Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn

Chương 4: Tang thi (2)



—— Không phải tân binh thì khuyên nên phái ít người thôi?

Sự khác biệt lớn nhất giữa tân binh và “ma cũ” là gì? Trình Thất Sinh lập tức nghĩ đến khoảng thời gian 24 giờ bảo hộ tân thủ.

Trong khoảng thời gian vàng ngọc này, hiểm nguy từ bên ngoài không thể xâm nhập vào thành. Vậy tại sao phái ra ngoài càng ít người lại càng tốt? Nếu đối mặt với s.ú.n.g đạn gươm giáo bình thường, đáng lẽ phải là “đông tay hơn hay làm” chứ.

Đột nhiên, trong đầu Trình Thất Sinh xẹt qua hình ảnh nền văn minh “lão Thất” thời tinh tế vô phúc bị con virus quét sạch sành sanh.

Bệnh truyền nhiễm sao?

Đúng thế, chắc chắn là có liên quan đến bệnh truyền nhiễm, hoặc thứ gì đó tương tự. Một lây mười, mười lây trăm, số người ra ngoài càng đông thì cục diện càng trở nên hỗn loạn vô phương cứu chữa. Thành phố tân thủ thì được bảo hộ nên virus không thể lọt vào, vì vậy “ma cũ” mất khiên bảo vệ mới được khuyên là hạn chế đưa người ra ngoài.

Nghĩ đến đây, Trình Thất Sinh lập tức nhắm mắt, truyền thẳng thông điệp này cho đội thám hiểm.

Bất luận lời tên “Tinh Cầu Khô Héo” kia là thật hay giả, tăng cường thêm lớp phòng thủ thì cũng chẳng đi đâu mà thiệt.

—— Lúc này, đội thám hiểm Lam Hải đang hết sức cẩn thận men theo một khu rừng rậm.

Nơi Thành phố An Toàn giáng xuống là một thung lũng tĩnh mịch. Bọn họ hành quân một quãng khá dài, thi thoảng mới thấy vài bóng thú rừng lướt qua, nhưng tịnh không thấy một sinh vật bậc cao có trí tuệ nào.

Trong bộ đàm của viên Tổng Chỉ huy chợt vang lên tiếng báo cáo:

“Bộ chỉ huy, Bộ chỉ huy nghe rõ trả lời! Đây là Tiểu đội Trinh sát Tiền phong số 2! Chúng tôi phát hiện một ngôi làng ở dưới chân núi, quy mô chừng 100 nóc nhà. Không thấy khói bếp. Dưới đất nghi ngờ có vết m.á.u đã khô. Thấp thoáng bóng người qua lại, nhưng chưa thể nhìn rõ tình hình cụ thể. Xin cấp trên chỉ thị. Hết!”

Tổng Chỉ huy chưa kịp hồi đáp thì một vị Lam y Đại Giáo Chủ đã được người dẫn tới.

“Chào ngài Chỉ huy.”

“Kính chào ngài Đại Giáo Chủ.”

Sau câu chào hỏi vội vã, vị Lam y Đại Giáo Chủ đi thẳng vào vấn đề chính: “Ngô Thần vừa giáng Thần dụ. Ở thế giới này có chứa uế khí, một lời nguyền rủa đáng sợ lây lan qua lại giữa các sinh linh với nhau.”

Tổng Chỉ huy cau mày, quay đầu nhìn đám lính tráng theo sau mình: “Nguyền rủa lây lan... Quân số chúng ta đông như thế này, chỉ e sẽ gục ngã trong nháy mắt mất!”

Lam y Đại Giáo Chủ xua tay: “Nếu vô tình bị tập kích bất ngờ thì kiểu gì cũng trúng chiêu. Nhưng Lam Hải chúng ta có Ngô Thần che chở, giờ đã biết trước sự tồn tại của uế khí, dĩ nhiên có thể phòng bị từ sớm.”

Theo cái nháy mắt của ngài, đám tu sĩ trùm mũ xách từng hòm vật tư y tế khệ nệ kéo tới. Mở nắp rương ra, bên trong chất đầy những bộ đồ bảo hộ chuyên dụng.

Đại Giáo Chủ đặt tay lên n.g.ự.c cung kính: “Tạ ơn Ngô Thần, chúng ta có mang theo đủ bộ đồ phòng hộ chiến thuật.”

