Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn

Chương 14: Tang thi (12)



Nô lệ chiếm số lượng đông đảo nhất, cũng là tầng lớp bị bóc lột tàn nhẫn nhất. Vệ binh lãnh trách nhiệm cai quản nô lệ, còn tầng lớp thượng đẳng thì chỉ việc ngồi không hưởng thụ.

Ví như lũ tang thi bên ngoài hiện tại cơ bản đều do nô lệ bị lùa ra g.i.ế.c. Nô lệ nào không chịu xông lên đ.â.m c.h.é.m thì sẽ bị vệ binh xử t.ử ngay tại chỗ.

Cũng có nô lệ nổi dậy phản kháng, nhưng dĩ nhiên chẳng đụng được tới sợi lông măng của tầng lớp thượng đẳng. Bởi Thành chủ có quyền hạn đuổi cư dân, nô lệ phản kháng dù có bỏ trốn thì cũng sẽ bị trục xuất khỏi thành, để rồi bị đám vệ binh canh gác bên ngoài g.i.ế.c c.h.ế.t.

Mặc cho mỗi ngày có biết bao nô lệ phải đ.á.n.h đổi bằng cả mạng sống để mang những bó Hạch tinh lớn nhỏ dâng tận tay Thành chủ, thì bọn họ vẫn cứ phải sống cảnh bữa đói bữa no, rách rưới t.h.ả.m hại.

Trái lại, đám người thượng đẳng thì bữa nào cũng bít tết ngập mồm, sống trong Phủ Thành chủ xa hoa lộng lẫy chẳng khác nào bậc đế vương.

Người phụ nữ nhã nhặn sầm mặt đóng cửa sổ lại, trong lòng trào dâng một cỗ không cam tâm.

Bà ta là người sống sót từ thế giới trước, bị hút vào Thành phố An Toàn này. Ở thế giới của bà ta, nhờ cái đầu thông minh, bà ta sở hữu địa vị rất cao, vậy mà lưu lạc đến nơi này lại bị coi như cỏ rác, đày đọa thành nô lệ.

Rõ ràng bà ta đã phân trần mình là nhân viên nghiên cứu, có khả năng phát minh ra vô số thứ giá trị, thế nhưng bọn thượng tầng của Thành phố An Toàn này để ngoài tai tất. Lũ ngu xuẩn đó chỉ đinh ninh rằng có Hạch tinh thì mua cái gì chả được, cần quái gì nhân viên nghiên cứu.

Cũng may bà ta đủ khôn khéo, nhanh ch.óng học được ngôn ngữ của cái thế giới quê hương tên Chúa Tể Vũ Trụ kia, rồi từng bước lăn lộn trèo lên cao.

Hồi ở thế giới trước, bà ta đã hiến kế giúp Chúa Tể Vũ Trụ đoạt được một viên Lõi trung tâm của Thành phố An Toàn khác. Kết quả tên khốn đó chỉ ban cho bà ta cái danh thăng hạng từ nô lệ cấp thấp lên thành... nô lệ hạng nhất.

Còn may là bà ta có nhan sắc ma chê quỷ hờn, tuổi tác cũng đã cao, chứ không thì cái thứ quỷ quái đó khéo lại còn đòi nạp bà ta làm phi t.ử cũng nên.

Đúng thế, cái tên dở hơi đó thế mà lại xưng vương xưng đế ngay trong Thành phố An Toàn!

Quá sức lố lăng!

Một gã tự cao tự đại, cay nghiệt, tham lam, nham hiểm, thô bỉ lại chẳng có chút năng lực quản lý nào như vậy, cớ sao lại được chọn làm Thành chủ cơ chứ!

Đã vậy lại còn hối thúc bà ta làm nhanh lên! Đừng bắt hắn ta phải chờ lâu!

Nếu không phải chính cái tên đầu heo này liên tục bóp team trong nhóm chat, mở miệng ra nói vài ba câu đã tự lật tẩy cái tâm địa nhòm ngó các Thành chủ khác, thì làm gì đến nỗi kéo dài tới tận bây giờ vẫn chưa moi được chút lòng tin nào từ họ!

Ác một nỗi bà ta chẳng thể há mồm ra khuyên can câu nào. Cái thứ như Chúa Tể Vũ Trụ quả thực không lọt tai được bất cứ lời nói thật lòng nhưng khó nghe nào.

Trái ý hắn ta nửa câu chê bai cách hắn ta ăn nói chướng tai, là ngay giây sau bà ta có thể bị lính canh lôi đi c.h.é.m đầu.

Bà ta toàn phải bấm bụng nhịn cục tức nghẹn họng đắng nghét để tâng bốc nịnh bợ: “Bệ hạ, ngài phát ngôn thật là bá khí ngút trời.”

“Ngài vừa cất lời là mấy kẻ kia im thin thít, chắc chắn là ngài đã chấn nhiếp được toàn bộ bọn Thành chủ khác rồi...” vân vân và mây mây.

Nghĩ đến đây, người phụ nữ lại nghiến răng kèn kẹt.

