Tôi Được Nam Thần Khoa Luật Cưng Chiều

Chương 11



Nạn nhân vẫn bình thản nhấp ngụm nước, gương mặt không một tia gợn sóng như thể chuyện không liên quan tới mình.

 

Chu Cảnh Trạch xoa tay hề hề xòe bộ bài ra.

 

''Ây da, anh em chí cốt của tôi ơi, vòng ch.ót rồi, mình chơi lớn cho nó cháy khét lẹt đi.''

 

''Đại ca, chọn thử thách lớn đi.''

 

''Đúng rồi đó, đại ca, chơi tới bến đi.''

 

Ngay cả đứa em họ trời đ.á.n.h Hạ Tình cũng hùa theo, vỗ tay bơm đểu.

 

''Anh họ nam nhi đại trượng phu chơi thử thách cho ngầu.''

 

Nhìn đám đông bạo động, tôi sợ tên ranh ma Chu Cảnh Trạch lại mượn gió bẻ măng, gài bẫy tôi và Cố Hàn nên vô thức nín thở căng não chờ đợi.

 

Cố Hàn xoay mặt sang, ánh mắt nhìn tôi sâu thăm thẳm như muốn hút cạn linh hồn.

 

''Vậy thì...''

 

Anh cố tình kéo dài giọng điệu, cả phòng nín thở chờ phán quyết, anh chọn sự thật.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm như chút được gánh nặng ngàn cân, tránh được cái bẫy thử thách của Chu Cảnh Trạch là một đặc ân rồi.

 

Sợ Cố Hàn hứng lên đổi ý, lần đầu tiên trong suốt buổi tối tôi giơ tay giành quyền đặt câu hỏi.

 

Nhớ lại mối hận thù cũ, tôi tiện mùm hỏi một câu có vẻ vô thưởng vô phạt. "Vậy thưa luật sư Cố, từ trước đến nay anh đã từng răng bẫy lừa gạt ai bao giờ chưa?''

 

Chẳng hiểu sao não tôi tự dưng flashback lại hình ảnh tên l.ừ.a đ.ả.o mặt hạng Vương Đại Bằng.

 

Sợ anh lươn lẹo bẻ chữ, tôi cẩn thận bổ sung thêm điều khoản.

 

''Ý em là l.ừ.a đ.ả.o toàn diện ấy, bao gồm cả tiền bạc, tình cảm hay mưu đồ bất chính."

 

Câu hỏi vừa dứt, Cố Hàn trả lời ngay, lớp ngụy trang băng giá trên mặt anh khẽ nứt ra, lộ vẻ bối rối, mất tự nhiên hiếm thấy.

 

Thấy thái độ chột dạ đó, radar cảnh giác của tôi kêu gào ầm ĩ.

 

Trời ơi, chẳng lẽ nói trúng tim đen rồi sao? Soái ca khoa luật này thực sự từng có tiền án l.ừ.a đ.ả.o à?

 

Đang lúc tôi còn đang suy nghĩ, Chu Cảnh Trạch bỗng đập bàn cười sằng sặc, cười rất cả hàm.

 

''Ha ha, vụ này tao biết, tao làm chứng cho, để tao bóc phốt nó cho. Hồi tháng 11 năm ngoái, cái tên Cố Hàn này chơi game cá cược thua sấp mặt, hình phạt thử thách là phải đi lừa tiền của một cô em gái nào đó đúng 3000 tệ. Tao nhớ cô em bị lừa ngốc nghếch dã man, bảo chuyển tiền là nhắm mắt chuyển luôn ngoan như cún. Mà tụi mày biết cái kết hài hước nhất là gì không?''

 

Chu Cảnh Trạch chùi nước mắt vì cười quá nhiều, tỏ vẻ bí hiểm.

 

''Cái tên luật sư tương lai này sợ bị tống cổ đi tù vì tội l.ừ.a đ.ả.o hình sự nên đã lén lút trả lại cho người ta một tệ. Lừa đúng 2999 tệ, lách luật hoàn hảo, đố cảnh sát nào lập án được nhưng mà cuối cùng nó cũng tìm cách hoàn tiền lại cho người ta rồi.''

