Tôi chớp mắt, nuốt nước bọt, rón rén hỏi, "Mọi người sao thế? Mặt em dính nhọ nồi à?"
Yên lặng vài giây, Cố Hàn khoan t.h.a.i phá vỡ sự ngượng ngùng.
"Cái ly em vừa cầm lên uống cạn là ly của anh."
Tôi điếng người khẽ l.i.ế.m môi, thảo nào cái vị nước nó sai sai, quay sang bên cạnh mới phát hiện ly nước của mình đang nằm gọn lỏn trong tay Hạ Tình.
"Ủa cậu tráo ly của tớ từ lúc nào vậy?" Giọng tôi mếu máo, muốn đào một cái hầm chui thẳng xuống lòng đất.
Giữa thanh thiên bạch nhật, bao nhiêu ánh mắt soi mói mà lại chơi trò uống chung ly, hôn gián tiếp với nam thần.
Ngược lại nam chính của sự cố lại thản nhiên như không, còn buông lời châm chọc, "Muốn uống thì cứ nói một tiếng, có phải tôi keo kiệt không cho mượn đâu."
Tôi lắc đầu, chối bay chối biến.
''Ly nước lọc thì vị nào chẳng giống nhau, em uống nhầm thôi chứ có phải nước thánh đâu mà em thèm.''
''Nước lọc giống nhau mà em cũng nhận ra vị khác à?'' Cố Hàn cười ranh mãnh.
''Vị giác của bạn học Trần bén thật đấy.''
Tôi ngậm c.h.ặ.t miệng cãi với luật sư đúng là tự rước lấy nhục, anh cố tình moi móc chuyện để trêu tôi mà.
Đang lúc quần chúng hóng hớt nhiệt tình, Cố Hàn đá lông mày với Chu Cảnh Trạch.
Tên báo thủ hiểu ý, lập tức đứng lên gõ ly cạch cạch, ''Thôi bớt nhìn nhau đắm đuối đi khó khăn lắm mới tụ tập, chúng ta chơi game đi, sự thật hay thử thách, ai vi phạm luật thì phạt uống cạn năm ly rượu liên tục. Ok chưa?''
Mọi người vỗ tay rào rào đồng ý, tôi cũng hùa theo.
Cứ ngỡ con người thanh cao nhạt nhẽo như Cố Hàn sẽ bĩu môi chê bai mấy trò phàm phu tục t.ử này, ai dè anh ta cũng gật đầu tham chiến.
Vòng đầu tiên, một anh chàng vạm vỡ bên khoa thể d.ụ.c quay trúng ô xui xẻo, người thua phải chống đẩy 50 cái ngay tại chỗ, từng múi cơ bụng cuồn cuộn lấp ló sau vạt áo làm bầu không khí kỹ thuật viên nóng hừng hực.
Bà thím Hạ Tình m.á.u mê trai nổi lên, kéo áo tôi đòi đi xin wechat của anh chàng đó.
Cố Hàn đang ngồi chễm trệ ngay cạnh tôi khiến tôi tiến thoái lưỡng nan vã mồ hôi hột.
Đang lúc tôi tính chuồn đi, Cố Hàn bất ngờ kề sát tai tôi, hơi thở nam tính phả vào gáy.
''Em mê cái kiểu sáu múi đó à?''
Gương mặt đẹp không góc c.h.ế.t phóng to ngay trước mắt khiến tim tôi đập lỗi nhịp.
Tôi cố tỏ vẻ thanh cao, ''Cũng bình thường thôi anh.''
Anh gật gù, tự tin chốt hạ, ''Miệng kêu bình thường tức là trong lòng khoái trí. Em thích múi chứ gì?''
Tôi nghẹn họng.
''Ừ thì con gái ai chẳng mê trai có cơ bụng.''
Đột nhiên anh ghé sát môi vào tai tôi thì thầm bằng chất giọng trầm khàn đục ngầu: ''Không cần thèm thù người ngoài, anh cũng có.''
Từng nơ ron thần kinh của tôi nổ tung, tai tôi tê dại đi.
Ngoài mặt tôi, Cố Hàn cứng ngắc vờ hờ hững.
''Ồ, thế cơ ạ?''
Thấy bộ dạng gồng mình của tôi, Cố Hàn chỉ khẽ cong môi cười bí hiểm.
Đến vòng thứ hai, mí mắt phải của tôi giật liên hồi báo điềm chẳng lành.
Quả nhiên chiếc chai rỗng oan nghiệt chỉ thẳng vào mặt tôi.
Chu Cảnh Trạch vỗ tay bô bốp, huyết sáo vang lừng.
''Nào học muội nợ m.á.u phải trả bằng m.á.u, chọn sự thật hay thử thách.''
Tôi bấu c.h.ặ.t ngón tay, não bộ phân tích rủi ro rồi rụt rè chốt.
''Em chơi hệ hành động, thử thách đi.''
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
''Ngon, để anh bốc bài cho cô em.''
Chu Cảnh Trạch nhếch mép tà ác, lật một lá bài trên bàn, hắng giọng đọc to: ''Môi kề môi hôn hạn nam đầu tiên ngồi bên tay phải của em đúng 10 giây.''
