Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn

Chương 16: Tang thi (14)



Gom đủ tên thành phố và bản đồ trong tay, Trình Thất Sinh nhắm tịt mắt lại, vận nội công lướt xem có tiểu đội Thợ săn Hạch tinh nào đang rình rập quanh quẩn gần thành phố Thiên Lí hay không.

Đám Thợ săn Hạch tinh này đúng là đôi chân gắn động cơ, mới có chục ngày bọ mà đã phi tít mù, vọt xa tới tận 2.500 km cách thành phố Miên Càn.

Cô lục lọi lại trí nhớ xem cái tiểu đội nào mà cắm cổ chạy điên cuồng dữ vậy.

Chả trách phi nhanh thế.

Đội thợ săn khác thì chí ít còn chịu khó dừng chân cày cuốc tang thi, ngó nghiêng lượm lặt đồ ngon trong các thành phố đi ngang qua, rồi hì hục đăng tin lên chợ tình báo bán kiếm lời, thi thoảng còn làm màu cứu vớt vài ba người dân bản địa.

Riêng cái đội này, chạy và chỉ chạy! Thể thao thuần túy!

Không thèm ghi chép cái khỉ khô gì trên đường, Hạch tinh cũng lười nhặt, người sống sót thì bơ luôn.

Nguyên đám khởi đầu bằng xe máy, sau mót được chiếc SUV thì chuyển mode sinh tồn hoang dã. Hết xăng thì lội bộ, chôm được xe đạp thì còng lưng đạp. Tiếp đó lại vớ được xe máy, rồi xe tải hạng nặng. Đỉnh cao là có đoạn bọn họ chơi luôn cả... xe trượt scooter.

Cả đội đúng 5 mạng, ngủ cũng chia ca, ngày đêm nhắm mắt nhắm mũi mà phi. Giữa cái chốn đèo heo hút gió, đầy rẫy hiểm nguy này, bọn họ c.ắ.n răng bạt mạng chạy suốt 15 ngày, xuyên thủng hơn 2.500 km.

Xui cái là hướng bọn họ cắm đầu chạy lại hoàn toàn ngược cmn chiều với thành phố Thiên Lí.

Trình Thất Sinh trố mắt nhìn 5 đứa dở hơi (3 gái 2 trai) đang bị bầy tang thi dồn trèo tót lên ngọn cây, đang hì hục lôi cung tên tự chế ra b.ắ.n tỉa. Nhịn không nổi sự tò mò, cô giáng ý thức xuống hỏi thẳng một câu:

“Rốt cuộc là các ngươi đang cắm đầu chạy đi đâu vậy?”

Nguyên nhóm 5 đứa ngớ người ra mất vài giây, rồi đồng loạt vỡ òa sung sướng phát điên!

“Ngô Thần!”

“Ngô Thần đang đích thân triệu hoán chúng ta!”

5 thanh niên choai choai loi choi tranh nhau bô bô trả lời câu hỏi của vị Thần Sáng Thế vĩ đại.

“Thưa Ngô Thần! Bọn con nghe đồn thế giới này có đại dương bao la, bọn con muốn ra biển xem! Muốn so sánh xem đại dương ở đây có gì khác bọt so với biển trên Ám Tinh!”

“Thưa Ngô Thần! Bọn con khát khao được ngắm hoàng hôn buông xuống mặt biển! Và cả ánh bình minh rực rỡ ló rạng trên đại dương nữa!”

“Thưa Ngô Thần! Con tò mò không biết cá biển ở cái thế giới này có c.ắ.n câu không!”

Một đứa còn làm trò hề, giương cao cái ba lô đeo trên lưng lên trời khoe khoang: “Thưa Ngô Thần, Người nhìn xem! Con có mang theo cần câu này!”

Trình Thất Sinh cạn lời: “......”

Cần câu thì cô chẳng thấy đâu, chỉ thấy đồ ăn dự trữ của cái đám tuổi trẻ bồng bột này sắp sửa cạn sạch sành sanh rồi.

Tua lại dòng thời gian trong trí nhớ, sáng nay lúc lướt ngang qua một căn nhà nhỏ, 5 đứa này chỉ thèm ngó sơ một cái rồi quay đ.í.t vọt thẳng.

Trong khi cô thừa thấy rõ rành rành đống thức ăn chà bá lù lù trong đó, đám oắt con này lại bị mù màu hay sao mà cứ thế lướt qua.

Thôi thì, mang tiếng là dân đen nhà mình, cũng phải nhón tay làm phước nhắc nhở bọn chúng một phát.

