Nhìn nhóm Thợ săn Hạch tinh đã tiếp cận được thành phố Thiên Lí, Trình Thất Sinh bèn thu hồi sự dẫn đường.
Cô không dẫn họ đến thẳng vị trí tọa độ.
Nhiệm vụ cấp cho các Thợ săn Hạch tinh là dò xét xem thành phố này có tồn tại Thành phố An Toàn nào hay không, chứ không phải lỗ mãng đ.â.m đầu vào vũng lầy.
Bàn về khoản do thám tình hình địch ở một địa bàn xa lạ, bất kỳ chiến binh Lam Hải nào cũng rành rẽ và dày dặn kinh nghiệm hơn cô.
Thần Sáng Thế chỉ việc kê cao gối chờ ngày hái quả là xong.
Trình Thất Sinh bắt đầu kiểm kê đống trang thiết bị vừa trao đổi được từ các vị Thành chủ khác.
Máy kiểm soát thời tiết *1, Thiết bị lọc nước cỡ lớn *3, Phòng khử trùng virus *2, Xưởng phân giải rác thải *1...
Đống này toàn là hàng xuất xứ từ Cửa hàng Bậc 1 và không thể thăng cấp.
Chính vì không thể thăng cấp, nên khi bị đẩy ra thị trường “second-hand” (đồ cũ), giá cả tương đối bèo. Thêm vào đó, Trình Thất Sinh lại thanh toán bằng tài nguyên vật tư, nên tính ra lại càng cực kỳ hời.
Đối với các Thành chủ khác, khi đã thăng lên bậc cao, họ thường sẽ tậu lại những thiết bị tương tự nhưng là phiên bản xịn hơn, vừa có thể thăng cấp vừa có phạm vi hoạt động bao phủ được toàn bộ cư dân. Vì vậy, đống đồ Bậc 1 chẳng đường thăng cấp này trở thành thứ có cũng được, vứt cũng chẳng tiếc.
Nhưng đối với Trình Thất Sinh thì lại khác nha.
Cư dân của cô cực kỳ đông đảo, lại khoái xách balo ra ngoài thám hiểm, hơn nữa tính kỷ luật cao, thường xuyên tác chiến theo đội hình lớn.
Đống thiết bị này không chỉ xài tạm được ở hiện tại, mà sau này khi cô sắm được phiên bản thăng cấp xịn xò bao trùm cả thành phố, thì số hàng cũ này hoàn toàn có thể cấp cho các đội quân mang ra ngoài sử dụng.
Và mấu chốt quan trọng nhất là: Nó rẻ!
Cô đang mải miết cày cuốc tích cóp Hạch tinh để tậu Tháp Không Khí. Trước khi giải quyết xong bài toán oxy sinh tồn, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy.
Trình Thất Sinh không chỉ đi mua, mà cô còn bán.
Bất ngờ thay, các loại vật tư vơ vét từ Ám Tinh lại cực kỳ đắt hàng và được lòng giới Thành chủ.
Thêm vào đó, nhờ có “Rau Mùi” làm đại sứ thương hiệu nhiệt tình lăng xê PR khắp nơi, hầu như ngày nào cô cũng chốt được một, hai đơn hàng.
Tuy nhiên, tính đi tính lại, có một chuyện thật sự quá đỗi ảo ma.
Mặt hàng bán chạy nhất của cô, thế quái nào lại là... nệm cao cấp!
Đang mải suy nghĩ, một tin nhắn mới lại nổ báo.
[Thành phố An Toàn Chu Nguyệt: Chào bạn, nghe giang hồ đồn chỗ bạn có bán nệm cao cấp à?]
Lại là một vị Thành chủ từ lúc cô vào nhóm tới giờ chưa từng thấy ngoi lên sủi tăm.
Trình Thất Sinh đã quá quen với việc này, nhanh ch.óng gõ phím phản hồi.
[Thành phố An Toàn Lam Hải: Có chứ, 25 Hạch tinh một tấm. Đệm được gia cố trợ lực kỹ thuật, cao su non tự động đàn hồi, bọc vải lụa băng nằm mát rượi không hầm bí, viền đệm bo cứng cáp chống xẹp lún nha ~]
[Thành phố An Toàn Chu Nguyệt: Chốt, tôi lấy 12 tấm, giao dịch luôn bây giờ được không?]
[Thành phố An Toàn Lam Hải: Được nhé, nhận thanh toán bằng Hạch tinh hoặc trao đổi bằng các loại thiết bị, tài nguyên đều ô-kê =v=]
[Thành phố An Toàn Lam Hải: Cho mình hỏi tò mò một chút, sao mọi người lại đổ xô đi mua nệm thế? Hôm nay riêng khoản nệm thôi mình đã xả đi được kha khá rồi, mà toàn là Thành chủ Bậc 2 vào chốt đơn.]
