Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn

Chương 5: Tang thi (3)



Tại Thành phố An Toàn Rau Mùi ——

Một gã đàn ông lực lưỡng lưng hùm vai gấu, râu quai nón rậm rạp, cao tới hai mét đang nhìn chằm chằm vào nhóm chat.

“Tân binh vẫn chưa nhận gỗ mình tặng à, chẳng lẽ bị tên Chúa Tể Vũ Trụ dọa sợ nên không dám tiếp xúc với các Thành chủ khác?”

Nhưng cũng chẳng sao, vốn dĩ hắn tặng gỗ cho lính mới cũng chỉ để xây dựng hình tượng vô hại, tiện thể kéo chút hảo cảm. Mặc dù hảo cảm của một tân binh có thể chẳng để làm gì, nhưng biết đâu dùng được đấy.

Hơn nữa, một tấn gỗ đối với hắn quả thực chẳng đáng là bao. Cùng lắm cũng chỉ ngang ngửa việc cho đi ba viên năng tinh. Mà ba viên năng tinh thì làm được cái gì? Thà mang tặng cho Tinh Cầu Khô Héo, mong anh ta nể tình tri ân báo đáp mà hé lộ thêm chút thông tin còn hơn.

Vấn đề cốt lõi hiện giờ là, kho lương thực trong thành đã cạn sạch.

Gã đàn ông nhìn xuống những cư dân đang ra sức xây dựng trạm cách ly và chật vật giăng lưới bảo vệ trên tường thành. Trông ai cũng có vẻ đang làm việc, nhưng tiến độ gần như bằng không. Lý do là vì cư dân ai nấy đều ốm đói gầy trơ xương, quần áo rách bươm, đến nói chuyện cũng thều thào không ra hơi.

Cứ tưởng đến thế giới này có thể kiếm chác được chút lương thực, ai dè đến cái cổng thành cũng chẳng bước ra lọt. Nếu không lo cho cư dân no bụng, đừng nói là đi g·iết tang thi, e là bọn họ sẽ quay sang g·iết Thành chủ ngay tắp lự.

Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi tiếp tục gõ tin nhắn vào nhóm:

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Thành phố của tôi đang xây trạm cách ly rồi, hy vọng có thể trụ được. Trí não của tôi đúng là cái đồ thiểu năng nhân tạo, bảo nó cho vài lời khuyên thì nó chỉ biết lải nhải “Xin lỗi, tôi không thể phân tích được vấn đề của ngài”. May mà có đại lão Tinh Cầu Khô Héo nhắc nhở hu hu hu, đội ơn đại lão, chúc đại lão một đời bình an ~]

[Thành phố An Toàn Rau Mùi: Các vị đại lão ơi, tôi cần mua lương thực! Cư dân của tôi trụ hết nổi rồi, tôi nguyện dùng toàn bộ tài nguyên của Thành phố An Toàn để đổi lấy lương thực! Xin các ngài hãy rủ lòng thương oaoaoa!]

Rất lâu sau vẫn chẳng có ai thèm đoái hoài đến hắn. Mãi mới có Thành phố An Toàn Tinh Cầu Khô Héo gửi một tin:

[Thành phố An Toàn Tinh Cầu Khô Héo: Khuyên cậu dẹp ngay cái ý định đổi lương thực đi. Lương thực ở bất kỳ thế giới nào cũng là đồng tiền mạnh, chẳng ai dại gì mà bán đâu.]

[Thành phố An Toàn Ca Ca Cổ Đại: Tôi sẵn lòng bán, nhưng tôi cần năng tinh, mà cậu thì đào đâu ra năng tinh.]

[Thành phố An Toàn Tinh Cầu Khô Héo: Thành phố An Toàn cạn kiệt lương thực chỉ có một con đường sống duy nhất: Đích thân dẫn cư dân lao ra khỏi thành c.h.é.m g·iết để thu thập tài nguyên. Sống hay c·hết là do tạo hóa của cậu.]

Trái tim Thành chủ Rau Mùi lạnh ngắt quá nửa.

Hắn nhìn xuống lèo tèo vài mống cư dân đang đói lả của mình, rồi lại đứng từ lầu Thành chủ nhìn ra xa.

—— Hàng ngàn hàng vạn con tang thi đang tụ tập bên ngoài Thành phố An Toàn, không ngừng gầm rú và tiến lại gần.

