Tôi Được Nam Thần Khoa Luật Cưng Chiều

Chương 7



Trong phòng bệnh, hơi ấm phả ra dễ chịu. Tôi đẩy khe cửa đưa túi đồ vào.

 

''Anh mặc thử đi.''

 

Tiếng xột xoạt thay đồ vang lên, đột nhiên kèm theo một tiếng thở dài thườn thượt.

 

''Sao thế? Quần áo bị chật à?''

 

''Ừm, áo quần thì vừa vặn.''

 

Cố Hàn đẩy cửa bước ra, gương mặt đẹp trai như tạc tượng nhăn nhó nhìn tôi cực kỳ nghiêm túc, chỉ là kích cỡ ở phần đó hơi chật trội một chút.

 

''Size nhỏ quá, miễn cưỡng mặc vào cũng tạm dùng được.''

 

Mất hai giây, não tôi mới phản ứng xong phần đó mà anh nhắc tới là cái gì.

 

Cái mặt anh nghiêm trọng y như thể đang giải quyết vụ án tranh chấp tài sản ngàn tỷ vậy.

 

''Không thích mặc thì cởi ra trả em đem đi đổi.''

 

Tôi thẹn quá hóa dồ gắt gỏng: ''Với lại ép một tí thì cũng gọn gàng đâu có hại sức khỏe.''

 

Cố Hàn nhướng mày đầy hư hỏng.

 

''Em rành thế, em biết là không có hại luôn. Anh cảnh cáo trước anh không có gu mặc theo kiểu thả dông hớ hênh đâu nhé. ''

 

Tôi câm nín toàn tập, tưởng chuyện cái quần thế là xong ai dè anh ta được đà lấn tới, ''Mà mua gì tận ba cái, em định bắt anh mặc ba cái l.ồ.ng vào nhau chơi trò b.úp bê nga à?''

 

Anh nhấc chiếc quần màu đỏ đô ch.ói lọ lên, chậc lưỡi, "Gu em mặn thâtt, cái màu này cũng rực rỡ quá đáng rồi đấy."

 

Tôi bất chấp liêm sỉ giật phắt cái quần từ tay anh nhét vào túi.

 

''Tiệm người ta khuyến mãi mua hai tặng một, không mặc thì vứt.''

 

Đúng lúc đôi co, bác sĩ đẩy cửa bước vào thăm khám.

 

''Chỉ số sinh tồn bình thường, dạ dày êm rồi. Nhớ ăn uống thanh đạm đồ luộc thôi, cô bé trông bạn trai cho kỹ vào đừng buông lỏng cho cậu ấy đi ăn lầu cay nữa, ỏ lại viện theo dõi hai ngày về được rồi.''

 

Lại bị điểm danh oan uổng, tôi chỉ đành nặn ra nụ cười hoa hậu.

 

''Dạ vâng, cảm ơn bác sĩ ạ.''

 

Bác sĩ vừa đi khuất, tôi lập tức hiện nguyên hình sư t.ử Hà Đông.

 

''Cố Hàn, anh không ăn được cay, sao anh không nói thật với em hả?''

 

Cố Hàn im lặng suy ngẫm một lúc rồi chớp mắt đáp, "Là Hạ Tình bảo em nghiện ăn cay."

 

Ồ, hóa ra cuối cùng cái nồi lẩu cay đó lại úp ngược vào đầu tôi, bao nhiêu ấm ức oan khuất tự nhiên bay sạch.

 

Nhưng mà mỏ đàn ông điêu ngoa, lời nói chắc chỉ tin được một phần, phần nhỏ là vì muốn chiều theo sở thích của tôi, phần lớn chắc chắn là vì sĩ diện, muốn diễn nét lạnh lùng chọc tức Lâm Giao.

 

''Hôm nay em đi mua quần áo vô tình đụng mặt Lâm Giao, chị ta đang tung tăng mua sắm với một người đàn ông khác.''

 

Thấy sắc mặt anh vẫn tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, tôi mới mạnh dạn bơm mưu.

 

"Hay là anh bỏ qua sĩ diện đi, đừng chiến tranh lạnh nữa, cua lại chị ấy đi."

 

Tôi vừa dứt lời, Cố Hàn ngẩng phất lên, ánh mắt sắc như d.a.o nhìn thẳng vào tôi.

