Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn

Chương 13: Tang thi (11)



Trong nhóm chat các Thành chủ, biểu hiện của mọi người vẫn khá bình thường.

[Thành phố An Toàn Lam Diệp: Lam Hải có thực lực cỡ đó sao, thế mà lấy được cả lương thực ra bán?]

[Thành phố An Toàn Lam Diệp: @Thành phố An Toàn Lam Hải, hiện tại còn mua được không?]

[Thành phố An Toàn Tinh Cầu Khô Héo: Cùng chung thắc mắc.]

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Chà, lương thực đủ nuôi cả một Thành phố An Toàn, ít nhất cũng phải bán 10 tấn nhỉ? Chơi lớn đấy @Thành phố An Toàn Lam Hải, tiết lộ cho bọn này biết hiện tại cô còn bao nhiêu hàng tồn kho được không?]

[Thành phố An Toàn Meo Meo: Ây da, Chúa Tể Vũ Trụ, ngươi nói trước xem ngươi có bao nhiêu hàng tồn đi meo ~]

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Ha hả, ta có 5 triệu tấn.]

[Thành phố An Toàn Meo Meo: Nhìn là biết lừa gạt meo meo rồi. Lam Hải đừng nói nhé, chẳng có con mèo nào lại đi hỏi thăm con mèo khác có bao nhiêu cá khô nhỏ đâu, trừ phi con mèo đó tính dò la xong rồi lao vào cướp trắng trợn meo.]

Trình Thất Sinh nhìn đoạn đối thoại, thầm cân nhắc kế hoạch mở rộng địa bàn của mình, không biết có nên hợp tác với Thành phố An Toàn Meo Meo hay không.

Rốt cuộc nhìn một cái là biết Meo Meo có thù oán với Chúa Tể Vũ Trụ rồi.

Thôi bỏ đi, thù oán thì mặc thù oán, nếu thật sự muốn đ.á.n.h nhau, chắc chắn vẫn phải xem có chia chác được lợi ích gì không đã.

Lõi Thành chủ chỉ có một viên, tốt nhất đừng làm mấy chuyện vô bổ.

Cô sắp xếp lại từ ngữ trong đầu, bắt đầu lên tiếng.

[@Thành phố An Toàn Lam Diệp: @Thành phố An Toàn Tinh Cầu Khô Héo Chỉ nhận trao đổi bằng tài nguyên hoặc thiết bị, nếu muốn đổi, có thể nhắn tin riêng cho tôi =v=]

Ngay lập tức, hàng loạt tin nhắn riêng nổ lạch tạch thi nhau nhảy ra.

Trình Thất Sinh tạm thời chưa thèm đọc tin nhắn riêng, mà trực tiếp bơ luôn tin nhắn của Chúa Tể Vũ Trụ trong nhóm, quay sang trả lời Meo Meo.

[@Thành phố An Toàn Meo Meo, cảm ơn cậu đã nhắc nhở, mình sẽ chú ý ~]

— Hệ thống báo: Thành phố An Toàn Lam Hải đã gửi cho Thành phố An Toàn Meo Meo nửa ký cá khô nhỏ. —

[Thành phố An Toàn Meo Meo: Oa! Cô đúng là người tốt meo! Meo Meo cảm ơn!]

Aether ở bên cạnh quan sát học hỏi: “Thưa Thành chủ đại nhân, ngài đang phô diễn tiềm lực tài chính với Chúa Tể Vũ Trụ sao?”

Trình Thất Sinh vừa chat riêng với Lam Diệp và Khô Tinh, vừa trả lời: “Đúng vậy, phải cho hắn ta thấy nếu đến đ.á.n.h ta thì hắn ta sẽ vớ được những gì chứ.”

Aether hỏi: “Vậy là ngài không định tiếp xúc với hắn ta, mà muốn dụ hắn ta chủ động mò đến tọa độ của chúng ta sao?”

“Không, đó cũng là một cách, nhưng làm vậy chúng ta vẫn phải chịu đôi chút rủi ro.”

Trình Thất Sinh cực kỳ trân quý tình trạng cơ thể hiện tại của mình, cô không muốn mạo hiểm dù chỉ là một chút xíu.

“Tuyệt nhất là để Chúa Tể Vũ Trụ tự dâng tọa độ của hắn cho ta, như vậy quyền chủ động sẽ hoàn toàn nằm trong tay chúng ta.”

Aether nhẩm tính một chốc: “Thưa Thành chủ đại nhân, Aether cho rằng điều này sẽ rất khó. Chẳng có Thành phố An Toàn nào lại cam tâm tình nguyện tự làm lộ tọa độ của mình cả.”

