Tôi Hả Hê Vì Con Dâu Lật Tung Cả Nhà

Chương 5



Con trai tôi đáp một tiếng rất nhanh: “Vâng ạ.”

 

Rồi đưa chúng tôi vào nhà.

 

Rượu là rượu ngon, chỉ là không ai dám uống.

 

Món ăn là món ngon, mọi người cũng ăn rất thoải mái, rất đã miệng.

 

Còn có phải là một bữa tiệc tốt đẹp hay không, thì chỉ người trong cuộc mới tự cảm nhận được.

 

Chúc Dục từ đầu đến cuối vẫn bình thản như không, nói cười nhẹ nhàng, làm gì cũng khách khí, chu đáo.

 

Tôi nhìn sắc mặt chồng mình, vừa thấy ông vui, lại vừa thấy ông ấm ức.

 

Vui là vì con trai có được một cô bạn gái xuất sắc như vậy.

 

Ấm ức là vì người ta muốn sau này con cái mang họ mình.

 

12

 

Ăn xong, Chúc Dục quay sang sai con trai tôi đi rửa bát.

 

Tôi vội nói: “Để cô làm, để cô làm.”

 

Cô cười, nhẹ nhàng giữ lấy cánh tay tôi rồi nói:

 

“Cô à, bọn cháu phân công rõ ràng rồi, một người nấu cơm thì người kia phải chịu trách nhiệm rửa bát dọn dẹp.”

 

“Với lại lần trước cháu đến nhà cô, cháu cũng đâu có động tay vào việc gì. Hôm nay cô lần đầu đến chỗ bọn cháu, nếu cháu còn để cô làm việc, ba mẹ cháu mà biết chắc sẽ mắng cháu không có gia giáo mất.”

 

Tôi ngượng ngùng rút tay về.

 

Cái này thì tôi hiểu, trên phim truyền hình hay có mà.

 

“Khách theo ý chủ” mà, chỉ là tôi cũng chẳng biết rốt cuộc ai là khách, ai là chủ nữa.

 

Sắc mặt chồng tôi lại bắt đầu hiện ra vẻ ấm ức.

 

Rửa bát xong, Lâm Trạch lại đi rửa mấy đĩa trái cây mang ra.

 

Thằng con này, trước đây ở nhà có thấy nó chu đáo đến vậy đâu.

 

Hai vợ chồng tôi ngồi đối diện cặp đôi trẻ.

 

Cuối cùng chồng tôi vẫn không nhịn được mà lên tiếng:

 

“Chúc Dục, cháu nói cháu muốn sau này con cái theo họ cháu à?”

 

Tôi cảm thấy ngay trong khoảnh khắc ấy, cô ấy như biến thành một con người khác.

 

Khóe miệng vẫn là khóe miệng đó, tư thế ngồi vẫn là tư thế ngồi đó.

 

Nhưng cảm giác toát ra lại hoàn toàn khác hẳn.

 

Ánh mắt cô sắc hơn, lưng thẳng hơn, giọng điệu nói chuyện cũng dứt khoát hơn nhiều.

 

“Đúng vậy, cháu muốn quyền đặt họ cho con.”

 

Chồng tôi khó hiểu hỏi lại:

 

“Con cái chẳng phải xưa nay đều theo họ đàn ông sao? Phụ nữ thì có tư cách gì mà đòi?”

 

Chúc Dục mỉm cười:

 

“Nếu cháu giải thích từ góc độ tập quán xã hội với thể chế, chắc chú sẽ thấy nó quá trừu tượng, quá vòng vo, nên cháu nói thẳng bằng lời dễ hiểu luôn nhé.”

 

“Trước hết phải nói một điều: ngày xưa đàn ông kiếm tiền nuôi gia đình, phụ nữ gả về nhà chồng.”

 

“Nhưng cháu với Lâm Trạch học vấn tương đương nhau, kiếm tiền cũng không phân ra ai hơn ai, gần như ngang nhau cả. Ba mẹ cháu…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô hơi nhếch môi, nở một nụ cười đầy tự hào:

 

“Lâm Trạch là con út, còn cháu là con gái lớn, hơn nữa cháu còn nhỏ hơn anh ấy hai tuổi.”