Hắn cũng muốn lao ra c.h.é.m g·iết lắm chứ, vấn đề là... g·iết kiểu gì đây!

Vốn dĩ Thành phố An Toàn đáp xuống một nơi trông giống như sân vận động, bốn bề vắng lặng không một bóng người. Chắc hẳn trước khi tận thế ập đến, nơi này vẫn chưa được đưa vào sử dụng. Lúc đó hắn còn khấp khởi mừng thầm, cho rằng thế giới này an toàn hơn thế giới trước. Ngờ đâu đội trinh sát hai mươi người vừa phái ra ngoài lại kéo theo một bầy tang thi đông đặc thế này trở về.

—— Mấy người là dây cháy chậm đấy à! Đi châm ngòi nổ chuẩn thế cơ chứ!

Hắn tuyệt vọng. Không lương thực, không v.ũ k.h.í, lại bị vây hãm.

Nhìn lại chỉ số trên tường thành, mức độ hư hại đã báo động 40%. Đợi đến khi chạm mốc 100%, bức tường sẽ bị bầy tang thi ủi sập, và tất cả sẽ cùng dắt tay nhau xuống suối vàng.

Năng tinh... Cần phải có năng tinh mới sửa chữa được tường thành.

Gã đàn ông xoay người, gào lên với đám cư dân:

“Lấy dây thòng lọng ra! Tròng cổ lũ tang thi kéo lên đây mà g·iết! Phải g·iết để lấy năng tinh!”

Nhưng đám cư dân vẫn đứng trơ ra đó, chẳng buồn nhúc nhích.

Có người bức xúc gào lại:

“Muốn tụi này g·iết tang thi thì cũng phải cho ăn no mới có sức chứ! Hôm nay chúng tôi mới được ăn mỗi một bữa!”

“Đúng đấy! Hôm qua cũng chỉ có hai bữa!”

Không chỉ cư dân gốc của Thành phố An Toàn Rau Mùi, mà cả những cư dân được thu nạp từ thế giới trước cũng hùa theo la ó:

“Thành chủ không thể bắt chẹt bát cơm của chúng tôi được!”

“Mở kho lương! Phát đồ ăn! Không thì chúng tôi đình công!”

“Đúng! Đình công!”

Cũng có vài người thì thầm kéo người nhà lại khuyên can:

“Ba ơi, ba đừng hùa theo người ta. Nhỡ Thành chủ đuổi ba ra ngoài thì sao?”

“Sợ cái gì? Thành phố An Toàn phải đủ cư dân mới rời khỏi thế giới này được, hắn ta đang khát người lắm!”

“Đúng! Mọi người đừng sợ! Đội cận vệ của hắn ta giờ chỉ còn lèo tèo vài mống, sợ hắn ta làm cái thá gì!!”

Nét mặt gã đàn ông dần chuyển từ sốt ruột, bất lực sang vô cảm.

Đội cận vệ tiến lên dẹp loạn nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao.

“Thưa Thành chủ, giờ phải làm sao?”

“Hay là nhốt mấy kẻ cầm đầu gây rối lại?”

Hắn lắc đầu. Nghiến răng, rút s.ú.n.g ra, “Đoàng!” một phát b·ắn x·uyên t·hủng sọ gã cư dân đang gào to nhất.

Cái xác đổ gục xuống. Cảnh tượng ồn ào hỗn loạn chớp mắt chìm vào im lặng ch·ết ch.óc.

Hắn vẫn giữ nguyên tư thế chĩa s.ú.n.g, ánh mắt lạnh băng: “Kẻ nào không làm việc, kẻ đó đi tìm cái ch·ết đi!”

Đám cư dân đành phải ngoan ngoãn quay lại móc năng tinh từ tang thi.

Đây là một cách ngu ngốc, tốc độ câu tang thi lấy năng tinh chẳng thể nào theo kịp tốc độ chúng bào mòn tường thành. Nhưng ít nhất nó có thể kéo dài thời gian trụ vững trước khi thành vỡ.

Biết đâu đấy... câu giờ thêm được chút thì sẽ có lối thoát?

Hắn tự nhủ như vậy, nhưng chính sâu thẳm trong lòng hắn cũng chẳng tin là còn lối thoát. Đáy mắt hắn ngập tràn sự tuyệt vọng.