 

"Ai nào nói với em là anh có bạn gái, anh cũng thắc mắc không biết từ lúc nào Lâm Giao lại được thăng cấp thành người yêu cũ của anh đấy.''

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hai quả b.o.m ném liên tiếp khiến tôi xây sẩm mặt mày không biết gỡ b.o.m nào trước.

 

"Em em tự suy luận logic thôi."

 

Tôi rụt rè đáp.

 

''Cái không khí giữa hai người lúc ở quán lầu nó mờ ám, sượng sùng lắm.''

 

''Sượng là đúng rồi.'' Cố Hàn buông một hơi thở hắt ra, gõ nhẹ lên trán tôi.

 

''Lâm Giao là chị gái ruột của anh, cô nương ngốc.''

 

Tôi đứng hình, lỗ tai tôi bị ù hay thế giới này điên rồi, Lâm Giao là chị ruột của Cố Hàn, vậy mà tôi lại chạy đi khuyên hai chị em ruột tái hợp yêu nhau.

 

Chắc não tôi bị lừa hỏng rồi mới diễn ra cái trò lố bịch đó, nếu sự nhục nhã có màu sắc thì mặt tôi bây giờ chắc chắn là giải ngân hà rực rỡ nhất.

 

Tôi lắp bắp, lưỡi líu lại.

 

''Em, em cứ tự tin trực giác con gái của mình chuẩn xác lắm cơ.''

 

''Chuẩn lắm cơ à?''

 

Anh khoanh tay trước n.g.ự.c, thần thái tổng tài cao ngạo ngút ngàn.

 

''Vậy nữ thám t.ử suy luận thử xem lý do vì sao anh lại tự hành xác đi ăn lẩu trùng khánh siêu cay với em.''

 

Gương mặt anh kề sát, nghiêm túc và bức bách đến mức tôi quên cả thở, tim nhảy vọt lên cổ họng, đập như s.ú.n.g liên thành.

 

Một đáp án hoang đường, điên rồ nhất sắp vụt ra khỏi miệng.

 

''Vì, vì anh đi làm áp lực quá nên muốn ăn cay để tự ngược đãi bản thân.''

 

Không khí ngưng đọng, Cố Hàn bật cười, nụ cười chứa bảy phần bất lực, ba phần châm chọc.

 

''Giỏi thật, suy nghĩ nát óc mà vẫn có thể né hoàn hảo đáp án chính xác. Trực giác của em đúng là cảm lạnh thật đấy.''

 

Bị sỉ nhục trí tuệ, tôi tức nước vỡ bờ, vứt hết hình tượng thục nữ, xé toạc cái suy nghĩ chôn c.h.ặ.t trong lòng bấy lâu.

 

''Đừng bảo là anh thầm thương trộm nhớ em nhé.''

 

Nói xong câu đó, tôi thể muốn tự c.ắ.n lưỡi.

 

Da mặt tôi bọc thép mất rồi, trần đời có con gái nhà ai lại hỏi con trai nhà người ta có thích mình không.

 

Nhân lúc Cố Hàn còn đang ngẩn người, tôi cuống cuồng chữa cháy, ''Em nói đùa đấy, em thu hồi lại lời nói vừa nãy.''

 

 Yên lặng hai giây, anh từ đứng thẳng dậy, nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm, giọng trầm xuống, ''Em chắc chắn muốn rút lại.''

 

Trời đất, anh không thèm đoái hoài gì đến em sao? Người ta đồn anh có cái mỏ hỗn hay nói những câu chấn động tâm lý quả không sai.

 

Tôi đứng hóa đá chừng một phút, lý nhí hỏi, "Anh, anh nói thật à?"

 

Cố Hàn nhìn tôi như nhìn một sinh vật đơn bào thiếu i ốt.

 

''Trần Tinh Ngữ, anh không bao giờ lãng phí một giây một phút nào cho người không quan trọng. Em nghĩ tư bản mở văn phòng luật rảnh rỗi đi ăn lẩu rồi nằm viện chơi à?''

 

''Ừ.''

 

Căng thẳng tột độ, tôi vừa lấy cốc nước lọc tu ừng ực mấy ngụm để dập tắt ngọn lửa trong lòng.

 

Thấy tôi hoảng loạn như con nai vàng ngơ ngác, anh hạ giọng dịu dàng, thả thính ngọt ngào.

 

"Bây giờ anh không ép em phải lập tức đồng ý, em cứ từ từ mà cân nhắc, anh đợi được."