 

''Chắc vụ này chỉ tính là trò đùa vui thôi, không dính án đâu nhỉ?''

 

Cái kịch bản thối nát này sao nó quen thuộc đến rùng mình vậy?

 

Trái Đất ngừng quay.

 

Đây đây chẳng phải là quá trình ngu ngục tôi bị lừa tiền sao?

 

Tôi quay phát sang nhìn Hạ Tình mắt chữ ao mồm chữ A, hai đứa nhìn nhau hoang mang sốc tận óc.

 

Chuyện quái quỷ này tác giả là Cố Hàn sao? Anh ta tự biên tự diễn vừa ăn cướp vừa la làng, biết luật mà vẫn cố tình lách luật đi l.ừ.a đ.ả.o tôi.

 

Khoảnh khắc ấy, trong não tôi như có cả bầy Alpaca đang phi nước đại, đạp nát mọi logic.

 

Nếu Cố Hàn đích thị là tên Vương Đại Bằng đó thì những tháng ngày qua những đoạn voice chat tôi nhõng nhẽo vứt hết liêm sỉ thảo mai gọi Đại Bằng yêu dấu anh ta đều nghe hết sạch rồi sao?

 

Để chốt hạ nghi vấn tôi run rẩy hỏi Chu Cảnh Trạch: "Các anh chơi cái game c.h.ế.t tiệt đó vào thời gian nào?''

 

''Tháng 11 năm ngoái.''

 

Trùng khớp đến từng mm.

 

Tôi chính thức bị dắt mũi vào tháng 11 và vị nam thần ngồi cạnh tôi đây chính là tên trùm l.ừ.a đ.ả.o mưu mô đó.

 

Bằng chứng rõ ràng, tôi trừng mắt nhìn anh, chờ đợi một lời giải thích đàng hoàng.

 

Cố Hàn đã thu lại vẻ bối rối, lấy lại thần thái tổng tài lạnh lùng, đứng lên: ''Ra xe rồi nói chuyện.''

 

Bỏ lại một câu bá đạo, anh chẳng thèm hỏi ý kiến tôi, bàn tay vươn ra tóm gọn cổ tay tôi, tay kia xách luôn túi xách của tôi, lôi ra khỏi phòng bao trước ánh mắt ngỡ ngàng của quần chúng.

 

Bị tống lên ghế phụ xe hơi, não tôi vẫn ong ong như đang kẹt trong một giấc mơ phi lý.

 

Rất lâu sau, tôi mới dặn ra được một câu trách móc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

''Anh lôi kéo thế này, vứt bạn bè ở lại, có hơi mất lịch sự không?''

 

Anh liếc tôi, thản nhiên thắt dây an toàn cho tôi.

 

''Chẳng phải cô nương đang sốt sắng muốn nghe bị cáo giải thích sao? Quan tâm người khác làm gì?''

 

Vừa mở miệng, trái tim tôi đã lạnh toát.

 

Tôi c.ắ.n môi, rón rén xác nhận lại sự thật tàn khốc.

 

"Vậy anh đích thực là Vương Đại Bằng nuôi mèo cam."

 

Cố Hàn nhướng mày, đôi môi mỏng khẽ cong lên một nụ cười cực kỳ gợi đòn.

 

''Vậy thì anh cũng nên đổi cách xưng hô gọi em là cô thôn nữ Trần Tiểu Thúy cho thân mật nhỉ.''

 

Nhìn cái gật đầu của anh, tôi sụp đổ, đành ngậm đắng nuốt cay chấp nhận sự thật ê trề.

 

Cái tên lừa tôi 299 tệ, hại tôi khóc lóc, t.h.ả.m thương vật vã, lại chính là vị ân nhân cao ngạo luôn kè kè bên cạnh tôi.

 

Thù này không báo phi quân t.ử, bừng bừng sát khí, tôi định với tay mở cửa xe tẩu thoát, nhưng tên cáo già này đã đoán trước, 'tạch' một tiếng, chốt cửa xe đã bị khóa c.h.ặ.t.

 

"Trần Tinh Ngữ, bình tĩnh nghe anh biện hộ đã."

 

Giọng Cố Hàn trầm ấm đầy tính mị hoặc.