[Thành phố An Toàn Chu Nguyệt: Ơ, người khác cũng mua à? Đừng nói là cậu sắp hết sạch hàng tồn kho rồi đấy nhé? Người chị em à, thế này đi, tôi lấy thêm 5 tấm nữa, tổng cộng là 17 tấm nệm cao cấp. Tôi dùng một cái Máy dò khoáng sản ngầm cỡ nhỏ đổi với cậu, thấy sao?]
Trình Thất Sinh vội mở Cửa hàng ra tra cứu cái máy dò này.
Đúng là hàng xịn thật.
Nó có khả năng tự động rà quét toàn bộ khu vực ngầm để phát hiện các loại khoáng sản. Giá niêm yết trong Cửa hàng là 1.000 Hạch tinh. Dùng để đổi 17 tấm nệm thì quả là một phi vụ cực kỳ hời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hời đến mức cô cảm thấy “Chu Nguyệt” bị hớ nặng.
Một vị Thành chủ Bậc 2, lại chủ động đ.â.m đầu vào một vụ mua bán lỗ vốn sao?
[Thành phố An Toàn Lam Hải: Cho mình hỏi máy này còn thời hạn sử dụng bao lâu, có hỏng hóc gì không?]
[Thành phố An Toàn Chu Nguyệt: Hàng like new mới 99% luôn. Lúc tôi tậu về nó có hạn dùng 5 năm, bây giờ vẫn còn xài được 4 năm 9 tháng.]
[Thành phố An Toàn Chu Nguyệt: Tôi cũng không định chăn dắt hố hàng gì cậu đâu, cứ nói toẹt ra cho vuông nhé. Cái máy này xài ngon thì ngon thật, nhưng ngặt nỗi nó là máy dò “ngầm”, cậu hiểu ý tôi chứ? Tôi cũng chả hiểu cái Cửa hàng hệ thống này thiết kế kiểu quái gì, máy dò tìm ra quặng bét nhất cũng phải nằm tít dưới độ sâu 200 mét. Mò ra được rồi thì tôi lấy đâu ra nhân lực với máy móc mà đào lên? Thế nên cái đồ quỷ này rơi vào tay tôi thì chỉ có nước đắp chiếu để xó.]
[Thành phố An Toàn Chu Nguyệt: Nghe đồn lúc rời khỏi thế giới gốc cậu gom theo được kha khá trang thiết bị, không biết trong đó có máy móc chuyên dụng đào mỏ nào không. Nếu có thì cái máy này về tay cậu đúng là như hổ mọc thêm cánh.]
Máy móc đào mỏ thì dĩ nhiên Lam Hải không thiếu. Trình Thất Sinh bảo Chu Nguyệt đợi một lát, cô vào Cửa hàng săm soi kỹ lại phần mô tả. Sau khi xác nhận Lam Hải hoàn toàn có đủ công nghệ để khai thác, cô mới yên tâm bấm nút đồng ý giao dịch.
Sau khi tiền trao cháo múc xong xuôi, “Chu Nguyệt” mới đủng đỉnh giải đáp thắc mắc của Trình Thất Sinh về cơn sốt mua nệm.
[Thành phố An Toàn Chu Nguyệt: Á á á cuối cùng thì tôi cũng có nệm nằm rồi! Cửa hàng hệ thống chả thèm bán cái món này. Mà ai cũng xuất thân chạy trối c.h.ế.t từ thế giới cũ ra, thử hỏi lúc chạy nạn có đứa điên nào lại vác theo cái nệm cơ chứ!]
[Thành phố An Toàn Chu Nguyệt: Thế giới nào cũng đầy rẫy hiểm nguy. Cậu thử nghĩ xem, bắt cư dân bạt mạng lặn lội ngàn dặm tha lương thực, máy phát điện hay t.h.u.ố.c men về thì còn nghe lọt tai. Chứ bắt họ xông vào cõi c.h.ế.t chỉ để vác về cái nệm to uỵch, nặng trịch, che khuất cả tầm nhìn, phục vụ thuần túy cho mục đích hưởng thụ của cá nhân Thành chủ... thì chẳng phải là đang vẫy tay mời gọi cư dân càm ràm, oán thán rồi đứng lên tạo phản sao?]
Có lẽ vì vừa tống khứ được cái máy dò vô dụng đi, tâm trạng Chu Nguyệt đang lâng lâng sung sướng nên cô nàng nhiệt tình giải thích luôn lý do vì sao Thành chủ Bậc 1 lại không mua nệm.
[Thành phố An Toàn Chu Nguyệt: Bậc 1 không mua là vì nghèo rớt mồng tơi, thân còn lo chưa xong lấy đâu ra tâm trí mà hưởng thụ. Còn lên Bậc 2 rồi, Thành phố An Toàn đã có lớp bảo kê cơ bản, cư dân cũng bắt đầu ổn định cuộc sống, thì Thành chủ cũng phải được quyền tận hưởng chút dư vị của một con người bình thường chứ, đúng không?]