“Đúng thế, sẽ rất khó. Cho nên, ta phải tạo cho hắn cái cảm giác rằng chính hắn đang đi săn mồi.”

Trình Thất Sinh cố ý bơ đẹp Chúa Tể Vũ Trụ.

Một kẻ sẽ nắm chắc phần thắng trong tay vào lúc nào? Chính là lúc hắn ta cho rằng mình đã dùng trăm phương ngàn kế, hao tâm tổn trí mới khiến con mồi sập bẫy tin tưởng mình.

Nếu con mồi quá dễ dàng tự dâng mỡ đến miệng mèo, thì dù là kẻ có nhân cách tự đại như Chúa Tể Vũ Trụ, e rằng cũng sẽ nảy sinh cảnh giác.

Quả nhiên, rất nhanh sau đó, Trình Thất Sinh đã nhận được tin nhắn riêng từ Chúa Tể Vũ Trụ.

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Cô không thực sự tin lời con mèo đó nói chứ?]

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Nói thật với cô, con mèo đó đúng là có thù với tôi. Nhưng sự tình không phải như nó kể đâu. Lần trước ở thế giới khác, tôi nhận đơn hàng giúp nó dạy dỗ lại đám cư dân, ai dè cư dân của nó lực chiến trâu bò quá, tôi đ.á.n.h không lại, thế là nó đ.â.m ra hận tôi.]

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Chuyện này trách tôi được sao? Lúc chốt đơn nó có thèm bảo nền văn minh của nó là Người Mèo đâu. Đánh nhau với bọn chúng, chúng nó toàn há mồm ra c.ắ.n, tôi còn sợ lây bệnh dại đây này.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Con mèo đó đi đâu cũng bôi nhọ thanh danh của tôi. Cũng do cái miệng tôi vụng về không biết giải thích. Cô cứ tiếp xúc với tôi lâu rồi sẽ hiểu.]

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Mọi người đều thuộc nền văn minh Nhân loại cả, tặng cô một thùng rượu coi như quà gặp mặt nhé.]

— Hệ thống báo: Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ đã gửi cho Thành phố An Toàn Lam Hải một thùng bia. —

Trình Thất Sinh vẫn lặng lẽ nhìn tin nhắn của Chúa Tể Vũ Trụ liên tục nhảy lên, mãi đến khi đối phương gửi thùng bia sang, cô mới rề rà gõ phím đáp lại.

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Tôi không rõ ân oán giữa hai người, mà dù sao cũng chẳng liên quan gì đến tôi. Không cần phải tìm tôi kể lể mấy chuyện này đâu.]

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Quà gặp mặt thì thôi khỏi, thế giới này rộng lớn như vậy, chúng ta cũng chẳng chạm mặt nhau đâu. Anh không cần bận tâm tôi đ.á.n.h giá anh thế nào làm gì.]

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Có phải cô nghĩ tôi hỏi cô có bao nhiêu lương thực là đang ủ mưu đồ xấu không? Tôi thề là tuyệt đối không có! Tôi chỉ là kẻ bộp chộp, nghĩ gì nói nấy thôi!]

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Cô thử nghĩ xem, nếu tôi thực sự là hạng người đó, tôi có dại gì mà hỏi thẳng toẹt ra trong nhóm chat như thế không? Kiểu gì tôi chả vòng vo tam quốc lừa cô nói ra.]

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Thôi được rồi, anh hỏi thế quả thực rất đường đột. Thật ra tôi cũng chẳng tức giận gì, chỉ thấy khó hiểu thôi. Anh đã giải thích rồi thì bỏ qua đi. Đồ thì tôi không nhận đâu, cứ coi như chuyện này chưa từng xảy ra =v=]

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Được được được! Tính tôi cứ hay nhanh nhảu đoảng, cô không hiểu lầm là tốt rồi. Nhưng cô cứ nhận quà đi, yên tâm, giao dịch qua Thành phố An Toàn thì rượu chắc chắn không có vấn đề gì đâu. Coi như đây là quà tạ lỗi của tôi, nếu cô không nhận tôi áy náy lắm. Về sau cô có việc gì cứ ới một tiếng, giúp được nhất định tôi sẽ giúp.]

[Thành phố An Toàn Lam Hải: Thôi được rồi =v=]

Thành phố An Toàn Lam Hải đã nhận số bia từ Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ.