Niềm an ủi duy nhất lúc này của hắn là: ở cái thế giới đầy rẫy hiểm nguy này, vẫn còn một tân binh thê t.h.ả.m hơn cả hắn.

Hắn nhắm mắt lại, nuốt ngược nước mắt vào trong: Mạnh mẽ lên Văn Hoa Hoa, mày chưa phải là đứa xui xẻo nhất đâu.

Cư dân của hắn đã theo hắn qua một thế giới mà vẫn còn dám bật lại lệnh. Cư dân của lính mới chưa qua cọ xát chắc chắn sẽ càng khó bảo hơn.

Sống trong cái thế giới đầy virus truyền nhiễm này, lòng người mà ly tán thì kiểu gì cũng toang. Khéo bây giờ thành của tân binh kia đã bị phá nát rồi cũng nên.



“Phá cửa!”

Cánh cửa bị tông bật mở. Tiểu đội đeo mặt nạ phòng độc lăm lăm tay s.ú.n.g đứng trước cửa, luân phiên yểm trợ nhau, nhanh ch.óng xử lý vài con tang thi đang chực lao ra.

Tân binh Trình Thất Sinh đang ung dung theo dõi tiểu đội tác chiến Lam Hải dọn dẹp tang thi.

“Đâm bồi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Kiểm tra!”

Lại thêm vài tiếng “Phập! Phập!”, đầu của mấy con tang thi trên mặt đất bị đập nát bét, đảm bảo chúng ch·ết không thể ch·ết thêm được nữa.

Nhìn thì có vẻ hơi lãng phí đạn d.ư.ợ.c và công sức, nhưng cách này giúp giảm thiểu rủi ro xuống mức thấp nhất.

Đội tác chiến bật đèn pin, đứng từ cửa soi một vòng quanh phòng, sau đó mới cảnh giác cầm s.ú.n.g bước vào.

Cứ hễ đến gần những không gian kín như tủ quần áo hay lu gạo có thể giấu người, một đội viên sẽ dùng gậy móc mở nắp từ xa, trong khi những người còn lại giữ khoảng cách an toàn, chĩa s.ú.n.g chuẩn bị sẵn sàng. Chỉ cần có con tang thi nào bật ra, nó sẽ bị nã đạn c·hết ngay lập tức.

Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng toàn bộ, tiểu đội tác chiến mới rút lui:

“Báo cáo, đã quét sạch căn phòng, không phát hiện dị thường.”

Đội trưởng tiểu đội gật đầu, ra lệnh:

“Đội thu thập, lên!”

Đội thu thập thuộc tổ hậu cần lập tức ùa vào. Ai nấy đều đeo găng tay; người thì cầm máy cưa mini cắt sọ tang thi, người thì dùng nhíp gắp ra một viên Hạch tinh sáng lấp lánh như kim cương.

Hạch tinh vừa được lấy ra liền bị xịt rửa sạch sẽ bằng bình phun áp suất cao, sau đó cất cẩn thận vào túi. Đây là thứ mà Sáng Thế Thần vĩ đại yêu cầu, bắt buộc phải thu thập và vận chuyển về Thành phố An Toàn để dâng lên cho Thần.

Trong suốt quá trình đó, tiểu đội tác chiến luôn giữ s.ú.n.g trong tư thế cảnh giới, quan sát mọi động tĩnh xung quanh để bảo vệ đội thu thập đang làm việc.

“Báo cáo! Thu hoạch được một viên Hạch tinh!”

Không phải con tang thi nào cũng có Hạch tinh trong não. Tỷ lệ g·iết bốn con thu được một viên Hạch tinh đã là rất khả quan rồi.

Đội trưởng gật đầu: “Tiến đến mục tiêu tiếp theo!”

Tiểu đội mười lăm người, tính cả đội thu thập, lại tiếp tục tiến lên phía trước.

Trong ngôi làng này, có tới 50 tiểu đội hành động tương tự như bọn họ.

Tại cổng làng, tổ hậu cần vừa “đâm bồi” xong xuôi và đang xử lý hàng trăm cái xác tang thi xếp đống lên nhau.

Số xác này là kết quả của việc dùng máy bay không người lái dụ lũ tang thi đi lang thang bên ngoài tập trung lại một khu đất trống, rồi ném b.o.m dội pháo t·iêu d·iệt hàng loạt. Những con tang thi bị kẹt trong nhà, hoặc vì lý do nào đó không bị dụ ra bãi đất trống mới là mục tiêu dọn dẹp của 50 tiểu đội tác chiến.