Không ổn, với cái bản tính tàn độc, cạn tàu ráo máng của tên Chúa Tể Vũ Trụ này, dù lần này bà ta có dốc sức bày mưu đoạt lấy Lõi trung tâm cho hắn ta, thì tương lai của bà ta cũng chẳng có lấy một tia bảo đảm.

Không phải bà ta chưa từng nảy sinh ý định thủ tiêu tên Chúa Tể Vũ Trụ để cướp ngôi Thành chủ. Nhưng khổ nỗi, Thành phố An Toàn này đã lên tới Bậc 3, đồng nghĩa với việc hắn ta cũng là một Siêu phàm giả Bậc 3.

Siêu phàm Bậc 3 bóp c.h.ế.t một người thường thì khác gì nghiền nát một con kiến.

Trừ phi có các Siêu phàm giả khác trong thành chịu liên thủ ra tay. Nhưng bà ta không dám cược. Những Siêu phàm giả kia, kẻ nào chịu quy phục mới được hắn ta giữ lại cái mạng, kẻ nào cứng đầu thì tro cốt sớm đã bay tứ tán rồi.

Lỡ bà ta vừa đ.á.n.h tiếng dò hỏi, chớp mắt sau đã bị kẻ đó đi bẩm báo lấy công thì bà ta đi đời nhà ma ngay.

Thế giới của bà ta đã bị hủy diệt, bà ta phải nếm mật nằm gai mới giữ được cái mạng, đâu phải để sống lây lất thoi thóp qua ngày ở cái thành phố nô lệ c.h.ế.t tiệt này!

Đợt này tên bạo chúa kia nhăm nhe tấn công Thành phố An Toàn Lam Hải, liệu đây có phải là một cơ hội cho bà ta?

Người phụ nữ thầm toan tính. Vốn dĩ bà ta định mở miệng nhắc khéo Chúa Tể Vũ Trụ rằng: Thành phố An Toàn Lam Hải mới chân ướt chân ráo đặt chân tới thế giới này 24 tiếng đồng hồ mà đã vọt lên được Bậc 2. Kẻ đó nếu không phải là quái vật về thực lực thì cũng là kẻ sở hữu trí tuệ siêu phàm, hoặc nắm trong tay cả hai. Tuyệt đối không phải hạng dễ xơi.

Nhưng lời tới khóe môi, bà ta lại nuốt ngược vào trong.

Thứ nhất, Chúa Tể Vũ Trụ cực kỳ ghét bị cấp dưới chê bai kém cỏi hơn kẻ khác. Bà ta mà dám há mồm thốt ra thì khéo bị tống giam xử trảm ngay tắp lự.

Thứ hai, biết đâu cuộc chiến tranh giữa các Thành phố An Toàn lần này lại chính là một cơ hội vàng?

Đục nước béo cò, cứ loạn lên là bà ta có thể chuồn êm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong khoảng thời gian sắm vai “cái loa” này, bà ta đã thu thập được thông tin rằng thế giới này có tổng cộng 13 tòa Thành phố An Toàn. Biết đâu bà ta có thể đào tẩu sang nương nhờ một tòa thành khác.

Dù có nguy cơ bơ vơ không tìm thấy thành nào rồi bị kẹt cứng ở cái thế giới khỉ ho cò gáy này, bà ta vẫn quyết tâm đ.á.n.h cược một phen.

Cái gã Chúa Tể Vũ Trụ c.h.ế.t bầm này đầu óc bị úng nước cmnr. Đi theo hắn chỉ có rước họa vào thân, cái đầu trên cổ sớm muộn gì cũng rơi xuống đất.

Đằng nào chả c.h.ế.t, thà tự tay chọn cách đi chầu diêm vương cho rảnh nợ.



Quân đội Lam Hải vẫn đang rầm rộ càn quét tiến sâu vào các thành phố, đám Thợ săn Hạch tinh cũng đã túa ra rải rác khắp nơi.

Nhóm chat Thành chủ vẫn yên bình như trước, thi thoảng mới có người ngoi lên c.h.é.m gió đôi ba câu, còn đa phần thời gian ai nấy đều lặng thinh.

“Chúa Tể Vũ Trụ” (phiên bản do “cái loa” điều khiển) và Trình Thất Sinh thi thoảng lại dăm ba câu qua lại.

Dưới góc nhìn của Chúa Tể Vũ Trụ, thái độ của Thành phố An Toàn Lam Hải đang dần dà mềm mỏng hơn theo thời gian.

Còn dưới lăng kính của Trình Thất Sinh, cô chỉ đơn giản là đang khéo léo đan xen đôi ba câu châm ngòi ly gián vào giữa những chủ đề trò chuyện vô thưởng vô phạt.

[Dĩ nhiên là cư dân cũng cần được giải trí chứ. Tôi vừa vung tiền mua một cái rạp chiếu phim từ chỗ Lam Diệp đấy. Dân tình khoái chí lắm, suất chiếu nào cũng đông nghẹt.]