“Uế khí có thể lây qua bất kỳ con đường nào. Trong lúc chưa điều tra rõ đường lây nhiễm, yêu cầu tất cả binh lính mặc đồ bảo hộ. Hết sức tránh bị thương hở miệng. Trừ trường hợp bất khả kháng, cấm tiếp xúc gần với bất kỳ loài động thực vật nào ở đây. Chỉ được phép dùng thức ăn, nước uống mang từ nhà đi. Nếu phát hiện ai có triệu chứng nhiễm bệnh, phải lập tức cách ly.”

Tổng Chỉ huy gật đầu không chút do dự:

“Rõ, tôi sẽ lập tức hạ lệnh cho toàn quân khoác đồ bảo hộ.”

Cái gì? Bạn nghĩ họ sẽ nghi ngờ khả năng lây bệnh? Lo mặc đồ bảo hộ vướng víu khó chiến đấu á?

Đây là Thần dụ đấy!

Đứng trước Thần dụ, bất kỳ người Lam Hải nào cũng ngoan ngoãn vâng lời tắp lự với tốc độ ánh sáng.

Đồng thời, Tổng Chỉ huy cũng quát vào bộ đàm, ra lệnh cho toàn bộ lực lượng tiền phong:

“Cấm tuyệt đối tiếp xúc gần với bất cứ động thực vật bản địa nào! Đám dân địa phương mà các anh vừa báo cáo, cấm không ai được lại gần! Ít nhất cũng phải giữ khoảng cách 200 mét cho tôi! Che kín mũi miệng, băng bó c.h.ặ.t mọi vết thương hở, dù chỉ xước nhẹ bằng móng tay cũng phải quấn cho kín bưng! Tất cả mọi người đứng im tại chỗ chờ lệnh! Tôi sẽ cử người mang đồ bảo hộ lên ngay!”

“Tiểu đội Tiền phong số 2 chú ý, đội Máy bay Không người lái đang chi viện ngay đây.”

Các thành viên trong Tiểu đội Tiền phong số 2 tiếc nuối nhìn ngôi làng dưới chân núi.

“Haizz, giờ đành chôn chân một chỗ. Cứ tưởng Bộ chỉ huy sẽ cho tụi mình xuống tiếp xúc chứ, vụ này mà xong là ôm công to đấy!”

“Đúng thế.” Một đội viên khác cũng tiếc rẻ, vừa lau s.ú.n.g vừa ngó xuống ngôi làng nhỏ xa xăm: “Trông nơi này cũng khá khẩm đấy chứ, không khí trong lành, cây cối xanh tốt, làm nhà mới thì hết sảy, chả giống Vùng Đất Bị Thần Vứt Bỏ tẹo nào.”

Đội trưởng cau mày, tay ghì c.h.ặ.t ống nhòm: “Im hết đi. Thần dụ đã giáng, Bộ chỉ huy bảo sao thì răm rắp làm vậy. Đám người địa phương dưới kia có điểm kỳ quái, không tới gần là quyết định đúng đắn đấy.”

Đội phó cũng vơ lấy ống nhòm dòm theo: “Đội trưởng, anh phát hiện ra gì à?”

“Cậu nhìn kỹ đi, bọn họ cứ đi đi lại lại mãi không ngừng, y như người không biết mệt. Thử hỏi có ai rảnh rỗi lượn lờ quanh làng liên tục không dứt như thế không? Chưa kể nhìn kìa, lương thực trên ruộng rụng lả tả, mốc meo đen sì hết cả ra, chả lẽ người ở đây có sở thích nhai đồ mốc?”

Cơ mà vị Đội trưởng hạ ống nhòm xuống ngẫm nghĩ một hồi, cẩn trọng đưa ra nhận định: “Tôi cũng không chắc. Coi như đây là hành tinh người ngoài hành tinh đi? Nhỡ đâu bọn họ khác người thường, có đam mê gặm đồ thiu, đi dạo xuyên màn đêm thì sao.”

Đến tập tính giữa người và động vật còn khác nhau một trời một vực nữa là. Biết đâu gu của người ngoài hành tinh lại dị hợm thế thật?

“Đợi đội Máy bay Không người lái tới rồi lấy cam ra soi là biết ngay.”

—— Đội Máy bay Không người lái chẳng mấy chốc đã lên tới nơi, trên người trùm kín mít đồ phòng hộ chiến thuật, đeo cả mặt nạ phòng độc.

“Ngô Thần tại thượng!”

Đội trưởng đội Tiền phong số 2 lập tức đáp lời: “Lam Hải vĩnh tồn!”

Khớp xong ám hiệu, mười hai thành viên của tổ Máy bay Không người lái vác theo đống máy móc nặng trịch nhanh ch.óng áp sát.

“Đồ phòng hộ của các anh đây, mau mặc vào.”

