Tôi Hả Hê Vì Con Dâu Lật Tung Cả Nhà

Chương 4



Hừ, tôi cũng chẳng thèm nghe!

 

Sau khi nói chuyện xong, ông nghiến răng dậm chân, quyết định tự mình đi tìm Chúc Dục nói chuyện.

 

Nhưng vẫn muốn kéo tôi đi cùng.

 

Tôi vô cùng khó hiểu:

 

“Cô ấy đã nói là để ông đi rồi, tôi đi làm gì? Tôi lại không biết nói, cũng không biết cãi nhau.”

 

Hơn nữa Chúc Dục nói cũng đúng, đâu phải theo họ tôi, tôi lo làm gì cho mệt.

 

Chồng tôi nói:

 

“Một mình anh thật ra cũng hơi ngán, em đi cùng anh đi.”

 

“Như vậy hai đứa mình đối lại hai đứa nó, ít nhất nhìn về mặt quân số cũng không đến mức lép vế.”

 

“Em cứ coi như đi du lịch là được.”

 

Haiz, tôi ngại nên không nỡ nói ra.

 

Thật ra có ngán hay không cũng chẳng liên quan đến chuyện đông hay ít người.

 

Hôm đó trên bàn ăn chẳng phải cũng đông nghịt người sao?

 

Vậy mà cuối cùng từng người một vẫn bị cô ấy dằn cho không ngóc đầu lên nổi.

 

Cô út của con trai còn gọi điện nói với tôi rồi: đến cả bác cả của nó, cuối cùng cũng chẳng chiếm được chút thế thượng phong nào, còn bị người ta dẫn dắt cả mạch câu chuyện.

 

Nhưng nhìn cái vết nhiệt miệng vừa vỡ bên mép chồng, tôi lại nuốt hết mấy lời đó xuống.

 

He he he, thế là tôi sắp được đi du lịch rồi.

 

10

 

Tôi và chồng phải đổi hai chuyến xe mới vào được trung tâm thành phố.

 

Sau đó lại từ thành phố bắt xe tuyến liên tỉnh đến nơi Chúc Dục và Lâm Trạch đang làm việc.

 

Ôi trời, thành phố lớn đúng là rộng thật, đâu đâu cũng là nhà cao tầng san sát.

 

Xe cộ thì đủ loại, có nhiều nhãn hiệu tôi nhìn mà chẳng biết là xe gì.

 

Nếu không có con trai ra đón, chắc hai vợ chồng tôi còn chẳng biết phải đi hướng nào.

 

Nó xách hành lý, dẫn chúng tôi đi đón cái gọi là “xe đặt qua mạng”.

 

“Con đưa ba mẹ về khách sạn cất hành lý, sửa soạn một chút, rồi mới sang chỗ bọn con ở.”

 

Chồng tôi lập tức nói:

 

“Ở khách sạn làm gì? Tốn tiền!”

 

“Ba mẹ trải tạm cái đệm dưới phòng khách ngủ là được rồi.”

 

Con trai tôi còn chưa kịp đáp, nó đang lo mở cửa xe cho chúng tôi.

 

Cửa vừa đóng lại, tài xế đã nổ máy cho xe chạy.

 

Tôi thuận miệng than một câu:

 

“Ôi, con còn chưa có xe riêng, Chúc Dục không chê con à?”

 

Con trai tôi vừa cúi đầu nhìn điện thoại, vừa bấm bấm gì đó, vừa đáp:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chúc Dục nói xe là đồ tiêu hao, bây giờ bọn con còn trẻ, chưa cần thiết phải mua. Đi lại thì đi tàu điện là được, có việc thì gọi xe, tính ra một năm vẫn tiết kiệm hơn rất nhiều so với chuyện mua xe rồi nuôi xe.”

 

“Nhà cũng vậy, thuê nguyên căn thì hơi đắt, nên bọn con thuê một phòng ngủ chính có nhà vệ sinh riêng.”

 

“Thế nên mới để ba mẹ ở khách sạn, chứ thuê nguyên căn chẳng phải mới là ‘tốn tiền’ à?”