 

“Ba mẹ cháu trẻ hơn cô chú khá nhiều. Họ cũng nói rồi, kiếm được nhiều hay ít thì sau này cũng là của cháu và em gái cháu. Sau này chỉ cần cháu cần, họ có thể bỏ hết việc trong tay để sang giúp bất cứ lúc nào.”

 

“Còn nữa, m.a.n.g t.h.a.i sinh con vốn dĩ từ đầu đến cuối đều là phụ nữ chịu khổ.”

 

“Cháu không thua Lâm Trạch ở bất kỳ phương diện nào, ba mẹ cháu cũng là chỗ dựa vững vàng, sinh con lại còn phải chịu thiệt nhiều hơn, vậy dựa vào đâu… vậy dựa vào đâu mà cháu không thể đòi quyền đặt họ cho con?”

 

13

 

Chồng tôi cuống đến mức gãi đầu bứt tai:

 

“Nhưng sao có thể giống nhau được! Sao có thể giống nhau được chứ!”

 

“Nhà cháu, nhà cháu là để lại tài sản chia đều cho hai chị em.”

 

“Còn nhà chú, tài sản trong nhà là để lại cho con trai!”

 

Chúc Dục bật cười khẩy, trong nụ cười lộ rõ vẻ xem thường:

 

“Chú à, không phải cháu coi thường, chú cũng đừng trách cháu là bề dưới mà nói chuyện khó nghe.”

 

“Cái gọi là toàn bộ gia sản nhà chú, chưa chắc đã nhiều hơn một nửa tài sản nhà cháu đâu.”

 

“Hơn nữa nhà chú đâu chỉ có một mình Lâm Trạch là con, chị gái anh ấy thì sao?”

 

“Tại sao lại nói là để hết cho Lâm Trạch, mà không chia cho chị gái anh ấy?”

 

Chồng tôi giống như cuối cùng cũng x.é to.ạc lớp vỏ hiền lành chậm chạp bên ngoài, lộ ra bản chất dữ dằn nguyên thủy.

 

Ông gào lên, giận dữ quát tháo:

 

“Bởi vì chị nó là con gái, con gái thì lấy tư cách gì mà thừa kế gia sản!”

 

“Gia sản vốn dĩ là phải để cho con trai!”

 

Giọng Chúc Dục lập tức cao hẳn lên, sắc mặt cô lạnh băng:

 

“Trọng nam khinh nữ mà chú còn thấy mình có lý nữa à!”

 

“Chị gái của Lâm Trạch không được chia chút tài sản ít ỏi nhà chú, … vậy dựa vào đâu mà chú lại nghĩ cháu với em gái cháu có thể chia đều tài sản nhà cháu?”

 

“Nếu thật sự tính kiểu đó, thì tài sản nhà cháu phải chia một nửa cho cháu trai bên nhà ba cháu, một nửa cho cháu ngoại trai bên nhà mẹ cháu mới đúng! Chú thử đoán xem ba mẹ cháu có dám làm vậy không? Cháu với em gái cháu có xé họ ra mà nuốt sống luôn không?”

 

“Lúc muốn nuốt trọn tài sản nhà người khác thì cái gì cũng nói được.”

 

“Sao nào, chỉ là chuyện con cái theo họ ai thôi mà đã như lấy mạng chú rồi à?”

 

Chồng tôi giống như một con gà trống già bị bóp c.h.ặ.t cổ, nghẹn đến mức mặt đỏ bừng.

 

Ông méo mặt quay sang nhìn con trai:

 

“Mày cứ để mặc vợ mày nói chuyện với tao như thế à?”

 

“Mày còn là đàn ông không?”

 

“Sao có thể để con cái mang họ người khác được chứ?”

 

14

 

Con trai tôi vẫn bình thản như không, nó thờ ơ xòe tay ra:

 

“Không thể chỉ vì cô ấy nói có lý mà ba bảo cô ấy thái độ không tốt được chứ.”

 

“Con là đàn ông mà.”

 

“Nhưng cũng chính con là người đã đồng ý để sau này con cái theo họ cô ấy.”