Sau khi đội Tiền phong khoác xong đồ bảo hộ, hai chiếc drone đã vo vo cất cánh.

Hai bên cũng chẳng có thời gian mà buôn dưa lê. Đội không người lái mở tung chiếc vali xách tay màu đen, triển khai hệ thống thành một bộ màn hình và bảng điều khiển trung tâm.

Máy bay không người lái bay đến đâu, hình ảnh được truyền thẳng về màn hình đến đó. Camera lia qua rừng rậm, lướt qua dòng sông, rồi chao lượn ngay trên nóc ngôi làng. Đám người bản địa bên dưới dường như cũng nhận ra chiếc máy, lảo đảo tụ tập về phía nó.

Người điều khiển vừa thao tác vừa báo cáo: “Nhìn chưa rõ lắm, tôi phải hạ độ cao xuống thấp tí nữa.”

Tổ trưởng: “Cho phép.”

Chiếc máy bay liên tục hạ thấp. Cuối cùng, dung mạo của đám dân địa phương phía dưới cũng đập thẳng vào ống kính máy quay.

Tất cả mọi người đồng loạt hít sâu một ngụm khí lạnh.

Đa số những người này có làn da xanh tái, nhợt nhạt. Một số ít thì gương mặt đã rữa nát. Có kẻ cụt tay, có kẻ gãy chân, thậm chí có kẻ nát bét nửa bên mặt, nửa bên còn lại thì con ngươi lòi hẳn ra ngoài, treo lủng lẳng trên gò má dính theo từng thớ thịt.

Trên màn hình, những hốc mắt đục ngầu không có đồng t.ử. Mồm chúng há ra ngoạm lại, đôi bàn tay với bộ móng vuốt đen ngòm dài thượt cố vươn lên giữa không trung. Chúng phát ra những tiếng gào rống man rợ chẳng giống con người, gầm gừ muốn cào xé chiếc máy bay bên trên.

“Thần Sáng Thế ơi!”

“Cái quỷ gì thế này?”

“Mấy tên kia... đang xúm vào cào xác c·hết trên đất để xé thịt ăn ư? Ruột... lôi cả ruột ra rồi... Oẹ!!”

Tổ trưởng đội Không người lái nghe tiếng động vội ngẩng đầu lên. Thấy ngay tên lính mới của đội mình đang làm trò, anh ta lập tức sa sầm mặt mũi (dù đeo mặt nạ phòng độc thì cũng chẳng ai thấy sắc mặt anh ra sao).

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tân binh, cấm nôn vào trong mặt nạ! Nuốt ngược vào cho tôi!”

Tên lính mới luống cuống ngoảnh mặt đi chỗ khác, ra sức nén cơn buồn nôn cuộn trào dưới dạ dày.

Đội trưởng đội Tiền phong ban nãy cũng đã ngẩng lên. Thấy thủ phạm không phải là lính nhà mình, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Đang định dán mắt vào xem tiếp, thì tên tân binh trong đội mình lại ngoác mồm thốt lên:

“Đội trưởng, anh nói chuẩn phết! Đám dân ở đây hình thù kinh dị thế này, khéo có khi chúng nó khoái ăn gạo mốc thật!”

Đội trưởng Tiền phong cạn lời: “Cậu mù à?! Người địa phương làm gì có chuyện từ lúc sinh ra đã mang hình dạng này! Thần dụ chẳng bảo là có uế khí sao? Bọn họ chắc chắn là do nhiễm uế khí nên mới biến thành cái t.h.ả.m trạng này đấy.”

Nghe đến đây, cả đội Tiền phong lẫn tổ Không người lái bất giác rùng mình, lẳng lặng đưa tay miết c.h.ặ.t các nếp gấp trên đồ bảo hộ, sờ lên mặt nạ để chắc chắn rằng nó vẫn đang được bịt kín mít.

Người Lam Hải không ngán c.h.é.m g·iết, nhưng nếu bị lây nhiễm rồi biến thành cái giống quỷ dị gớm ghiếc kia thì thà c·hết quách đi cho xong.

Đội trưởng Tiền phong vỗ bồm bộp vào mặt nạ phòng độc: “Báo cáo về Bộ chỉ huy trước, rồi chờ lệnh tiếp đi.”

Tổ trưởng đội Không người lái cũng ra lệnh: “Chiếc drone này coi như bỏ. Tranh thủ bay thêm vài chỗ xem có thu thập được tình hình gì khác không.”

Khi chiếc máy bay được kéo bay v.út lên cao, trên màn hình có thể thấy vài chiếc drone khác đang cất cánh từ phía bên kia ngọn núi. Đó là các tổ Không người lái khác cũng đang tiến hành nhiệm vụ.

