vô cùng để ý, sau khi tôi nhiều lần qua lại giữa phòng thí nghiệm và Lương gia, cậu ta tủi thân ôm lấy ngón tay cái của tôi hỏi: "Quân Quân, vì sao thời gian cậu ở bên tôi càng ngày càng ít, trước kia cậu rất kiên nhẫn đọc tiểu thuyết cho tôi, sấy tóc cho tôi, an ủi tôi. Nhưng bây giờ tôi không chủ động nhắc nhở cậu, cậu sẽ không làm."
Bởi vì tôi đang suy nghĩ về nghiên cứu khoa học…
"Lời nói của cậu cũng càng ngày càng ít."
Giọng nói của Lương Ký khàn khàn mệt mỏi, có vài phần ấm ức. Giống như bị tổn thương, cậu ta ngồi trên t.h.ả.m ôm eo tôi, đặt đầu lên vai tôi, cọ xát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Điều này khiến tôi cảm thấy khó chịu, tôi vặn vẹo vài lần, đẩy cậu ta ra.
Nhưng tôi rất nhanh nghĩ đến chuyện cậu ta là chủ của mình, đành tìm một cái cớ để chuồn đi: "Tôi đi xem Lương Sơ cần gì."
"Không được đi, về sau cậu chỉ được chăm sóc tôi, tôi sẽ nói với anh hai, kêu anh ấy tìm thêm người." – Tính khí bùng phát, Lương Ký liền không quan tâm điều gì nữa.
Lương Ký quyết định xong chuyện này liền mạnh mẽ đứng lên chạy ra khỏi phòng ngủ, cầm đèn bàn ném xuống phía dưới, sau đó hướng xuống dưới lầu hô: "Anh, về sau để Quân Quân chăm sóc em, bây giờ anh tìm người khác chăm sóc anh đi."
Thái độ của cậu ta ngang ngược, giống như nhận định anh trai tính tình luôn luôn tốt sẽ đồng ý tất cả yêu cầu của mình.
Tôi cũng đi ra ngoài, sợ đèn bàn đập phải Lương Sơ, kế hoạch kiếm đủ tiền sẽ rời đi của tôi… đập ch.ết Lương Sơ rồi, ai sẽ cho tôi tiền đây…
Tôi vịn lan can nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy Lương Sơ ngửa đầu nhìn bọn tôi, khuôn mặt điềm đạm anh tuấn không có một nụ cười, môi mỏng mím rất c.h.ặ.t.
"Không được.” – Anh ta nói.
"So với em, anh càng cần Quân Quân hơn." – Ánh mắt Lương Sơ dời về phía tôi, đôi môi mỏng của anh ta khẽ mở, lời nói lại giống như quả b.o.m ném xuống nước, trong nháy mắt nổ tung từng trận.
Lương Ký trong nháy mắt nổi giận: "Anh, em muốn Quân Quân, anh chỉ què chân, qua một thời gian là được rồi, anh làm gì phải cướp với em. Từ nhỏ đến lớn không phải anh luôn nhường em sao? Giờ giống như lúc trước là được rồi. Nếu không phải lúc trước anh nói Quân Quân vì tiền thì em cũng sẽ không hung dữ cậu ấy, cậu ấy hiện tại cũng sẽ không lạnh nhạt với em như vậy.”
Lương Sơ không chú ý tới Lương Ký một chút nào, ánh mắt của anh ta thủy chung nhìn về phía tôi.
Lương Sơ ở nhà đều theo thói quen mặc áo sơ mi trắng, quần áo không có nếp nhăn nào. Anh ta cầm tấm chăn mới mà tôi đã mua cho anh ta, nheo mắt ngửa đầu nhìn tôi.
"Quân Quân cũng nghĩ như vậy sao? Chỉ chăm sóc một mình Lương Ký, để anh đi tìm người khác."
Nếu như chỉ có thể chăm sóc một người, như vậy tôi nhất định sẽ ưu tiên lựa chọn Lương Ký. Lương Ký tương đối dễ chăm sóc, cậu ta chỉ không nhìn thấy, không cần tôi ôm, đỡ phí sức lực hơn. Hơn nữa, nội tâm Lương Ký không nhiều điều như vậy, dễ nói chuyện.
Tôi thăm dò hỏi: "Vậy tiền lương sẽ giảm một nửa sao?"
Bàn tay cầm chăn của Lương Sơ chợt nắm c.h.ặ.t, trên chăn xuất hiện nếp gấp như sóng biển.