Tôi Được Nam Thần Khoa Luật Cưng Chiều

Chương 6



Cái tên này nói chuyện ám muội không màng hoàn cảnh thế này, không sợ tôi ảo tưởng à?

 

"Đưa điện thoại của em vào đây."

 

Anh bất ngờ chuyển chủ đề đòi mượn máy gọi cho Chu Cảnh Trạch mang quần áo tới viện cứu viện.

 

Cánh cửa kính hé ra một khe nhỏ xíu, hơi nước trắng xóa len lỏi bay ra, cánh tay săn chắc, ướt đẫm nước của anh chuẩn xác thò ra, quệt trúng tay tôi.

 

"Anh bảo lấy điện thoại cơ mà, tay anh sờ nhầm vào tay em rồi.''

 

Đầu ngón tay tôi không kìm được mà run lẩy bẩy, rõ ràng tôi đứng cách xa một đoạn, thế quái nào lại thành ngón tay anh dán sát vào da thịt tôi.

 

Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến tim tôi cũng run lên bần bật.

 

''Học trưởng, hay anh mở cửa hé to ra tí nữa đi, khe hẹp quá sao đưa.''

 

''Mở to ra nữa thì anh bị nhìn thấy hết mất.''

 

Cố Hàn thản nhiên cầm lấy chiếc điện thoại, "Anh thì chẳng sao, chịu thiệt tí cũng được, nhưng chẳng lẽ em thật sự có nhã hứng muốn nhìn?''

 

Não tôi chưa kịp suy nghĩ, miệng đã nhanh nhàu, T''ất nhiên là muốn nhìn."

 

Thôi xong, tôi vội vàng phất tay gào lên.

 

"À, không, đương nhiên là không muốn."

 

Giọng cười đắc ý của Cố Hàn văng vẳng vọng ra.

 

Người ta thường bảo lời nói bật ra trong vô thức mới là tiếng lòng chân thật nhất, mặt mũi tôi đỏ như quả cà chua chín, vứt hết sĩ diện ra chuồng gà, tôi quyết định chuồn luôn.

 

''Tùy anh, anh thích nghĩ sao thì nghĩ."

 

Bên trong im ắng, tôi cũng câm nín, đứng đợi dài cổ mà chẳng nghe thấy động tĩnh, anh gọi điện thoại cầu cứu Chu Cảnh Trạch.

 

Tôi bắt đầu thấy rợn người, hay là anh trượt chân ngã dập mặt vào bồn cầu rồi.

 

"Ghi chú cẩn thận gớm nhỉ?"

 

Giọng Cố Hàn chậm rãi đọc từng chữ, ''Không được cho ăn cay, cấm tuyệt đối hải sản, phải giữ ấm bụng.''

 

Lúc này tôi mới nhớ ra, tôi quên bén chưa thoát ứng dụng ghi chú, sợ anh bóc mẽ mình quan tâm thái quá, tôi mạnh miệng chống chế.

 

''Đó là kỹ năng mềm cơ bản của sinh viên khoa luật, cẩn thận tỉ mỉ, thu thập chứng cứ thôi.''

 

Cố Hàn ồ lên một tiếng đầy khiêu khích.

 

''Bạn học Trần à, kỹ năng mềm này của em cần phải được đào tạo thêm đấy. Sai lỗi chính tả mất 10% rồi, đoạn đường phía trước còn gian nan lắm.''

 

Cái thứ sinh viên luật gì mà mỏ hỗn thế không biết, trọng tâm của câu chuyện cảm động này mà anh ta lại đi bắt bẻ lỗi chính tả.

 

Tên Chu Cảnh Trạch báo đời đang đi công tác tỉnh ngoài.

 

"Không qua được rồi, hay em gọi cho Hạ Tình bảo cậu ấy mang đồ tới nhé.''

 

Cố Hàn im lặng vài giây, giọng trùng xuống.

 

''Em muốn Hạ Tình biết mối quan hệ mờ ám giữa chúng ta sao? Anh thì mặt dày không sao, chỉ là danh tiếng của em.''

 

Lời anh nói làm tôi xoắn hết cả não.

 

''Học trưởng, chúng ta có quan hệ gì ngoài tình đồng chí à?''

 

''Đêm qua lúc 23:25, chúng ta vừa hôn nhau nồng cháy. Não cá vàng của em quên nhanh vậy sao?''

 

Cái tên nhỏ nhe này có cái chuyện vô tình chạm môi mà nhai đi nhai lại, nếu không phải anh ta đang trong tình trạng thiên nhiên trong nhà tắm tôi thề sẽ xông vào c.ắ.n cho anh ta một cái.

 

''Được rồi, để em xách m.ô.n.g đi mua cho anh.''

 

Lần này thì anh ta ''ừ'' một tiếng đầy đắc ý.