Trong lúc tổ hậu cần cưa sọ tang thi, tiểu đội chiến đấu quét sạch từng căn phòng, thì tổ máy bay không người lái cũng đang điều khiển drone lượn lờ trên không, theo dõi sát sao tình hình chiến đấu và báo cáo tọa độ của lũ tang thi còn sót lại.

Bốn tiếng đồng hồ. Từ lúc đội trinh sát tiền phong xuất phát – phát hiện ra ngôi làng tang thi – triển khai tấn công – cho đến khi quét sạch toàn bộ, tổng cộng chỉ tốn vỏn vẹn bốn tiếng đồng hồ.

Trong đó, thời gian di chuyển đã chiếm quá nửa.

Giờ đây, trận chiến đã kết thúc. Toàn bộ ngôi làng được tổ tác chiến phong tỏa, tổ hậu cần có thể yên tâm thu gom vật tư. Lương thực, t.h.u.ố.c men, nhiên liệu, hạt giống, cuốc xẻng, thùng nhựa... thậm chí đến cả cánh cửa gỗ hay lưới sắt cũng được tổ hậu cần tháo dỡ mang về.

“Tổ trưởng, cái bao tải rách này bỏ lại nhé?”

Trịnh Nhất Hợp vẫy vẫy cái bao phân bón hóa học trong tay: “Nó thủng một lỗ rồi.”

Tổ trưởng lắc đầu: “Cứ mang về. Hiện tại chúng ta đào đâu ra chỗ xây nhà máy, mấy cái đồ may sẵn thế này dù trông rẻ rách đến mấy mang về kiểu gì cũng có tác dụng.”

Khi văn minh Lam Hải rút vào Thành phố An Toàn, họ mang theo vô số vật tư, nhưng ai lại chê vật tư và năng lượng nhiều bao giờ?

Vừa nói, tổ trưởng vừa ra hiệu cho vài người mang sách vở và tranh ảnh thu thập được giao nộp cho tổ chuyên gia.

Các chuyên gia sẽ dựa vào những thứ này để phân tích chữ viết, ngôn ngữ, văn hóa của nền văn minh thế giới này, cũng như tìm hiểu xem t.h.ả.m họa gì đã biến họ thành những sinh vật bị nguyền rủa như thế. Về phần nghiên cứu cấu tạo sinh lý thì không đến lượt tổ này lo. Các Bạch y Giáo chủ do Thần Điện phái tới đã bắt tay vào giải phẫu t.h.i t.h.ể tang thi rồi.

Tổ trưởng hậu cần liếc nhìn đồng hồ: “Nhanh tay lên! Sắp phải di chuyển đến địa điểm tiếp theo rồi.”

Máy bay không người lái đã gửi tin tình báo về. Trong khu vực này đâu chỉ có mỗi một ngôi làng.

Thần linh đã ban cho họ 24 giờ. Người Lam Hải phải tận dụng khoảng thời gian này để đẩy mạnh ranh giới, thiết lập một vùng an toàn vững chắc xoay quanh Thần Điện.

—— Ngày hôm đó, khu rừng núi vốn tĩnh mịch liên tục bị x.é to.ạc bởi tiếng s.ú.n.g và tiếng b.o.m nổ.

Cùng lúc đó, một lực lượng lớn công binh rời khỏi thành. Sau khi xác nhận khu vực an toàn, họ lập tức bắt tay vào việc c.h.ặ.t cây, mở đường. Con đường tuy thô sơ nhưng cũng đủ rộng rãi cho xe chiến đấu bộ binh, xe bọc thép chở quân, các loại xe đột kích và xe vận tải quân sự bon bon chạy qua.

Lực lượng tác chiến đã càn quét đến ngôi làng thứ ba. Ngay lúc chuẩn bị đột kích, một tình huống bất ngờ đã xảy ra.

“Báo cáo! Máy ảnh nhiệt hồng ngoại phát hiện bóng dáng một cơ thể người dưới hầm ngầm!”

Tang thi vốn dĩ không tỏa nhiệt. Tín hiệu này chứng tỏ vẫn còn người dân địa phương sống sót!

Đối với văn minh Lam Hải, đây là một tin tức vô cùng chấn động. Bọn họ cứ đinh ninh người bản địa đã bị lời nguyền biến sạch thành quái vật rồi cơ.

Trình Thất Sinh thì chẳng mảy may bất ngờ. Tên “Rau Mùi” từng than vãn chuyện lôi kéo dân bản địa từ thế giới trước vào làm cư dân, thế nên thế giới tang thi này còn người sống sót cũng là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa. Cũng chính vì Thành phố An Toàn của cô rơi trúng cái xó xỉnh khỉ ho cò gáy, ngó quanh ngó quất cũng chỉ lèo tèo năm ngôi làng, chứ nếu không chắc đã bắt gặp cả rổ người sống sót rồi.

Tổng chỉ huy đội tiền trạm Lam Hải rất nhanh ch.óng đưa ra quyết định: Lực lượng tác chiến cứ tiến công theo kế hoạch ban đầu, nhưng phải nâng cao cảnh giác và tìm cách lôi người sống sót kia ra ngoài.

Dụ tang thi, ném b.o.m, quét dọn từng nhà một... Ngôi làng thứ ba cũng nhanh ch.óng được đ.á.n.h dấu “Vùng xanh an toàn”.

Ngay sau đó, tất cả thành viên lại kiểm tra kỹ bộ đồ bảo hộ trên người, đeo mặt nạ phòng độc loại cao cấp nhất, cầm sẵn b.o.m đặt kế bên. Những người không liên quan lùi lại giữ khoảng cách, nhường chỗ cho một tiểu đội chiến đấu 12 người cảnh giác tiếp cận cái hầm ngầm bên ngoài.

Trông nó chỉ là một cái hầm bình thường, loại nông dân hay dùng để cất trữ lương thực và rau củ.

Một đội viên dùng móc sắt từ từ kéo nắp hầm lên.

“Ra ngoài mau!!”

Tất cả họng s.ú.n.g đều chĩa thẳng xuống cửa hầm. Dù đã quét ra nguồn nhiệt, nhưng chẳng ai dám chắc thứ bên dưới có thực sự là người sống có thể giao tiếp hay không. Nhỡ đâu là giống tang thi biến dị biết tỏa nhiệt thì sao?

Bên trong hầm im ắng, nhưng thoang thoảng nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập.

—— Nghe âm thanh này... càng giống tang thi biến dị hơn.

Nhận được lệnh, hai chiến binh thận trọng rọi đèn pin bước xuống.

Dưới hầm là một bé gái người thường, trạc bảy tám tuổi, đang bụm c.h.ặ.t miệng khóc không thành tiếng. Đôi mắt con bé mở to, nhìn họ với vẻ hoảng loạn tột độ.

Dù là con người, nhưng vẫn không thể lơ là cảnh giác. Biết đâu lại là quái vật giả dạng?

Một chiến binh quát lớn: “Mày có biết nói không!”

Bé gái nấc lên: “#¥%¥%”

Được rồi, vừa nãy tìm thấy tài liệu có chữ viết của thế giới này là đủ hiểu ngôn ngữ của họ chắc chắn không cùng hệ với người Lam Hải.

Không hiểu cũng chẳng sao, ít ra con bé đã chứng minh được mình biết nói. Nhưng văn minh Lam Hải chưa bao giờ coi thường bất kỳ một cá nhân nào, dẫu cho đó chỉ là một đứa trẻ.

Tiểu đội vẫn ném xuống một cặp còng tay và cùm chân cỡ nhỏ, dùng cử chỉ ra hiệu bắt con bé tự khóa mình lại.

Sau đó, hai đội viên bước hẳn xuống. Một người nhanh ch.óng đeo rọ mõm chống c.ắ.n cho con bé. Dù rọ mõm hơi lớn, nhưng nhờ thiết kế có thể điều chỉnh kích cỡ nên miễn cưỡng vẫn vừa vặn.

Cuối cùng, đứa trẻ mang trên mình rọ mõm, còng tay và cùm chân được nhấc bổng lên. Vừa lên tới mặt đất, con bé lập tức bị tống vào một cái l.ồ.ng gỗ được làm tạm bợ.

Vốn dĩ cô bé đang sợ c·hết khiếp, nhưng khi nhận ra đám người lớn mặc đồ kỳ quặc (đồ bảo hộ chống độc hạng nặng) này dường như còn hoang mang hơn cả mình, tâm trạng con bé bất giác cũng bình tĩnh lại đôi chút.