Ngọn núi vốn đang tĩnh mịch bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên bởi tiếng vo ve của máy bay không người lái vang vọng khắp nơi. Nhưng những hình ảnh truyền về trung tâm điều khiển lại khiến mọi tiểu đội phải chìm vào im lặng ch·ết ch.óc.

“Ngô Thần ơi, rốt cuộc đây là giống loài gì vậy? Đáng sợ quá!”

“Có lẽ... chỉ có Thần Sáng Thế vĩ đại mới biết được mấy thứ quỷ quái này là gì...”

Và vị Thần Sáng Thế vĩ đại ấy lúc này cũng đang theo dõi màn hình.

“Là tang thi sao?”

Trình Thất Sinh nhìn chằm chằm lũ xác sống thối rữa đang lết thân hình tàn tạ đuổi theo chiếc máy bay không người lái, chìm vào trầm tư.

Trong nhóm chat, “Rau Mùi” đang gào khóc ầm ĩ.

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Tôi cử 20 người đi trinh sát, kết quả lòi tói chạy về được đúng ba mống!]

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Ôi mẹ ơi may mà hồi ở thế giới cũ tôi có xem phim điện ảnh thể loại này rồi, nên lôi cổ đám sống sót đi cách ly ngay lập tức, chứ không là cả đoàn diệt sạch.]

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: @Thành phố An Toàn Tinh Cầu Khô Héo, đội ơn đại lão! Ngài cứu tôi một mạng rồi! Mấy cư dân tôi phái ra mang về được ba viên Hạch tinh. Cả gia tài của tôi chỉ có nhiêu đây thôi, mong ngài đừng chê!]

Thông báo: Thành phố An Toàn Rau Mùi gửi 3 viên Hạch tinh cho Thành phố An Toàn Tinh Cầu Khô Héo.

Trình Thất Sinh chớp mắt.

“Rau Mùi” phái người ra ngoài lượn một vòng đã có ba viên Hạch tinh?

Hạch tinh từ đâu mà ra?

Lẽ nào giống như giả thiết trong phim ảnh, nó nằm trong não lũ tang thi? Nếu đúng thế thật thì mọi chuyện lại đơn giản đi nhiều.

“Tinh Cầu Khô Héo” nhận lấy số Hạch tinh, bèn phản hồi một câu cụt lủn:

[Có sẵn gỗ thì mau xây trạm cách ly đi.]

Giọng điệu thì tỏ vẻ cao lãnh ngút trời, nhưng lại rất sẵn lòng cung cấp thông tin mấu chốt.

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Vâng vâng, cảm ơn đại lão nhắc nhở! Tôi bố trí người đi xây trạm cách ly ngay đây! Ôi chao ôi, người thì chẳng có, v.ũ k.h.í lại thiếu thốn, cái thế giới quỷ dị nhường này sao đùng một phát nhảy luôn vào làm map thứ hai của tôi thế không biết? Trong tay tôi lôi ra đếm đi đếm lại cũng chỉ có hơn hai chục cây s.ú.n.g thôi! Trí não của tôi bị thiểu năng nhân tạo mất rồi huhuhuhu!]

[Thành phố An Toàn Chúa Tể Vũ Trụ: Rau Mùi à, theo tôi làm đại ca đi, tôi phái người bảo kê cậu.]

Cái dã tâm c·ướp bóc nhòm ngó trắng trợn kia lộ liễu ra tận bên ngoài. Cứ y như gã dán thẳng dòng chữ: “Giao toạ độ đây để ông đến xé xác mày” lên mặt vậy.

Bị tên “Chúa Tể” coi như kẻ đần bẩm sinh, “Rau Mùi” dường như cũng chấn động tâm lý, câm nín hai phút đồng hồ mới dám dè dặt trả lời:

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: ... Đa tạ đại lão, nhưng thôi không phiền ngài đâu. Tôi ráng nằm vùng rúc một góc, chắc vẫn còn chống đỡ được một chút. Cùng lắm thì tôi rụt đầu vào mai rùa không thèm thò mặt ra ngoài vậy, a a a.]

Bị tên “Chúa Tể” kia rình mò coi ra cũng không hẳn là chuyện xấu. Ít nhất kẻ thù không đội trời chung của gã là “Meo Meo” chắc chắn sẽ nhảy dựng lên phản đòn.

