Giọng nói của tôi cắt ngang cuộc trò chuyện của Lưu Ly và Hắc Diệu, họ chuyển mắt về phía tôi.
Sự tồn tại của tôi dường như đặc biệt đột ngột, ánh mắt họ mang theo cảm xúc kỳ lạ.
"Trong kho không có vật tư em muốn sao?" Đàn Mộc kiên nhẫn đáp lời tôi, nhưng tôi nhìn ra sự thiếu kiên nhẫn trong mắt anh ta.
Trước đây anh ta sẽ không nhìn tôi như vậy.
Tôi bối rối nghiêng đầu, rồi chỉ thấy Lưu Ly cười lạnh.
"Không có, em muốn tự mình đi tìm, một mình em là được."
Hắc Diệu tiến lên nắm lấy vai tôi, đôi mắt đen láy lúc này nhìn tôi, vô cùng xa lạ.
"Một mình em ra ngoài rất nguy hiểm, em muốn gì cứ nói cho anh, anh giúp em đi lấy."
"Hắc Diệu, anh không tin em sao?"
Tôi nhàn nhạt nhìn anh ta, chỉ cảm thấy có chút chán nản.
Hắc Diệu bị tôi nhìn đến có chút chột dạ, nhất thời hoảng hốt.
"Không sao đâu, cứ để cô ấy đi đi, tôi đi cùng cô ấy."
Lưu Ly vỗ vai Hắc Diệu, nở nụ cười tự tin.
Lưu Ly dẫn tôi cùng nhau rời khỏi khu an toàn, cô ta im lặng đi theo sau tôi.
Tôi thoải mái ngân nga, không khí trong lành bên ngoài khiến tâm trạng tôi vui vẻ.
Đường phố hỗn loạn đầy m.á.u tanh, bộ váy trắng của tôi trông có vẻ lạc lõng.
"Cô không cảm thấy mình quá ngây thơ sao?"
Quay đầu lại, đối diện với đôi mắt xinh đẹp của Lưu Ly.
"Cô đang nói gì vậy?"
Tôi nghiêng đầu, suy nghĩ xem Lưu Ly rốt cuộc muốn biểu đạt điều gì.
"Cô là ngốc thật hay giả vờ ngốc?"
Lưu Ly tiến sát lại, ngón tay có chút thô ráp bóp lấy cổ tôi.
Tôi mỉm cười nhìn cô ta, không nói gì.
"Bây giờ là mạt thế, cô có thể đừng quá ngây thơ như vậy không? Những người già yếu, bệnh tật cô nhặt về đó, ngoài việc tăng thêm gánh nặng lương thực thì không có bất kỳ lợi ích gì."
Lửa giận của Lưu Ly dường như đã tích tụ từ lâu, cô ta véo tay tôi, vô thức dùng thêm vài phần lực.
"Chẳng lẽ làm bất cứ việc gì cũng phải chú trọng lợi ích sao? Cô muốn định giá một người rốt cuộc có giá trị hay không như thế nào?"
Tôi nhàn nhạt nói, biểu cảm không một chút thay đổi.
Sắc mặt Lưu Ly trầm xuống, nhất thời cũng không biết nói gì để trả lời.
14
"Bọn họ đều là gánh nặng, có việc gì cũng không giúp được, trong mạt thế, chỉ cần sống tốt cho bản thân là được."
"Nhưng dù không có họ giúp đỡ, lương thực và vật tư của chúng ta vẫn đủ nuôi sống họ."
Cổ tay bị bóp chặt khẽ run lên, ngay cả Lưu Ly cũng có chút không hiểu rõ.
"Chính là, chính là... Cô cứ tiếp tục cứu đi, lương thực rồi sẽ không đủ thôi."
Tôi kéo cổ áo bị xộc xệch, đối diện với ánh mắt Lưu Ly.
"Vậy cô nói cho tôi biết rốt cuộc muốn làm thế nào? Làm thế nào mới là chính nghĩa?"