[Đúng không nào, tôi xem cư dân như con đẻ của mình vậy, dĩ nhiên phải tạo điều kiện cho họ sống thoải mái sung sướng nhất có thể rồi ~]

[Làm gì có chuyện bạo động. Dân của tôi răm rắp tuân theo chỉ đạo của chính phủ. Cứ đối xử tốt với họ thì ai rảnh rỗi sinh nông nổi mà đi biểu tình bạo động cơ chứ =v=]

Chúa Tể Vũ Trụ đọc những dòng này, chỉ cười khẩy mỉa mai Lam Hải là một kẻ nhu nhược, ngây thơ đến nực cười.

Điều khiến hắn thèm rỏ dãi là khối tài nguyên kếch xù mà cô ả đang nắm giữ. Nếu không thì sao cô ta có thể vung tay quá trán, cung phụng cư dân như thế, thậm chí lôi cả mớ lương thực đi tậu rạp chiếu phim.

Dư dả lương thực thế à, cứ ngoan ngoãn ôm đó đợi lão t.ử mang quân tới cuỗm sạch nhé!

Trái lại, “cái loa” nhã nhặn kia lại dần đ.á.n.h hơi thấy mùi bất thường.

Chủ đề về “đời sống cư dân” xuất hiện với tần suất quá dày đặc. Dẫu được khéo léo l.ồ.ng ghép vào đủ loại câu chuyện trên trời dưới biển, nhưng ngần ấy vẫn là quá đáng ngờ.

Những lời lẽ này... dường như không phải nói cho gã bạo chúa kia nghe, mà là đang cố tình rót vào tai bà ta thì đúng hơn.

Nỗi hoài nghi cứ cuộn trào trong tâm trí bà ta. Ban ngày khoác vỏ bọc làm người phát ngôn, đêm xuống bà ta lại trằn trọc gác tay lên trán, tua lại từng câu từng chữ mà Thành phố An Toàn Lam Hải đã nói.

Càng ngẫm càng thấy có cơ sở. Cái thái độ đong đưa của đối phương, rõ rành rành là đã đoán thấu việc có một cư dân đang đứng ra gõ phím thay cho Thành chủ. Rõ ràng là ả đang rắp tâm dụ dỗ, kích động bà ta làm phản.

Nhưng ngặt nỗi, nếu đúng là mưu đồ xúi giục, thì lấy cơ sở nào để Thành phố An Toàn Lam Hải chắc mẩm rằng bà ta sẽ hiểu được thâm ý sâu xa đó chứ?

Đêm khuya thanh vắng, người phụ nữ trăn trở lăn lộn mớ bòng bong trong đầu. Tờ mờ sáng, đầu óc bà ta bỗng lóe lên tia sáng sáng tỏ.

Lam Hải căn bản đ*ch cần bận tâm việc bà ta có thấu hiểu hay không.

Chỉ những kẻ thèm khát nhưng chưa bao giờ được ban phát đặc ân đãi ngộ, mới có thể nhạy bén chắt lọc ra những cụm từ “phúc lợi cư dân Lam Hải” giữa muôn vàn lời lẽ nhảm nhí kia.

Thử hỏi nếu dân đen của Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ sống trong nhung lụa ấm êm, hằng ngày chứng kiến mấy cái “hoạt động giải trí thường tình” đó, chúng sẽ dửng dưng coi như chuyện thường ở huyện. Tựa hồ người thong dong dạo bước, ai thèm đếm xỉa tới hòn sỏi vô danh vứt lỏng chỏng ven đường.

Thế nhưng nếu cuộc sống khốn cùng như ch.ó rách, thì những lời mơn trớn, khoe khoang đó sẽ ch.ói lóa như chùm pháo hoa nổ tung giữa trời đêm tăm tối, chỉ liếc sơ qua đã bị đập ngay vào võng mạc.

Và dĩ nhiên, chỉ những kẻ bị đè đầu cưỡi cổ vắt kiệt sức lao động mới nảy sinh tư tưởng chĩa mũi giáo vào chính vị Thành chủ của mình, rồi đầu quân sang phe phái Thành phố An Toàn khác.

Bà ta chua xót nhận ra, một kẻ nắm giữ tài thao lược thâm hiểm đến mức này, tuyệt nhiên không thể nào là thứ “Con mồi” bé nhỏ ngon ăn trong mắt tên bạo chúa kia.

Trái lại hoàn toàn, cái vị đang tọa trấn Thành phố An Toàn Lam Hải kia, mới chính là tay thợ săn lão luyện đang lăm lăm khẩu s.ú.n.g trên tay.

Vừa vặn nghĩ thông suốt mọi chuyện thì bình minh cũng ló rạng.

Cánh cửa gỗ bị thô bạo đẩy tung. Gã vệ binh trừng mắt đứng ngông nghênh bên ngoài: “Bệ hạ truyền đòi.”

“Dạ vâng, phiền các vị đại nhân quá bộ đợi một chốc, tôi xin đi ngay.”