“Trong cái ngôi nhà nhỏ màu đỏ mà các ngươi đi lướt qua ban sáng, chứa đầy đồ ăn thức uống đấy.”

Đám oắt con nghe xong, y như rằng hú hét ầm ĩ.

“Tạ ơn Ngô Thần!”

“Ngô Thần cũng công nhận tinh thần dũng cảm vô song của chúng ta kìa!”

“Cảm tạ Ngô Thần đã ban phước thức ăn cho chúng con! Người thật là từ bi hỉ xả!”

“Ôi! Thần Sáng Thế vĩ đại, Người là hiện thân của sức mạnh vô biên! Dẫu cho chúng con có lạc lối khỏi quê nhà, lê bước tới cái Vùng Đất Bị Thần Vứt Bỏ tít tắp này, thì ánh hào quang của Người vẫn mãi soi đường chỉ lối cho con dân của Người!”

Trình Thất Sinh lại cạn lời: “......”

Cô quyết định lơ luôn cái đám ảo tưởng sức mạnh giai đoạn cuối này, đảo mắt đi săm soi mấy tiểu đội Thợ săn Hạch tinh khác.

Ủa? Cái tiểu đội này đang ngấp nghé ngay rìa thành phố Thiên Lí nè.

Tên gì ấy nhỉ?

À nhớ rồi! Tiểu đội Kẻ Thăm Dò.

Cái tiểu đội thợ săn này thì hành xử khá là chuyên nghiệp. Vừa bước chân ra khỏi “vòng Rào Tre”, họ đã chốt chuẩn một phương hướng rồi cứ thế cắm đầu đi thẳng.

Suốt dọc đường, họ vừa đi vừa cặm cụi tự tay vẽ bản đồ lộ trình, luồn lách né xa mấy ổ tang thi quy mô lớn. Còn chịu khó lùng sục dò la xem quanh đó có nhà máy, siêu thị hay mấy tụ điểm có vật tư nào không. Chốt lại là hì hục gom hết mớ thông tin đó quăng lên chợ [Mua bán Tình báo].

So với mấy tiểu đội Thợ săn oắt con thỉnh thoảng lại văng mạng, thì đội này lực lượng khá dồi dào. Lại thêm cái tính cẩn thận, vào thành là ngó trước ngó sau kỹ lưỡng. Tổng cộng 8 người, tính cả một cô bé phiên dịch người bản địa, cho tới hiện tại vẫn còn giữ được cái mạng quèn.

Lúc Trình Thất Sinh chuyển dời sự chú ý sang đó, tiểu đội Kẻ Thăm Dò đang lục rục chuẩn bị dọn cơm trưa.

“Loại thịt hộp này ăn cuốn phết. Hôm nay anh em mình xõa một bữa no nê đi, sáng mai là lại phải nhổ neo rồi.”

Tống Khê bóc từng hộp thịt chia cho anh em trong đội. Là phiên dịch viên, Vương Mạc Ninh không những được chia thịt hộp, mà còn được ưu ái húp luôn một cái giò heo siêu to khổng lồ.

Cô ấy tán dương, vỗ đét một phát vào vai Vương Mạc Ninh: “Hôm nay xém xíu nữa là anh em mình bị diệt sạch rồi. Đang bị tang thi quây kín mít, may mà có Ninh Ninh đây, tìm được lối thoát hiểm cứu cả đội!”

“Tôi đã bảo rồi mà? Hồi nãy tôi mới khen con bé này khôn đáo để! Sống mòn ngoài này, kiểu gì cũng phải xách theo một người dân bản địa rành đường rành sá. Thấy chưa! Giờ thì phát huy tác dụng rồi!”

Ròng rã chui rúc cùng nhau 15 ngày, Vương Mạc Ninh giờ đã thẩm thấu sâu sắc vai trò “phiên dịch viên” của mình trong đội. Suốt 15 ngày này, số lần cô bé dính bẫy ngắc ngoải nhiều đến mức đếm không xuể.

Nhưng trong chiến đấu, tình đồng đội lên hương là thật. Vương Mạc Ninh được cứu mạng không biết bao nhiêu bận. Ngày ngày cùng ăn cùng uống cùng ngủ, 7 người trong đội đối xử với cô bé cực kỳ t.ử tế, dĩ nhiên cô bé cũng sinh ra đôi chút cảm tình. Ít ra thì giờ cũng có thể vung vẩy múa may tay chân giao tiếp cơ bản với nhau được rồi.

Nhất là 2 chữ “thông minh” mà Tống Khê vừa gào lên, cô bé nghe phát hiểu ngay.