 

''Thứ nhất, cái trò lừa tiền đó là hình phạt ngu ngốc của đám bạn, không phải chủ đích của anh.''

 

''Thứ hai, hình phạt yêu cầu phải lừa một người khác giới ngoài gia đình, mà trong đầu anh chỉ nhớ duy nhất mỗi dãy số điện thoại của em. Hoàn cảnh ép buộc bất đắc dĩ thôi.''

 

''Thứ ba, đã ngâm giấm anh suốt một tháng rồi, tòa án lương tâm của em cũng nên đưa ra phán quyết cuối cùng chứ?''

 

Đôi mắt sâu thẳm của Cố Hàn ánh lên sự mong chờ, khàn giọng hỏi, "Em suy nghĩ thế nào về lời tỏ tình của anh?"

 

Tâm trí tôi rối bời như chiếc thuyền trôi giữa tâm bão.

 

Tôi bướng bình quay mặt đi nhìn dòng xe cộ hối hả ngoài cửa sổ.

 

''Suy nghĩ cái gì mà suy nghĩ chẳng ra sao cả, em đây thà ế chứ không thèm yêu đương với người lừa đảo.''

 

Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ ''lừa đảo'' để sát muối anh.

 

Thật ra trong thâm tâm tôi chẳng hận thù gì anh nữa.

 

Tôi chỉ bực tức sự ngu ngốc của chính mình vì quá dễ bị thao túng tâm lý.

 

Cố Hàn im lặng hồi lâu, nổ máy xe, giọng nói trầm bổng ma mị vang lên.

 

''Nhưng anh chỉ lừa mỗi một mình em thôi.''

 

Nghe câu nói có tính chất phân biệt đối xử ấy, tôi lại thấy ngứa ngáy trong lòng.

 

''Ý anh là tương lai còn định đi lừa thêm mấy em gái mưa khác nữa sao?''

 

Nghĩ vậy, tôi bực mình quay ngoát lại hỏi thẳng mặt, "Ý anh là mốt anh còn muốn vác cái mặt đi lừa người khác nữa à?"

 

Đúng lúc đó, Cố Hàn cũng đang đắm đuối nhìn tôi. Ánh mắt anh quá sâu, quá nồng nàn, khiến nhịp tim và hơi thở của tôi ngưng bặt trong thoáng chốc.

 

Thế giới xung quanh dường như tĩnh lặng tuyệt đối. "Trần Tiểu Thúy, em đang ghen à?"

 

Tôi im lặng.

 

Sự thật rành rành không thể chối cãi, tôi cũng chẳng buồn rối lòng nữa.

 

Thật sự, tôi cũng chẳng biết từ lúc nào hình bóng của gã luật sư l.ừ.a đ.ả.o này đã len lỏi và cắm rễ sâu trong tim tôi mất rồi.

 

Tôi mím môi đ.á.n.h trống lảng, "Vương Đại Bằng, nếu tôi đồng ý bước vào vườn tình yêu của anh thì anh có cho tôi ôm ấp v.út ve Tiểu Quýt không?"

 

Cố Hàn ngẩn người một giây rồi l.ồ.ng n.g.ự.c rung lên, anh bật cười thành tiếng.

 

"Cô nương Trần Tiểu Thúy, em tính toán hay đấy. Tóm lại là em thèm người hay thèm mèo?''

 

Chuyện đến nước này, đôi bên đã quá hiểu lòng nhau, tôi tinh nghịch đáp, ''Ưu tiên thèm mèo hơn nhưng mà Tiểu Quýt sống thiếu bố thì đáng thương lắm nên thôi coi như làm việc thiện, em miễn cưỡng mua mèo tặng kèm chủ nhận nuôi cả anh vậy.''

 

Lời vừa dứt, nụ cười rạng rỡ lan tỏa trên gương mặt đẹp tựa nam thần của Cố Hàn.

 

Không gian trong xe ấm áp, bình yên đến lạ thường.

 

Giữa tiếng ồn ào của phố thị, tôi nghe rất rõ chất giọng trầm ấm, cưng chiều của anh thì thầm, ''Tuân lệnh mẫu hậu của Tiểu Quýt.''

 

(Còn ngoại truyện)