[Thành phố An Toàn Meo Meo: Cái đồ nhân loại kia! Ngươi thông minh lắm! Meo meo an ủi ngươi! Thật ra ngươi cũng chưa phải là đứa xui xẻo nhất đâu meo, trong nhóm mình có một đứa tân binh nguyên tem, vừa giáng lâm đã rớt thẳng xuống cái thế giới này cơ meo! Đứa tân binh đó mới là kẻ xui xẻo nhất trần đời!]

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Cảm ơn đại lão Meo Meo, nghĩ lại thấy mình cũng đỡ hơn nhiều, ít ra tôi chưa phải là ma mới bóc tem, dắt túi chút đỉnh kinh nghiệm. Chứ mới bỡ ngỡ mà va ngay phải quả thế giới này thì t.h.ả.m c·hết mất!]

Đứa “tân binh nguyên tem” Trình Thất Sinh: Ừ...

Thế giới tang thi, nghe qua quả thật cực kỳ nguy hiểm.

Nhưng... cô khẽ đảo mắt nhìn lại Thành phố An Toàn của chính mình.

Vào thời điểm di dời, Tần Trí đã phát lệnh: Dù người và đồ đạc có phải chèn ép nhau đến mức không có chỗ đặt chân, thì cũng phải dồn hết sức mang đi những loại vật tư quan trọng nhất. Và dĩ nhiên, cái Kho v.ũ k.h.í dự bị cấp Quốc gia cũng nằm trong số đó.

Nói trắng ra, Thành phố An Toàn đang nhồi nhét đến nghẹt thở thế này, nguyên nhân chiếm đến 30% chính là do cái kho v.ũ k.h.í đó.

Bản thân Trình Thất Sinh cũng mù tịt không rõ Tần Trí dùng cách gì mà có thể bốc nguyên kho v.ũ k.h.í nhét vào Thành phố An Toàn trong khoảng thời gian chớp nhoáng như vậy.

Nhưng không sao, là Thần Sáng Thế, cô chẳng cần quan tâm đến quá trình, chỉ việc tận hưởng kết quả là đủ.

—— Trình Thất Sinh phóng tầm mắt nhìn vào.

Nào là lưỡi lê, s.ú.n.g lục, s·úng tr·ường, s.ú.n.g tự động, s.ú.n.g máy hạng nhẹ, s.ú.n.g máy hạng nặng, ống phóng hỏa tiễn, s.ú.n.g phóng lựu...

Các loại trang bị quân dụng như mũ bảo hiểm, áo chống đạn, balo chiến thuật, kính nhìn đêm, ống nhòm, máy đo khoảng cách, máy vô tuyến điện, bộ đàm...

Rồi đến các loại xe bọc thép, xe địa hình, xe tải, bệ phóng s.ú.n.g cối, tên lửa đạn đạo, xe thông tin liên lạc, xe chỉ huy, máy bay không người lái của quân đội...

Thêm cả cơ man nào là vật tư quân sự, t.h.u.ố.c men chiến trường, nhu yếu phẩm tác chiến đặc chủng, cùng với các phương tiện chiến đấu trên không như trực thăng vũ trang, chiến đấu cơ và hàng tá loại đạn d.ư.ợ.c hàng không.

Tất tần tật mọi thứ, bày ra sờ sờ ngay trước mắt.

Nơi này, chính là một Tổng kho Vũ khí dự bị tác chiến khổng lồ cấp Quốc gia.

Trong nhóm chat, “Rau Mùi” vẫn đang tiếc thương cho cô:

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Khổ thân đứa tân binh, từ nãy giờ chả ho he câu nào. Lần đầu hạ phàm đã rơi trúng cái ổ nguy hiểm cỡ này, chắc giờ đang sợ c·hết khiếp rồi đi. @Thành phố An Toàn chưa đặt tên, anh cũng chẳng có gì giúp chú em, thôi thì chia cho chú tí củi gỗ này! Cầm lấy mà dựng cái hàng rào, ít ra nó cũng chắn được tí đỉnh, cho có chút xíu cảm giác an toàn.]

Bé sứa Trí não lên tiếng: “Thưa Thành chủ đại nhân, Thành phố An Toàn Rau Mùi vừa chuyển cho ngài 1 tấn gỗ tốt. Ngài có muốn nhận không?”

Trình Thất Sinh ngó dòng tin nhắn, ngó lại cái kho v.ũ k.h.í đầy ứ ự đạn d.ư.ợ.c của mình, rồi lại nhìn xuống đám con dân Lam Hải đang điên cuồng vác gạch xây thành, hận không thể xây cái tường phòng hộ cao chọc thủng bầu trời.

Cảm ơn nhé, nhưng hiện tại cô đang thấy rất có cảm giác an toàn.

Thật sự đấy.…