 

Đúng là gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, chơi với ai thì học theo người đó.

 

Ngày xưa con trai tôi cũng giống hệt chồng tôi, ba gậy đ.á.n.h cũng không bật ra nổi một câu.

 

Bây giờ dù tôi có chậm hiểu đến đâu, cũng nghe ra được cái giọng châm chọc trong lời nó.

 

Chồng tôi bị chọc đúng chỗ đau, sắc mặt hơi sa sầm lại:

 

“Lương hai đứa cũng đâu có thấp, chứ có phải không mua nổi xe, không thuê nổi nhà đâu.”

 

Con trai tôi vẫn không ngẩng đầu lên, chắc đang nhắn tin cho Chúc Dục:

 

“Chẳng phải là còn phải để dành tiền sao? Con cũng thấy như vậy là hơi thiệt cho cô ấy.”

 

“Mấy năm trước con cũng từng nói chuyện mua nhà, nhưng cô ấy bảo nếu mua thì gần như vét sạch tiền tiết kiệm trong tay, có khi còn phải vay thêm mới đủ tiền đặt cọc.”

 

“Nếu trong tay không còn tiền dự phòng, cô ấy sẽ thấy bất an.”

 

“Hơn nữa, nếu tiền trả góp nhà chiếm hơn một phần ba dòng tiền hàng tháng thì rất nguy hiểm, chỉ cần một người mất việc là rắc rối, còn nếu cả hai cùng mất việc thì chỉ có nước nhảy lầu.”

 

“Bọn con cũng xem rồi, giá nhà bây giờ đang đi ngang, hoặc nói thẳng ra là đang giảm từ từ. Quả thật vẫn nên chờ thêm một thời gian nữa, dù sao cũng chưa có con nhỏ cần gấp chuyện học hành hay hộ khẩu trường điểm.”

 

Tôi nghe không hiểu lắm, chồng tôi chắc cũng thấy hơi rối.

 

Nhưng điều đó không ngăn được tôi nghĩ rằng: đúng là vẫn phải có học mới được.

 

11

 

Xuống xe xong, chúng tôi ghé khách sạn cất hành lý trước.

 

Ôi chao, phải nói là đồ đạc trong phòng cái gì cũng đủ, căn phòng thì rộng rãi, sáng sủa vô cùng.

 

Đây là lần đầu tiên tôi ra ngoài mà không phải vì đi làm thuê rồi chen chúc ở phòng tập thể, mà lại được ở một khách sạn tốt như vậy.

 

Ngay cả chồng tôi cũng có phần rụt rè, bước đi nhẹ chân, chỗ này sờ một cái, chỗ kia ngó một chút.

 

Lúc đi ra ngoài, tôi lén hỏi con trai:

 

“Đặt đại một nhà nghỉ nhỏ là được rồi, ở chỗ tốt thế này đắt lắm.”

 

Nó cười cười, như đang dỗ dành tôi:

 

“Con với Chúc Dục cùng xem rồi, cô ấy bảo không thể để người lớn ở chỗ quá tệ. Nếu không thì bọn con kiếm tiền để làm gì? Chẳng lẽ chỉ để dành lại sinh con thôi à?”

 

“Hơn nữa cũng không đắt đâu, giờ đang mùa du lịch thấp điểm, mà chỗ này cũng không gần khu tham quan nên giá khách sạn vẫn ổn.”

 

“Ba mẹ đừng lo.”

 

Sắc mặt chồng tôi cũng dịu đi nhiều, rồi cả nhà cùng đi bộ về khu chung cư nơi hai đứa đang ở.

 

Vừa bước vào cửa, Chúc Dục đeo tạp dề, tươi cười đi ra đón:

 

“Ôi, chú với cô tới rồi à, vào nhà nghỉ một lát đi ạ.”

 

“Mấy món khác cháu làm xong cả rồi, chỉ cần cho rau xanh vào nồi nữa là ăn được ngay.”

 

Sau đó cô gọi với vào trong:

 

“Lâm Trạch, chăm chú với cô đi, tiện thể mau bưng đồ ăn ra rồi xới cơm luôn.”