Trình Thất Sinh nhìn chằm chằm vào những dòng tin nhắn: “Cứ như thể là hai người khác nhau ấy nhỉ. Xem ra Chúa Tể Vũ Trụ cũng tự biết cái nết ăn nói của mình khó nghe nên đã tìm một kẻ thế vai 'nói hộ' rồi.”

Tuy nhiên, dựa trên cái tính cách mà Chúa Tể Vũ Trụ phơi bày trong nhóm chat, cô không nghĩ hắn ta là cái loại người biết cách thu phục nhân tâm cấp dưới.

Trình Thất Sinh bắt đầu ngẫm nghĩ...

Liệu có thể lợi dụng cái “cái miệng” nói lời ngon tiếng ngọt này để làm chút chuyện gì đó không nhỉ?

Tại Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ ——

Nhìn thấy thông báo số bia đã được nhận, trên mặt Chúa Tể Vũ Trụ nở một nụ cười đắc ý.

“Bệ hạ, sao rồi ạ? Đối phương có tin không?”

Đối diện hắn ta, một người phụ nữ trung niên với vẻ ngoài nhã nhặn cũng đang nhìn hắn ta đầy vẻ mong chờ.

Chúa Tể Vũ Trụ gật gù hài lòng: “Thái độ đã dịu đi nhiều rồi, bia cũng nhận. Cứ thế này chat chit thêm vài lần nữa là kiểu gì ả cũng c.ắ.n câu phải không?”

Người phụ nữ mỉm cười: “Còn phải xem cô ta thông minh tới mức nào. Nhưng Bệ hạ cứ yên tâm, dù có khôn ngoan đến mấy mà bị tôi dùng bài tâm lý này tỉ tê một thời gian, đảm bảo ả sẽ gỡ bỏ hoàn toàn sự đề phòng với ngài.”

“Dù ả không cần mượn cớ đàn áp cư dân, thì chắc chắn ả vẫn có thứ mình thèm khát. Bằng không ả mang lương thực đi đổi chác tài nguyên với các Thành chủ khác làm gì. Đợi khi chúng ta dò la được thứ ả muốn nhất là gì, tôi sẽ lập tức 'đo ni đóng giày' thiết kế ngay một cái bẫy...”

Thấy người phụ nữ phân tích đâu ra đấy, vẻ hài lòng trên mặt Chúa Tể Vũ Trụ càng thêm rõ rệt: “Tốt, làm tốt lắm. Tối nay thưởng cho ngươi một bữa thịt.”

Người phụ nữ lập tức khúm núm cúi gập người, ra vẻ vô cùng cảm kích: “Đa tạ Bệ hạ ban ân, thần nhất định sẽ nỗ lực hơn nữa!!”

Chúa Tể Vũ Trụ cực kỳ khoái chí khi nhìn thấy kẻ khác khúm núm rạp mình trước mặt. Hắn ta hắng giọng: “Nếu lần này nuốt trọn được Lõi trung tâm của Lam Hải, ta sẽ đặc cách phong ngươi làm công dân của Đế quốc.”

Gương mặt người phụ nữ ánh lên vẻ mừng rỡ tột độ, bộ dạng hận không thể quỳ rạp xuống l.i.ế.m giày cho hắnta: “Bệ hạ cứ yên tâm! Thần nhất định sẽ dâng viên Lõi trung tâm đó vào tay ngài!”

Chúa Tể Vũ Trụ hếch cằm ra vẻ bề trên: “Ừm, liệu mà làm cho nhanh vào, đừng có để ta phải chờ đợi lâu lắc.”

“Vâng, vâng, thần sẽ đẩy nhanh tốc độ ạ!”

Người phụ nữ được đám thị vệ “hộ tống” ra ngoài, quay trở về căn phòng của mình. Vì hiện tại đang làm “cái loa” thay cho Thành chủ, để tiện việc phản hồi tin nhắn kịp thời, bà ta được ban đặc quyền ra vào Phủ Thành chủ.

Bà ta mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Phủ Thành chủ được xây rất cao, nhưng tầng của bà ta thì không cao lắm nên vẫn có thể nhìn rõ cảnh tượng dưới phố.

Những khu nhà lụp xụp tồi tàn chen chúc nhau. Từng đám người ốm nhom ốm nhách, gầy gò đen nhẻm đang è cổ làm việc trên đường. Đội vệ binh hễ đi ngang qua, nếu ngứa mắt thấy ai ngáng đường là lập tức vung roi quất cho da tróc thịt bong.

Đây chính là Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ. Cư dân trong thành được chia làm ba tầng lớp: nô lệ, vệ binh và tầng lớp thượng đẳng.