 

Quả nhiên diễn trò mờ ám cả buổi sáng cũng chỉ để biến tôi thành shipper chạy vặt miễn phí, tôi cam chịu số phận hẩm hưu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sợ anh cảm lạnh lại ốm thêm, Tôi vắt chân lên cổ chạy lao tới một khu trung tâm mua sắm gần đó.

 

Vừa thò mặt vào tiệm, một cô nhân viên nhiệt tình chạy ra đón.

 

''Cô bé mua quà cho người yêu hả?''

 

''Dạ, cháu mua đồ thay gấp cho bạn.''

 

Tôi đ.á.n.h nhanh rút gọn chộp ngay một bộ đồ nỉ màu xám cho và quần thể thao đen.

 

''Cô gói giúp cháu bộ này.''

 

Nhìn đống đồ trên tay, tôi khựng lại, hình như thiếu thiếu thứ cốt lõi quan trọng nhất, ánh mắt đảo quanh, tôi kéo tay cô nhân viên, hạ giọng thì thầm ngượng nghịu.

 

"Cô ơi, bên mình có bán đồ lót nam không ạ?"

 

Cô nhân viên cười hớn hở.

 

"Ô, có chứ cháu.''

 

Cô kéo tôi tới quầy nội y.

 

''Cô bé, cháu ưng màu nào? Bọn thanh niên bây giờ chuộng màu tối, cái quần lót đen này sang lắm, màu xanh dương đậm này cũng tone da. Thằng con trai cô ở nhà chỉ nghiện hai màu này."

 

Giọng cô sang sảng vang dội khắp cửa hàng khiến mấy anh khách nam đồng loạt quay lại nhìn tôi chằm chằm, tôi lấy tay che khuôn mặt đang nóng bừng như lửa đốt.

 

Năng lượng của các cô bán hàng đúng là không thể đùa được, tiện tay cô nhét luôn ba chiếc hộp vuông vức vào tay tôi.

 

Tôi c.ắ.n răng ôm lấy mảnh vải nhỏ xíu bên trong như cục than hồng làm phòng tay, sợ mua nhầm sai anh mặc tuột tôi vớt phát nhặt thêm cái thắt lưng ra.

 

''Cháu lấy hết đống này, cô tính tiền nhanh hộ cháu.''

 

Đang đứng quẹt thẻ chuẩn bị chuồn êm, chợt một giọng nữ lanh lảnh vang lên đằng sau.

 

''Ủa, đây chẳng phải là cô bạn gái mỏng manh của Cố Hàn sao?''

 

Tôi quay đầu, đập vào mắt là nhan sắc lộng lẫy của Lâm Giao, bất ngờ hơn là cô ta đang khoác tay ôm ấp một người đàn ông lạ hoắc.

 

Thế là nãy giờ cô ta chứng kiến toàn bộ quá trình tôi lựa đồ lót cho Cố Hàn à? Đúng là đào lỗ chui xuống cũng không hết nhục.

 

Đêm qua thức trắng trăm bệnh, mặt mũi tôi bơ phờ chưa kịp tô son.

 

Trong khi Lâm Giao từ đầu đến chân dát hàng hiệu lấp lánh.

 

Nhưng không sao, thua sắc nhưng không thể thua thần thái.

 

Tôi ưỡn thẳng lưng nhếch mép cười đáp trả, "Trái đất tròn quá, chị cũng đi mua sắm à? Đi cùng bạn trai mới sao?''

 

Vì muốn dọn đường hạnh phúc cho Cố Hàn, tôi liều mạng luôn, chẳng phải cô ta đang chiến tranh lạnh với anh sao? Giờ lại công khai cắm sừng anh dắt trai đi shopping.

 

''Chị đi mua quần áo cho Cố Hàn à?''

 

Lâm Giao nhướng mày cười đầy thâm thúy.

 

''Vâng.''

 

Tôi hất cằm kiêu hãnh.

 

Thấy gã đàn ông kia đi xem đồ, tôi sán lại gần Lâm Giao, hạ giọng khuyên răn đạo lý, ''Chị vẫn đang giận dỗi Cố Hàn đúng không? Đừng trẻ con nữa, anh ấy ốm nằm viện vẫn đang mong ngóng chị đấy, chị xuống nước đi làm hòa với anh ấy đi.''

 

Lâm Giao nghe tôi nói thì nheo mắt cười rũ rượi.

 

''Em gái nhỏ, em không biết quan hệ giữa chị và thằng bé đó à? Nó chưa từng hé môi khai báo với em sao? Chẳng phải là quan hệ tình cũ khó dứt sao?''

 

Tôi bắt đầu hoang mang, chẳng lẽ phim cẩu huyết tôi tự viết kịch bản bị sai sao?

 

''Em tự đi mà tra khảo nó.''

 

Lâm Giao quăng lại một câu úp mở khiến tôi xoắn quẩy.

 

''Chị với nó đúng là có mối quan hệ thân mật khác cốt ghi tâm đấy.''

 

Móc họng thêm vài câu không moi được thông tin gì, tôi hậm hực xách túi đồ chạy thục mạng về bệnh viện.