Nhưng trong bụng Vương Mạc Ninh lại chột dạ muốn c.h.ế.t. Cô bé đâu có thông minh xuất chúng gì, tìm được cái lối mòn đó đơn giản là vì... chỗ này là quê ngoại của cô bé mà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vương Mạc Ninh luống cuống vẫy tay chối đây đẩy. Đám người Lam Hải lại tưởng cô bé đang khiêm tốn, thi nhau nổ những tràng vỗ tay cảm tạ và những lời ca tụng có cánh.

Xong xuôi, đến tiết mục ăn cơm.

Tất thảy dân Lam Hải hướng về phía mâm cơm trưa nay, tay phải đặt lên n.g.ự.c, nhắm c.h.ặ.t mắt, miệng lầm rầm cầu nguyện với vẻ thành kính:

“Thần Sáng Thế vĩ đại, tạ ơn Người đã ban cho chúng con nguồn lương thực này, tẩm bổ cho thể xác chúng con, kéo dài sự sống cho chúng con.”

“Ngô Thần tại thượng, Lam Hải vĩnh tồn!”

Vương Mạc Ninh ôm khư khư cái giò heo, lủi thủi ngồi một xó.

Ở chung với lũ này cả nửa tháng, cô bé cũng chai lỳ rồi.

Dù hiện tại cô bé vẫn như vịt nghe sấm với mớ ngôn ngữ của bọn họ, nhưng qua mấy màn giao tiếp bằng ngôn ngữ cơ thể, cô bé lờ mờ đoán ra đám người ngoài hành tinh này đang sùng bái một Đấng Sáng Thế nào đó. Rằng thế giới của bọn họ là do chính tay vị Thần Sáng Thế này tạo ra.

Cứ hễ thò đũa gắp cơm là phải lẩm bẩm tụng kinh một chập.

Thoát c.h.ế.t trong gang tấc cũng phải chắp tay cầu nguyện.

Đứng trước những quyết định sống còn, vẫn cái bài cũ rích... cầu nguyện tiếp.

—— Lũ người ngoài hành tinh này cũng mê tín dị đoan phết.

Vương Mạc Ninh cũng chẳng thèm lên tiếng, khoái mê tín thì cứ việc.

Dẫu sao bọn họ đối xử với cô bé quá tốt. Cung cấp ăn uống đầy đủ, lại còn dang tay che chở bảo vệ. Những ngày “đến tháng”, mấy cô nàng trong đội thậm chí còn chịu khó dừng chân nấu nước ấm, rồi sục sạo tìm t.h.u.ố.c giảm đau cho cô bé uống.

Giá mà không kẹt cái vụ rào cản ngôn ngữ, cô bé đã nhảy vào hỏi dò xem người ngoài có được phép thờ cúng vị Thần Sáng Thế của bọn họ hay không rồi. Có khi xin gia nhập đội quân tín đồ luôn ấy chứ, cảm giác làm vậy sẽ càng lấy được lòng tin vững chắc hơn.

Cô bé cứ ôm khư khư cái giò heo, chờ bọn Tống Khê dọn xong bài kinh rồi mới rục rịch nhập tiệc.

Ấy thế mà, cả đám vừa mới cầu nguyện xong xuôi, chưa kịp tọng miếng thịt hộp đầu tiên vào mồm, thì “Roạt, roạt, roạt”, cả bảy người đồng loạt bật dậy như gắn lò xo.

Vương Mạc Ninh: “???”

Cô bé hốt hoảng trợn tròn mắt nhìn 7 người đồng đội. Người nào người nấy trưng ra cái bản mặt sùng kính tột độ, đầu hơi cúi rạp, cái điệu bộ y hệt đang dỏng tai cung kính lắng nghe những lời vàng ngọc từ một kẻ tàng hình nào đó phát ra.

Chứ gì nữa!

Các người đừng có diễn trò dọa rồ tôi nhé! Cái chốn khỉ ho cò gáy này ngoài 8 đứa mình ra làm đếch gì còn mống nào nữa!

Tống Khê đột nhiên móc tấm bản đồ ra, chấm chấm vài cái, rồi trịnh trọng gật đầu cái rụp.

Liền sau đó, cả bảy người lại đồng loạt ngóc đầu lên, động tác rập khuôn như được lập trình.

Tống Khê kích động đến mức suýt bóp nát tấm bản đồ, miệng xé ra liên thanh. Vương Mạc Ninh cố căng tai vắt óc ra phân tích, rốt cuộc cũng chỉ túm được vài ba cụm từ quen thuộc lặp đi lặp lại.