[Thành phố An Toàn Chu Nguyệt: Còn việc tại sao bọn Bậc 3 không mua á? Cái cô Meo Meo kia thì tôi biết, cổ là mèo nên ngủ trong ổ mèo, chả cần nệm làm gì. Còn lão Lam Diệp thì nghe bảo xuất thân từ thế giới cổ đại, quen nằm giường ván cứng nên chắc không rành nằm nệm.]
Về phần “Chúa Tể Vũ Trụ”, cô nàng ngó lơ không thèm nhắc tới lấy nửa lời.
Cái nhóm chat này tuy lèo tèo vỏn vẹn 13 nhân mạng, nhưng “Chúa Tể Vũ Trụ” đã vô cùng xuất sắc trong việc làm cho 12 người còn lại ghét hắn ta như hắt nước đổ đi.
Chu Nguyệt sướng rơn lăn lộn trên chiếc nệm êm ái mới tậu, vui vẻ giải đáp cho Trình Thất Sinh lý do vì sao cả làng đều khát nệm.
Đại đa số các Thành phố An Toàn đều chung một mô-típ: Một Thành chủ, một Trí não, kèm theo một đám cư dân lếch thếch chạy nạn vào.
Sau đó, tất cả cùng dắt tay nhau dấn thân vào con đường cầu sinh đẫm m.á.u.
Trong số cư dân chạy nạn có thể lẫn vài tinh anh có năng lực xông pha, có công nhân, có kỹ sư hiểu biết kỹ thuật. Nhưng đối với các Thành chủ mà nói, việc xây dựng nhà máy là một bài toán cực kỳ lỗ vốn.
Thế giới bên ngoài đầy rẫy t.ử thần, Thành phố An Toàn khát khao lực lượng chiến đấu. Bao nhiêu tráng đinh trai tráng khỏe mạnh, sao có thể để bọn họ chôn chân tại các dây chuyền sản xuất trong nhà máy được?!
Thiếu cái gì thì cứ vung Hạch tinh ra mua thẳng từ Cửa hàng là xong, chẳng phải tiện hơn sao?
Còn những thứ Cửa hàng không thèm bán, tỷ như cái nệm này, vừa chẳng ảnh hưởng gì tới sự sinh tồn, lại chả mang ý nghĩa sống còn. Có thì tốt, không có cũng đành tặc lưỡi cho qua.
Số lượng cư dân của các Thành phố An Toàn khác không đông đảo. Họ không thể học theo phong cách ngông cuồng của Trình Thất Sinh: Vung tay ra lệnh cho Lam Hải san phẳng cmn một cái thị trấn, xây rào chắn chà bá lửa bao quanh, rồi mới nhẩn nha đi lùng sục vật tư bên trong.
Họ chỉ có thể dùng chiến thuật du kích: Đột kích chớp nhoáng, vơ vét vật tư rồi cắm đầu cắm cổ rút lui thật nhanh. Bằng không rất dễ bị bầy tang thi từ các khu vực lân cận đ.á.n.h hơi kéo tới làm thịt.
Để tiết kiệm nhân lực và giữ gìn cái ghế danh vọng của bản thân, các vị Thành chủ tuyệt nhiên không thể ép cư dân bán mạng chỉ để khiêng về một cái nệm.
Chung quy lại, nhịn ăn nhịn uống thì chầu diêm vương, chứ không có nệm ngủ thì cũng chả sứt mẻ miếng thịt nào.
Ngủ giường gỗ lót thêm vài lớp chăn thì cũng qua đêm thôi!
Dĩ nhiên, lý thuyết là vậy. Nhưng hễ Trình Thất Sinh tung nệm ra bán, đám Thành chủ Bậc 2 xuất thân từ thế giới hiện đại vẫn tấp nập kéo nhau tới mua sạch sành sanh.
Lý do chính là: Hồi Bậc 1 nghèo hèn, chịu cực chịu khổ thì cũng đành. Nhưng nay đã ngóc đầu lên Bậc 2 rồi, các Thành chủ đều đồng lòng cho rằng: Đã đến lúc tự thưởng cho bản thân một đặc ân để hưởng thụ sự đời!
Vớ được 17 cái nệm, đủ để xài tẹt ga cả trăm năm, Chu Nguyệt tâm tình nở hoa, bèn tốt bụng rỉ tai Trình Thất Sinh một mẹo.
[Thành phố An Toàn Chu Nguyệt: Nếu hàng nệm của cậu không còn nhiều, thì khoan hẵng xả kho vội. Cứ găm đó, chờ qua thế giới tiếp theo nhỡ đụng độ mấy tay Thành chủ Bậc 3 khác, khéo lại hét được giá trên trời đấy. Cứ tin tôi, cái thứ này là đồng tiền mạnh không đùa được đâu.]