Bạn nam đầu tiên bên tay phải, tôi chậm chạp quay đầu sang, đập vào mắt là khuôn mặt hoàn mỹ của Cố Hàn.
Tôi dụi mắt nhìn lại lần nữa, hy vọng có phép màu, nhưng hiện thực tàn khốc, đúng là số nhọ, sao lại là anh? Khoảnh khắc ấy, tôi thà c.h.ế.t vinh còn hơn sống nhục.
Trái ngược với nội tâm gào thét của tôi, Cố Hàn vẫn ung dung dựa lưng vào ghế, khóe môi hơi nhếch chờ đợi màn cưỡng hôn từ tôi.
Hàng chục đôi mắt trong phòng bao sáng rực như đèn pha ô tô chờ xem kịch hay.
Tôi đấu tranh tư tưởng kịch liệt, cuối cùng quyết định bảo vệ chút liêm sỉ cuối cùng.
''Thôi em hèn, em chọn bị phạt uống cạn năm ly rượu.''
Lời vừa thốt ra, nhiệt độ xung quanh Cố Hàn giảm xuống âm độ, sắc mặt anh tối sầm lại với tốc độ ánh sáng, anh giận thật rồi.
Chu Cảnh Trạch giả điếc làm ngơ trước sắc khí của Cố Hàn, nhanh tay rót tràn năm ly rượu mạnh đẩy đến trước mặt tôi.
''Học muội hảo hán nào.''
Dù tôi c.ắ.n răng nhìn Cố Hàn, anh quay mặt đi, đường nét xương quai hàm căng cứng.
Nếu là bình thường, anh đã xoáy đôi mắt sắc lẻm vào tôi rồi, nhưng hôm nay anh dỗi ra mặt.
Tôi nhắm mắt, cầm ly rượu lên định uống cạn.
''Anh họ, anh làm cái trò gì đấy?''
Tiếng hét thất thanh của Hạ Tình vang lên, một bàn tay ấm nóng, thon dài và mạnh mẽ vươn tới, giật phát ly rượu từ tay tôi.
Cố Hàn lạnh lùng tuyên bố, "Tôi uống thay cô ấy năm ly này."
Tiếng hò reo, huyết sáo của đám đông bùng nổ, không khí phòng bao như vỡ tung.
Nhưng tôi chẳng còn nghe thấy gì nữa, tai ù đi.
Đây là rượu mạnh mà, bệnh dạ dày viêm cấp tính của anh mới khỏi chưa được bao lâu.
Nhìn anh cau mày nốc cạn từng ly, trái tim tôi nhói lên từng hồi đau đớn, biết thế lúc nãy tôi nhắm mắt đưa chân hôn quách anh cho xong.
10 giây cọ sát thì mất miếng thịt nào đâu, còn hơn để anh tự ngược đãi cái dạ dày như vậy.
Thấy anh vươn tay lấy ly thứ năm, não, tôi không kịp nghĩ, theo bản năng chộp lấy tay anh, ánh mắt rưng rưng cầu xin, "Anh đừng uống nữa mà."
Cố Hàn khẽ quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm mang theo vẻ lười biếng tùy ý nhưng lại ánh lên một tia xót xa khiến tôi mềm nhũn.
''Anh vừa ốm dậy, dạ dày yếu xỉu, cấm được uống cổn.''
''À, hóa ra em vẫn còn nhớ anh vừa ốm dậy, thế mà em nhẫn tâm bơ anh bốc hơi suốt một tháng trời cơ đấy.''
Cố Hàn ném cho tôi một câu dỗi hờn, chặn đứng họng tôi.
Cái ông nội này nói lời mờ ám dằn vặt người ta giữa thanh thiên bạch nhật thế này không ngượng miệng sao?
Cảm nhận được ánh mắt ăn dưa cháy bỏng của quần chúng xung quanh, tôi trừng mắt lườm anh một cái cháy máy.
Vớ lấy chai nước lọc, mở nắp dí vào miệng anh, ''Uống cái này đi đồ đầu cứng đầu.''
Tôi giữ nguyên tư thế đưa chai nước mỏi cả tay mà anh vẫn ngồi chơ như đá, phải mất một lúc lâu anh mới từ từ hạ mình, cúi đầu xuống ngoan ngoãn ngậm lấy miệng chai trên tay tôi uống một ngụm nước ấm.
Tảng đá ngàn cân đè nặng trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi vỡ vụn.
Uống nước từ tay tôi, chắc là anh hết dỗi rồi nhỉ?
Vua chúa tể phá đám Chu Cảnh Trạch lại gõ ly cạch cạch.
"Ok, sến súa đủ rồi, chiến tiếp ván mới nào anh em.''
May mắn mỉm cười, mười mấy vòng tiếp theo tôi đều an toàn lách luật, vòng cuối cùng tôi đang khóc khởi mừng thầm thoát nạn thì chớ trêu thay.
Cái chai oan nghiệt quay ngoắt và chỉ thẳng vào Cố Hàn.