Nhanh chóng bước đến trước mặt Lưu Ly, tôi ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn cô ta.
"Chúng ta không có nghĩa vụ phải cứu họ, chỉ cần bản thân sống tốt, sống vui vẻ là được rồi."
"Phải không? Đây là suy nghĩ của cô."
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận được gió thổi qua khuôn mặt.
Đột nhiên, tôi bật cười ha hả, tôi ôm bụng, không kìm được mà cười lớn.
Thật là ngây thơ, cũng thật là ngu ngốc.
Rốt cuộc ai mới là người ngây thơ chứ.
"Nhớ kỹ những lời cô nói hôm nay đấy, đừng hối hận nhé."
Dường như chưa từng thấy tôi điên cuồng như vậy, Lưu Ly bị dọa lùi lại vài bước, nhất thời không phản ứng.
Ngừng cười lớn, tôi lại khôi phục vẻ ôn hòa như trước.
Tôi tiến lên vài bước, kéo lấy bàn tay có chút lạnh lẽo của Lưu Ly.
"Chúng ta đi thôi."
Bàn tay bị nắm khẽ run lên, một tia sợ hãi trong đáy mắt Lưu Ly đọng lại trong lòng tôi.
Ồ, quả nhiên...
Con người vẫn là đáng yêu hơn một chút nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Thuận lợi mang về những thứ mình muốn, khác với vẻ vui mừng tràn đầy của tôi, Lưu Ly dường như mang nặng nghi ngờ.
Hắc Diệu đã sớm chờ ở cửa, nhìn thấy Lưu Ly, mắt anh ta sáng lên.
"Về rồi à, trên đường không gặp nguy hiểm gì chứ?"
Lưu Ly lắc đầu, sắc mặt có chút không tốt.
"Cô không sao chứ? Gặp chuyện gì sao?" Vẻ mặt Hắc Diệu khẽ động, nhẹ nhàng nắm lấy vai Lưu Ly đánh giá.
Bị làm lơ, tôi nghiêng đầu, lách người rời khỏi bên cạnh họ.
Khi đi ngang qua Lưu Ly, tôi khẽ nói: "Thật đáng thương."
Trong mắt phải cậu, Đàn Mộc là một cái cây quỷ dị, trên cây chằng chịt đủ loại dây leo, trên cây kết đầy trái cây, những quả đó đã hư thối, mơ hồ có thể thấy trứng trùng bên trong.
Cái cây đó rất lớn, hệ rễ rậm rạp bò đầy mặt đất xung quanh, phảng phất như đang hấp thụ dinh dưỡng từ bốn phía.
"Thật ghê tởm." A Vô buồn nôn ọe một tiếng.
Từ khi mắt phải không hiểu vì sao mọc ra, cậu luôn có thể thấy những thứ kỳ lạ.
Điều khiến cậu kỳ lạ chính là, người thường trong mắt cậu đều là dáng vẻ bình thường, nhưng mỗi khi cậu dùng đôi mắt này để nhìn những dị năng giả, trong mắt cậu, họ đều là đủ loại quái vật.
Đôi mắt này rốt cuộc nhìn thấy cái gì?
A Vô đã hiểu rõ.
"A Vô, em ở đây à."
Giọng nói quen thuộc từ bên cạnh truyền đến, A Vô vội vàng làm rơi băng vải xuống đất.
Không thể để người khác thấy mắt phải, nếu không sẽ bị coi là quái vật.
A Vô vội vàng dùng tay phải che mắt lại, ngồi xổm xuống nhặt băng vải.
"A Vô, sao vậy em?"
Tôi cúi người xuống, tiến đến trước mặt A Vô.
A Vô trông có chút hoảng loạn, nhưng khi nhìn thấy tôi thì bình tĩnh trở lại ngay.
"Chị Mã Não..." A Vô nhìn chằm chằm tôi, dường như có chút do dự.