“Thần Sáng Thế vĩ đại”, “Vinh quang”, “Tuyệt đỉnh”, chen lẫn những tràng cười hô hố khoái trá.

Nhìn người nào cũng cười ngoác mồm tới mang tai, cơ mà rõ ràng có cái khỉ khô gì xảy ra đâu!

Bị cái quái gì vậy? Lên cơn tập thể à?

Vương Mạc Ninh rón rén dò hỏi, liền bị Tống Khê quơ quào tay chân giải thích một tràng:

Thần Sáng Thế vĩ đại vừa mới hiển linh giáng Thần dụ, ra lệnh cho bọn họ lên đường hành quân tới một cái thành phố có tên là Thiên Lí. Mục tiêu là truy tìm một tòa Thành phố An Toàn. Và chính Thần Sáng Thế sẽ soi đường chỉ lối cho bọn họ.

Bảy người đều sướng rơn, cái bản mặt hớn hở như bắt được vàng. Được cống hiến cho Thần Sáng Thế quả là vinh dự tột đỉnh, thật là quá sung sướng!

Vương Mạc Ninh: “???”

Giỡn hả? Đùa nhau chắc?

Dọc theo hành trình bám đuôi bảy người bọn họ lên đường, trong lòng Vương Mạc Ninh vẫn bán tín bán nghi.

Cô bé biết cái thành phố Thiên Lí đó. Nó hình như nằm sát sườn quê nhà của cô bé. Nhưng mà cô bé lại chẳng biết đường nào để lết tới đó. Chung quy lại trước kia cô bé cũng chỉ lờ mờ nghe qua, chẳng bao giờ có ý định xách vali tới đó, thế nên phương hướng Đông Tây Nam Bắc nó nằm ở góc nào cô bé cũng tịt ngòi.

Đến dân thổ địa như cô bé còn mù tịt, thì mấy cái bọn Tống Khê từ trên trời rơi xuống lại càng tối mù.

Vậy mà, nguyên cả đội quân dở hơi đó cứ thế mà lùi lũi cắm đầu xuất phát. Bảy mạng người đi như thể vừa bị tiêm t.h.u.ố.c kích thích, quả quyết tiến thẳng về một hướng vô định nào đó. Gặp đường tắc tịt thì chỉ đứng hóng gió một chốc, rồi lại lập tức cua xe rẽ sang hướng khác. Cứ như thể bọn họ đang liên tục nhận được một cái la bàn tàng hình chỉ điểm vậy.

Suốt dọc đường đi, biết bao kiếp nạn hiểm nguy rình rập, vạn t.ử nhất sinh. Thế nhưng vận số của cả đám đỏ như son, trầy da tróc vảy sứt mẻ tí đỉnh thì có, tuyệt nhiên không một mống nào phải về đoàn tụ với ông bà.

Còn bảy mạng người Lam Hải thì răm rắp tin tưởng rằng: Giữ được cái gáo mạng đến giờ phút này, trăm phần trăm là do Thần Sáng Thế vung tay che chở.

Vương Mạc Ninh phán luôn một câu: Đám này tẩu hỏa nhập ma cmnr.

Vậy mà, cứ đi lòng vòng như bọn dở hơi lội bùn, thình lình một hôm ngẩng mặt lên, cô bé bàng hoàng phát hiện ra tấm biển cột mốc rành rành ba chữ “Thành Phố Thiên Lí” sờ sờ ngay trước mắt.

Vương Mạc Ninh: “???”

Chẳng dừng lại ở đó. Giữa cái chốn khỉ ho cò gáy, không có đến một thiết bị định vị hay truyền tin, thậm chí là bồ câu đưa thư cũng bặt tăm bặt tích. Vậy mà Tống Khê lại có thể dẫn dắt nguyên đội, dựa vào cái gọi là “Thần Sáng Thế soi đường chỉ lối”, tụ họp trơn tru với ba đội thợ săn khác.

Vương Mạc Ninh: “???”

Ba đội kia cũng ưỡn n.g.ự.c, vỗ n.g.ự.c tự hào oang oang rằng: Bọn họ cũng vừa mới lang thang ở mấy thành phố lân cận thì nhận được Thần dụ giáng xuống.

Rồi răm rắp nương theo sự chỉ dẫn thần thánh của Thần Sáng Thế vĩ đại mà bò được tới cái thành phố Thiên Lí này.

Vương Mạc Ninh: “???”

Này này, mấy bà chị ơi...

Thế hóa ra cái hội các chị CÓ THẦN SÁNG THẾ THẬT Á?!