Đến cả một câu giải thích cũng không chịu cho người ta cơ hội nói!
Xem ra hôm nay lại phải tự thân vận động bắt taxi về nhà rồi.
Tất nhiên, lần này tôi rút kinh nghiệm rồi tuyệt đối không có chuyện thuê ba chiếc xe chạy song song như lần trước nữa. Thật quá phí tiền ngu.
Tôi đứng ven đường vẫy xe, khoảng chừng năm phút trôi qua.
Taxi thì chưa thấy đâu, ngược lại chiếc Rolls-Royce Phantom vừa rời đi kia, vòng một vòng quay lại, dừng ngay trước mặt tôi.
Kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt lạnh tanh của Phó Tiện.
Tôi lập tức… không đoán nổi tâm trạng anh đang thế nào.
Lặng im chừng mười mấy giây, Phó Tiện chậm rãi quay đầu sang nhìn tôi.
“Không lên à?”
“Lên lên lên!”
Kim chủ đã ném thang, tôi lập tức nhặt thang leo ngay không do dự.
Nhưng mà sau khi lên xe, Phó Tiện vẫn giữ một gương mặt lạnh như tiền, im phăng phắc từ đầu đến cuối.
Bầu không khí trong xe âm u đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Tài xế phía trước cũng nén thở mạnh không dám hó hé, sợ một câu nói sai liền rước họa vào thân.
Thực ra tôi cũng muốn thử xoa dịu một chút, nịnh nọt vài câu để có tí hòa khí…
Nhưng lén liếc anh mấy lần, tôi vẫn không dám mở miệng.
Giữa bầu không khí c.h.ế.t lặng ấy, xe cuối cùng cũng về đến biệt thự.
Tôi nhẹ nhõm thở phào, chưa đợi tài xế mở cửa, đã tự tay nhảy xuống, nhanh nhẹn đỡ Phó Tiện ngồi lên xe lăn.
Đang định đẩy anh vào nhà thì.
Anh lại đạp ga điện, phóng xe vèo đi trước.
Không nói không rằng.
Đúng là đau đầu.
"Kết hôn" đã mấy ngày, hôm nay là lần đầu tiên tôi một mình nằm trong phòng trống.
Sau khi về biệt thự, Phó Tiện bảo tôi quay về phòng trước, còn bản thân thì không biết đi đâu.
Vì vẫn nghĩ đến cảm xúc của Phó Tiện, tôi cứ thấp thỏm không yên.
Dù sao anh cũng là kim chủ, anh mà tức giận, người xui xẻo chắc chắn chỉ có thể là tôi.
Nghĩ vậy, tôi quyết định đi xuống tầng dưới một vòng.
Nhưng vẫn không thấy bóng dáng Phó Tiện đâu.
Anh vốn thích yên tĩnh, cũng không muốn ai xuất hiện trong không gian sống của mình, nên biệt thự này cũng chỉ có người dọn dẹp tới theo khung giờ cố định.
Đến tối, cả biệt thự rộng lớn chỉ còn lại mình tôi, trống trải đến rợn người.
Tôi đi một vòng rồi mò mẫm trở lại phòng, chân mang dép lê kêu loẹt xoẹt.
Phó Tiện vẫn chưa về.
Đúng lúc đó, mẹ tôi nhắn tin tới, tôi uể oải chui vào chăn, nằm đọc tin, trả lời có cũng như không.
Cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến.
Ngay lúc tôi đang mơ màng sắp ngủ, chăn phủ đầu bỗng bị người ta giật mạnh.
Tôi suýt hét lên, nhưng khi ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, tôi kịp nhận ra khuôn mặt người trước mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Là Phó Tiện.
Anh dùng cả hai tay ghì chặt tôi xuống, hơi rượu nồng nặc, và nụ hôn cũng theo đó mà vội vàng rơi xuống.
Lên trán tôi. Lên khóe mắt.
Rồi dừng lại trên môi.
Một tay anh giữ chặt cằm tôi, ép tôi ngửa lên, nụ hôn cứ thế mãnh liệt trút xuống.