Vẫn ngồi trên xe lăn, nhưng khi dừng lại trước mặt chúng tôi, khí thế của anh không hề kém.
Anh ngồi. Phó Thời Trinh đứng.
Thế nhưng so về khí thế, người “ngồi” lại khiến kẻ “đứng” có phần lép vế.
Phó Tiện ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Phó Thời Trinh. Chỉ hai giây sau, anh vươn tay túm lấy cổ áo đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Chỉ dùng một lực nhỏ Phó Thời Trinh đã phải khom lưng xuống.
Ngay giây đó, người thừa kế cao cao tại thượng của nhà họ Phó lộ ra chút chật vật hiếm có.
“Phó Thời Trinh.”
Phó Tiện nắm chặt cổ áo anh ta, sống lưng thẳng tắp, từng từ nặng như chì phát ra:
“Đừng phái vị hôn thê của anh đến thăm dò tôi nữa.”
“Chân tôi tàn phế là sự thật. Không cần phải kiểm chứng thêm nữa đâu.”
“Còn nữa…”
Anh nhìn thẳng vào đối phương, im lặng hai giây, sau đó bật cười lạnh.
Rồi anh buông tay, thậm chí còn giơ tay phủi lại cổ áo nhàu nhĩ giúp đối phương, từng cái từng cái, nhẹ nhưng rất có lực.
“Về sau, đừng có mà giở mấy trò dò xét vô nghĩa đó nữa.”
“Nếu tôi thật sự muốn tranh cái ghế ‘người thừa kế’ này… Anh chưa chắc đã ngồi được đến hôm nay đâu.”
Dứt lời, Phó Tiện thu lại ánh mắt, đẩy xe quay đi, mang theo tôi rời khỏi hành lang.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, lật đật đi theo anh.
Vừa rẽ vào góc, sau lưng lại vang lên tiếng cười khẽ của Phó Thời Trinh:
“Phó Tiện…”
“Quả nhiên, cậu còn thú vị hơn tôi tưởng.”
…
Tôi thầm nghĩ.
Anh em nhà họ Phó… quả thật mỗi người một kiểu “bệnh”.
Phó Thời Trinh vừa bị em trai mình nắm cổ áo mắng té tát, vậy mà không những không giận.
Mà nghe còn có vẻ... khoái chí?
Một nhà toàn những kẻ không bình thường.
Dĩ nhiên rồi, vừa bị Phó Tiện bắt quả tang đang ở trong một tư thế mờ ám với Phó Thời Trinh, giờ tôi đúng là có chút chột dạ, nên chẳng dám mở miệng, chỉ lặng lẽ lẽo đẽo đi theo sau.
Phó Tiện không nói gì, cứ thế rời khỏi nhà hàng.
Tôi định bước lên giúp anh đẩy xe, coi như là chuộc lỗi.
Ai ngờ.
Vừa mới đến sau lưng, anh bỗng tăng tốc, chiếc xe lăn lao vèo đi trước mặt.
Tôi… hụt tay.
Sững người vài giây, tôi chỉ biết thở dài trong bụng.
Thật sự là kiêu ngạo hết phần người khác.
Thế là tôi tiếp tục bước theo sau, không dám hó hé.
Đến bãi đỗ xe, tài xế đỡ anh lên xe, tôi cũng đang chuẩn bị trèo lên theo.
Cửa xe đóng lại.
Qua ô cửa sẫm màu, tôi chỉ có thể mơ hồ thấy bóng lưng Phó Tiện bên trong.
“Phó Tiện…”
Tôi gọi khẽ một tiếng theo phản xạ, nhưng ngay sau đó tài xế đã lên xe.
Chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng vút qua trước mặt tôi trong tích tắc.
Cạn lời.
Tôi ngẩn người nhìn theo bóng đuôi xe khuất dần, trong lòng không nhịn được chửi thầm: