Tôi Có Một Tòa Thành An Toàn

Chương 6: Tang thi (4)



Tiểu đội chiến đấu vẫn không buông lơi cảnh giác, họng s.ú.n.g vẫn ghim c.h.ặ.t về phía đứa bé:

“Mau mời các vị Giáo chủ Thần Điện tới kiểm tra. Chúng ta cần phải xác minh xem con bé có thực sự an toàn hay không.”

Một chiến binh bước lên, dùng gậy dài đưa thức ăn và nước uống vừa tìm thấy trong nhà cho cô bé.

Nhìn người chiến binh đứng cách xa tít tận ba mét cùng chiếc gậy dài ngoằng, cô bé đưa tay đón lấy đồ ăn rồi cắm cúi nuốt ngấu nghiến. Con bé ốm tong teo, hai má hóp sâu, kiểu ăn như hổ đói chứng tỏ đã bị bỏ đói đến lả người.

Một Bạch y Giáo chủ cẩn thận quan sát cô bé từ xa: “Ăn được thức ăn của con người thì chắc không phải là tang thi rồi. Ta từng làm thí nghiệm, tang thi không tiêu hóa được bất kỳ loại đồ ăn nào của người, có nhét vào cũng bị chúng nôn ra hết.”

Một Bạch y Giáo chủ khác thắc mắc: “? Ngài làm thực nghiệm kiểu gì thế? Những thứ đưa đến chỗ chúng ta toàn là xác c·hết mà?”

“Thì khó gì đâu? Bảo lính tráng tóm cho một con sống là xong. Cơ mà lúc thực nghiệm phải cẩn thận tí, lỡ bị c.ắ.n một nhát là t.h.ả.m đấy.”

“Nể tình anh em thân thiết bao năm, lỡ như ngài bị c.ắ.n, ngài cho phép tôi giải phẫu ngài nhé?”

“Cũng được, nhưng tôi sẽ chỉ định ngài làm Giáo chủ mổ chính cho tôi, đổi lại ngài cũng phải chỉ định tôi làm Giáo chủ mổ chính cho ngài.”

“Nhất trí! Ngô thần tại thượng, cứ chốt kèo thế nhé.”

Hai vị Bạch y Giáo chủ tâm đầu ý hợp, chẳng cần giấy trắng mực đen ký kết hợp đồng. Đối với người Lam Hải, lời thề [Ngô thần tại thượng] đã là một giao ước tối cao không thể phá vỡ.

Sau khi thăm khám tổng quát cho cô bé, hai người đưa ra kết luận:

“Con bé không phải tang thi. Nhưng bị suy dinh dưỡng trầm trọng, chắc chắn đã bị bỏ đói quá lâu.”

“Đừng cho ăn nữa, chuyền cho con bé ít nước muối sinh lý trước đi. Lúc này chỉ nên nạp thức ăn lỏng thôi.”

Chiến binh trực tiếp xuống kiểm tra hầm lúc này cũng đã trèo lên:

“Dưới đó có cặn thức ăn và chất thải. Con bé này phải kẹt dưới đó ít nhất vài tháng rồi.”

Đội trưởng ló đầu xem độ sâu của căn hầm:

“Hầm sâu thế này thì một đứa trẻ không thể tự mình trèo xuống được, lại còn bị đậy nắp kín mít bên trên nữa. Chắc hẳn là người nhà đã đưa con bé xuống đây để trốn nạn.”

Nói cách khác, t.h.ả.m họa ở thế giới này đã bùng phát cách đây ít nhất là vài tháng.

Đội phó gật đầu, đưa ra một bức ảnh:

“Nhặt được ở căn nhà cạnh bên. Chắc đây là đứa con gái út trong gia đình này.”

Trong ảnh là cô bé đang chụp chung cùng một cặp vợ chồng trung niên và một thanh niên trạc tuổi đôi mươi.

“Ngoài ra...” Mặc dù thừa biết cô bé không hiểu ngôn ngữ của mình, nhưng đội phó vẫn hạ giọng thì thầm, chìa chiếc iPad chiến thuật ra.

Trên màn hình là bức ảnh chụp một nữ tang thi vừa bị b·ắn c·hết. Dù khuôn mặt đã thối rữa quá nửa, nhưng vẫn lờ mờ nhận ra những đường nét giống người phụ nữ trung niên trong ảnh gia đình.

“Đội viên hạ gục bà ấy báo cáo, lúc phát hiện, bà ấy đã tự nhốt mình trong căn phòng phía sau. Trên cánh tay hằn rõ một vết c.ắ.n rất sâu. Cạnh đó có một cây b.úa, răng của bà ấy bị đập nát bấy. Theo giám định của chuyên gia, những chiếc răng đó là do chính tay bà ấy tự đập vỡ.”

Ánh mắt đội trưởng dâng lên một sự kính trọng: “Có vẻ như khi t.h.ả.m họa ập đến, người lớn đã bị nhiễm bệnh, chỉ kịp giấu đứa trẻ đi.”

“Vào giây phút cuối cùng trước khi bị cảm nhiễm hoàn toàn, bà ấy vẫn cố gắng giảm thiểu tối đa sự đe dọa của chính mình đối với con.”

Đội phó cũng xúc động: “Cấp trên có chỉ đạo gì về việc xử lý đứa bé này không?”

Đội trưởng gật đầu: “Lệnh đã ban xuống rồi. Lát nữa sẽ có người đến đón. Con bé sẽ được đưa về tuyến sau, di chuyển cùng với đội trinh sát tiền phương.”

Đội phó gật gù, chẳng hề ngạc nhiên. Dù sao thì đây cũng là một người hành tinh khác, giới chức trách cấp cao làm sao có thể dễ dàng cho phép con bé bước chân vào Thần Điện.

Hiểu được sự lo lắng của đồng đội về tương lai của bé gái, đội trưởng vỗ vai cô:

“Yên tâm đi. Đội chuyên gia đã thông qua con bé để đẩy nhanh quá trình giải mã ngôn ngữ và chữ viết của thế giới này. Con bé sẽ được chăm sóc cực kỳ chu đáo.”

Dự đoán của đội trưởng quả không sai. Đội chuyên gia mừng rỡ ra mặt khi tiếp nhận bé gái này, cứ như vớ được chí bảo.

Vào giờ thứ 6 kể từ khi đội tiền trạm xuất phát, đội chuyên gia đã biết tên của cô bé. Phát âm theo tiếng Lam Hải là “Hoàn Linh Phong”, ý nghĩa thực chất là “Vũ Bảo” (Bảo bối trong mưa).

Tuy việc giao tiếp bằng ngôn ngữ vẫn gặp nhiều khó khăn, nhưng Vũ Bảo lại có khả năng vẽ tranh.

Thông qua những bức vẽ kết hợp với cử chỉ khoa tay múa chân của cô bé, đội chuyên gia đã nhanh ch.óng chắp vá được bức tranh toàn cảnh về sự bùng phát của “uế khí”.

Đó không phải là một loại bệnh tật bộc phát từ từ, cũng chẳng có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào. Nó ập đến một cách chớp nhoáng vào một buổi chiều tà.

Một nhóm người bất thình lình biến đổi thành tang thi, điên cuồng lao vào c.ắ.n xé những người chưa bị biến đổi. Kẻ nào xui xẻo bị c.ắ.n trúng cũng sẽ rất nhanh hóa thành tang thi theo.

Giờ thứ 7, Thần Điện quyết định chuyển thiết bị ra khỏi Thành phố An Toàn, nhanh ch.óng dựng một viện nghiên cứu dã chiến ngay bên ngoài. Kết quả phân tích tại đây hoàn toàn trùng khớp với lời kể của Vũ Bảo.

“Tính đến thời điểm hiện tại, con đường lây nhiễm uế khí vào cơ thể con người là qua đường m.á.u. Người bị nhiễm sẽ truyền bệnh thông qua vết cào hoặc vết c.ắ.n. Ngay khi lọt vào mạch m.á.u, uế khí sẽ lập tức nhân bản với số lượng lớn.

Mục tiêu cuối cùng của nó là não bộ. Vị trí vết thương càng gần não, tốc độ lây nhiễm càng nhanh. Nhanh nhất chỉ mất vỏn vẹn hai giây để biến một người sống sờ sờ thành tang thi.”

Sĩ quan đóng quân tại đây mang vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng: “Thưa Ngài, ngài có chắc chắn 100% bệnh này chỉ lây qua đường m.á.u không?”

Bạch y Giáo chủ gật đầu cái rụp: “Tôi dám xác định. Nó tuyệt đối không lây qua không khí. Bằng không, với cái tốc độ lây nhiễm kinh hoàng của loại uế khí này, giờ này cả chúng ta đã biến thành một bầy tang thi mới tinh rồi.”

Tin tức này nhanh ch.óng được báo cáo đến tay Tổng thống.

Sắc mặt bà vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh:

“Đây là một tin tốt. Binh lính của chúng ta sẽ không còn phải khoác lên mình bộ đồ bảo hộ vừa dày nặng vừa vướng víu để chiến đấu nữa.”

“Truyền lệnh xuống, tiếp tục đẩy mạnh mũi tấn công về phương xa, chiếm lĩnh thêm nhiều địa điểm an toàn. Phải t·iêu d·iệt thật nhiều tang thi, thu thập thật nhiều Hạch tinh để dâng lên Ngô thần.”

Giờ thứ 8, trút bỏ được bộ đồ bảo hộ và mặt nạ phòng độc, tốc độ của binh lính được đẩy nhanh hơn hẳn. Ngôi làng thứ tư nhanh ch.óng bị dọn sạch. Tại đây, họ giải cứu thêm được 13 người sống sót bản địa.

Giờ thứ 10, toàn bộ năm ngôi làng đã được quét sạch bóng tang thi. Tính cả bé Vũ Bảo, lực lượng cứu hộ đã tìm thấy tổng cộng 32 người sống sót.

Máy bay không người lái v.út lên cao, thu lại hình ảnh một thị trấn phía xa. Từng đàn tang thi đen đặc, nhung nhúc chen chúc nhau khắp các nẻo đường.

Số lượng tang thi trong thị trấn này ít nhất cũng phải lên tới bảy tám nghìn con. Khoảng cách gần sát hậu phương như vậy mà lại có nhiều tang thi đến thế, bất luận nguyên nhân là gì, Lam Hải cũng bắt buộc phải nhổ cỏ tận gốc.

Đầu tiên là phải dọn đường. Tuyến đường nối liền từ các ngôi làng lên thị trấn hiện ngổn ngang đủ loại xe cộ và một số lượng tang thi không quá nhiều. Chắc hẳn người dân địa phương đã cố gắng tháo chạy khi t.h.ả.m họa ập đến nhưng xui xẻo bị kẹt cứng trên quốc lộ.

Giờ thứ 11, đội tiền trạm Lam Hải đã càn quét sạch sẽ toàn bộ tang thi lọt vào tầm mắt trên quốc lộ.

Giờ thứ 12, lực lượng công binh với xe cơ giới hạng nặng rốt cuộc cũng có mặt. Từng chiếc xe hơi nằm vạ vật trên đường bị húc văng xuống rãnh, dọn dẹp ra một lộ tuyến đủ cho cả đoàn xe nối đuôi nhau hành quân.

Giờ thứ 13, đội tiền trạm chính thức áp sát thị trấn.

Tới trước bộ binh chính là lực lượng trực thăng vũ trang. Nó mang theo rốc-két, dùng tiếng động cơ gầm rú kịch liệt để dụ một lượng lớn tang thi rời khỏi thị trấn.

Và tiếp theo là một màn tàn sát dọn bãi diện rộng.

Mở màn là những đợt nã rốc-két. Tiếp đó là chiến đấu cơ và máy bay không người lái thay nhau dội b.o.m, tiếng động cơ gầm thét liên hồi. Thậm chí có những binh lính bám trụ trên trực thăng, tay lăm lăm s.ú.n.g máy xả đạn bồi từ trên xuống.

Cuối cùng mới là cuộc tấn công thực sự vào thị trấn, quét sạch những con tang thi chưa bị trực thăng dụ ra ngoài.

Lúc này màn đêm đã buông xuống. Tầm nhìn của con người bị hạn chế, tang thi lại không thể bị phát hiện bằng máy ảnh nhiệt hồng ngoại. Thoạt nhìn, đây hoàn toàn không phải là thời điểm lý tưởng để tấn công.

Nhưng chẳng hề hấn gì, đối với văn minh Lam Hải, đụng đến chiến đấu là kiểu gì họ cũng có muôn vàn cách giải quyết.

—— Vút!

—— Bùm!

Những người sống sót đang trốn chui trốn nhủi trong các căn nhà ở thị trấn vừa khấp khởi mừng thầm khi thấy trực thăng. Bất thình lình, bầu trời bên ngoài rực sáng.

Từng viên pháo sáng dội lên không trung dồn dập tựa như chẳng tốn một cắc. Quả trước chưa lụi, quả sau đã v.út lên nối tiếp, soi rọi cả một vùng thị trấn sáng như ban ngày, thậm chí độ ch.ói chang còn lấn át cả ban ngày.

Số lượng tang thi lần này đông đặc chứ không lèo tèo vài mống rải rác như ở các thôn xóm. Địa hình thị trấn cũng phức tạp hơn nhiều, quá trình truy quét chắc chắn sẽ kéo theo hy sinh.

Nhưng người Lam Hải chưa bao giờ e sợ chiến đấu!

Họ quyết tâm dựng lên một bức tường rào bảo vệ quê hương mới ngay tại mảnh đất này!

Dưới ánh sáng rực rỡ của pháo sáng, những người lính nắm c.h.ặ.t s.ú.n.g trong tay, đồng loạt giơ cao cánh tay trái:

“Ngô thần tại thượng!!”

“Lam Hải vĩnh tồn!!”

Ngay sau đó, dưới sự chỉ huy gắt gao, lực lượng bộ binh tiến thẳng vào thị trấn.

Giờ thứ 17, quá trình rà soát thị trấn hoàn tất. Giải cứu được 315 người sống sót.

Đội thu thập bắt đầu tràn vào thu hoạch Hạch tinh...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giờ thứ 18, tuân theo mệnh lệnh của Tổng thống, binh lính bắt tay vào thu gom mọi loại vật liệu tận dụng được từ thị trấn, kết hợp với nguồn vật tư được vận chuyển từ Thành phố An Toàn, chính thức khởi động kế hoạch Rào Tre đã vạch ra từ trước.

Mọi ngôi nhà trong thị trấn đều bị san phẳng. Gạch, xi măng, sắt thép phế liệu, cửa sắt, lưới thép... không chừa lại thứ gì có thể dùng được.

Từ Thành phố An Toàn, những chuyến xe tải nối đuôi nhau nườm nượp chở theo hàng nghìn nhân công.

Trong số họ có cả công binh chuyên nghiệp lẫn những người dân thường. Đụng đến chuyện xây dựng, người Lam Hải đã quá thuần thục.

Trước khi rời khỏi hành tinh mẹ, họ từng thực hiện một cuộc tổng động viên toàn cầu để dựng nhà ngay bên trong Thần Điện. Mười vạn người, hai mươi vạn người, rồi 1 triệu người.

Đến giai đoạn nước rút, 5 triệu con người Lam Hải túa ra như bầy ong, rải đều khắp mọi đường ranh giới trải dài từ thị trấn xuống tận các ngôi làng.

Tuyến đường này rất dài, quấn thành một vòng cũng phải đến 60 km, nhưng dọc theo đó là hình ảnh những con người Lam Hải lao động hăng say như không bao giờ biết mệt mỏi.

Họ khiêng gạch, xây tường không một phút ngơi nghỉ. Chẳng ai lười biếng. Nếu là làm thuê cho sếp thì may ra còn chây ì chút đỉnh, nhưng đây là mệnh lệnh của Thần!

Mỗi một người Lam Hải đều dồn hết sức lực, đổ mồ hôi trên chính khu vực an toàn vừa được gột rửa bằng khói lửa chiến tranh này, quyết tâm kiến tạo nên một vòng Rào Tre bảo vệ cho gia viên phía sau.

Chỉ còn 12 phút nữa là thời hạn 24 giờ sẽ khép lại…

—— Viên gạch cuối cùng cũng được đặt yên vị trên đỉnh tường.

Thông qua góc nhìn từ trên cao, Trình Thất Sinh có thể chiêm ngưỡng rõ mồn một: Lấy Thành phố An Toàn làm tâm điểm, một bức tường thành đồ sộ, vĩ đại vươn mình sừng sững, bao trọn toàn bộ những ngôi làng và thị trấn vừa được dọn dẹp sạch sẽ, uy nghi chọc thủng bầu trời.

Từ nay về sau, nó sẽ sừng sững ở đó, ngăn chặn mọi làn sóng tang thi từ bên ngoài, biến Thành phố An Toàn trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm ngay cả khi đã mất đi lớp bảo hộ tân thủ.

—— Kế hoạch Rào Tre, hoàn công.

Kể từ giây phút này, án ngữ bên ngoài Thành phố An Toàn vĩnh viễn là một đạo phòng tuyến kiên cố.

Cô lại hướng tầm mắt về phía Thần Điện.

5.098 viên Hạch tinh đã được rửa sạch sẽ, trang trọng cung phụng trước bức tượng Sáng Thế Thần.

Giọng nói đều đều của trí não sứa vang lên, xen lẫn một tia d.a.o động nhè nhẹ:

“Phát hiện Hạch tinh, mở khóa Cửa hàng. Thành chủ đại nhân có thể dùng Hạch tinh để mua sắm vật phẩm, hoặc cải tạo, thăng cấp các công trình kiến trúc của Thành phố An Toàn.”

“Hệ thống xác nhận Thành phố An Toàn đã đạt đủ điều kiện thăng cấp.”

“Điều kiện 1: Tổng số cư dân cán mốc 1 triệu người. Điều kiện 2: Số lượng Hạch tinh đạt mức 3.000 viên.”

“Xin hỏi Thành chủ đại nhân có muốn sử dụng 3.000 viên Hạch tinh để tiến hành thăng cấp không?”

“Trí não xin nhắc nhở: Sau khi nâng cấp lên bậc 2, diện tích chiếm đóng của Thành phố An Toàn sẽ nhân 2. Đồng thời, cấp độ phòng ngự của toàn bộ hệ thống phòng thủ trong thành sẽ được tăng lên gấp đôi.”

Vẫn nhớ rõ Thành chủ nhà mình hiện tại không thể mở miệng, nó chu đáo bồi thêm một câu:

“Nếu đồng ý thăng cấp, xin Thành chủ đại nhân chớp mắt 3 lần. Nếu không thăng cấp, xin hãy chớp mắt 4 lần.”

Trình Thất Sinh lựa chọn Không thăng cấp.

Trí não có chút nghi hoặc, nhưng nó ngoan ngoãn tuân lệnh.

Trình Thất Sinh kiên nhẫn chờ đợi thời gian trôi qua từng chút một.

Năm phút.

Ba phút.

Một phút.

Mười giây cuối cùng.

3 giây... 2 giây... 1 giây...

—— “Xin chú ý, thời gian bảo hộ tân thủ đã kết thúc. Thành phố An Toàn của ngài sẽ không còn miễn dịch với những nguy hiểm từ thế giới bên ngoài.”

Trí não lắc lư thân hình sứa, cất giọng thông báo:

—— “Thành phố An Toàn của ngài đã chính thức mở khóa. Thành chủ đại nhân sẽ cùng Thành phố An Toàn thăng lên Siêu Phàm Bậc 1.”

Lớp màn chắn trong suốt gắn trên Thành phố An Toàn tan biến trong chớp mắt. Cùng lúc đó, Trình Thất Sinh cảm nhận được một luồng hơi ấm dễ chịu tuôn trào khắp cơ thể.

Cô khẽ mở miệng: “Kiểm... kiểm tra...”

Cô thử nhúc nhích tay, chật vật suốt hai phút đồng hồ, những ngón tay mới chậm chạp nâng lên được.

Tốt lắm, thế là đủ rồi. Quá trình kiểm tra kết thúc.

Trình Thất Sinh nhắm mắt lại, gửi một thông báo cho toàn thể tín đồ, báo rằng cô muốn mở rộng Thần Điện. Về phần lý do mở rộng, cô chẳng cần bận tâm giải thích, người Lam Hải sẽ tự tìm ra một cái cớ vĩ đại và thiêng liêng nào đó thôi.

Sau đó, cô quay sang nhìn trí não, chầm chậm nhưng đầy kiên quyết phát ra mệnh lệnh:

“Thăng... cấp.”

“Đã rõ, thưa Thành chủ đại nhân.”

[Thành phố An Toàn đã thăng lên Bậc 2...]

Màn hình ảo chớp nháy, thông tin lập tức thay đổi.

[Thành phố An Toàn — Bậc 2]

[Diện tích thực tế: 1600 km²]

[Diện tích giáng lâm: 10 km²]

[Sức chứa cư dân: 360 triệu người]

[Trạng thái: Đã giáng lâm...]

Trình Thất Sinh chẳng thèm đoái hoài đến màn hình.

Cô chậm rãi giơ bàn tay trái lên. Sau đó là bàn tay phải.

Rất chậm, hệt như cử động của một bà lão.

Nhưng so với trước kia thì đã nhanh hơn rất nhiều, ít nhất việc tự chăm lo sinh hoạt cá nhân cũng có thể miễn cưỡng tự gánh vác.

—— “Quả nhiên là thế.”

Câu nói lần này trôi chảy hơn hẳn, không còn cảm giác gian nan nữa.

Kết quả thử nghiệm hoàn toàn đúng như cô suy đoán. Chỉ cần liên tục thăng cấp, cơ thể cô sẽ dần dần được chữa khỏi.

Trình Thất Sinh kiểm soát cơ thể, khó nhọc ngồi dậy.

Cô hít một hơi thật sâu.

Cái cảm giác lấy lại được quyền làm chủ cơ thể mình... thật quá đỗi tuyệt vời.

Đáy mắt cô ánh lên những tia sáng rực rỡ, có niềm vui sướng và cả dã tâm.

Ánh mắt của vị Sáng Thế Thần bao quát lấy toàn bộ Thành phố An Toàn.

—— Nền văn minh Lam Hải đang sững sờ chấn động khi chứng kiến quê hương mới vừa được mở rộng gấp đôi.

Sau cơn choáng ngợp, họ vỡ òa hò reo ăn mừng, rồi lại nghẹn ngào rơi nước mắt bày tỏ lòng biết ơn.

Để rồi sau đó, cả 300 triệu con người tự nhiên đồng loạt giơ cao cánh tay trái, gầm vang trời đất:

“Ngô thần tại thượng!! Lam Hải vĩnh tồn!!!!”

“Ngô thần tại thượng!! Lam Hải vĩnh tồn!!!!”

Trình Thất Sinh nhìn ngắm những đứa trẻ ngoan ngoãn và phục tùng nhất này, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên màn hình ảo.

So với những vị Thành chủ khác, chẳng phải cô đang nắm giữ trong tay vận may tột đỉnh sao?

Đám trẻ này không phải là những kẻ thông minh nhất, cũng chẳng có tốc độ phát triển nhanh nhất.

Nhưng, chắc chắn đây là những cư dân phù hợp nhất với hoàn cảnh khắc nghiệt của Thành phố An Toàn.

Trình Thất Sinh khẽ mỉm cười:

“Ngoan lắm... Bậc 3, bậc 4, bậc 5...”

“Chúng ta cùng nhau đi lên đi thôi.”