Tôi Là Nữ Hoàng Ngày Tận Thế

Chương 5



17

 

Sau khi Mã Não rời đi, A Vô hồi tưởng lại những gì vừa thấy trong giây lát.

 

Trong mắt phải của cậu, Mã Não không hề thay đổi.

 

Mặc dù không phải quái vật, nhưng cậu thấy rõ ràng, sau lưng Mã Não có đủ loại bóng dáng quái vật, gần như chật kín cả hành lang.

 

Và điều kỳ lạ nhất là, xung quanh Mã Não tỏa ra ánh sáng trắng kỳ dị, trông vô cùng thánh thiện.

 

Mã Não vừa động, những bóng dáng quái vật sau lưng cũng theo đó mà vặn vẹo một cách kỳ lạ, điều duy nhất có thể khẳng định là.

 

Trong mắt cậu, Mã Não thánh khiết như thần.

 

Đây rốt cuộc là cái gì?

 

Mã Não là thần sao?

 

Nhưng nếu là thần, tại sao lại có nhiều quái vật đi theo như vậy?

 

Dù sao đi nữa, A Vô sẽ không nghi ngờ Mã Não.

 

Mã Não là cứu tinh của bọn họ, trong mắt cậu chính là thần.

 

Cho dù Mã Não là tà thần cũng vậy, cậu nguyện mãi mãi đi theo cô ấy.

 

Nghĩ đến đây, A Vô tháo băng mắt phải ra.

 

Vừa mở mắt phải, cậu liền liếc thấy hình ảnh của mình trong gương.

 

A Vô giật mình ngã ngồi xuống đất, mắt phải cậu ấy nhìn chằm chằm vào chiếc gương đó.

 

Trong gương, khắp người cậu ấy mọc đầy mắt.

 

Trên cánh tay, trên mu bàn tay, trên mặt… chi chít những con mắt to nhỏ khác nhau.

 

Theo sự di chuyển của con ngươi mắt phải, những con mắt trên người cậu cũng di chuyển theo.

 

A Vô hoảng loạn cào vào những con mắt trên người, nhưng không chạm vào được gì.

 

Ảo giác ư?

 

Nhưng hình ảnh trước mắt lại chân thật đến vậy.

 

Một con quái vật chân thật đến vậy.

 

Rắc, A Vô dùng sức đập vỡ chiếc gương, những mảnh gương vỡ trên mặt đất phản chiếu vẻ mặt của cậu ấy lúc này.

 

Là vui sướng.

 

Là sự vui sướng không thể kiềm chế.

 

18

 

Khu an toàn dạo này rất bất ổn.

 

Đàn gà nuôi phía sau đều c.h.ế.t hết, rau củ trồng ngoài đồng cũng bị đào bới hết, rau xanh thì như bị thứ gì đó gặm nhấm.

 

Lương thực trong kho cũng bị trộm mất một ít.

 

Không ai nhìn thấy kẻ nào ra tay, điều này khiến mọi người càng thêm hoang mang.

 

Lưu Ly vắt óc suy nghĩ, mọi chuyện xảy ra đều không giống như trong tiểu thuyết.

 

Tiểu thuyết đâu có viết về những chuyện như thế này.

 

Hình như kể từ lần cùng Mã Não ra ngoài, mọi thứ đều trở nên rối tung lên.

 

Bản thân Mã Não dường như cũng không giống như trong tiểu thuyết, mọi chuyện xảy ra hoàn toàn ngược lại.

 

Cô ta nói dối rằng mình có thể tiên đoán tương lai, nhưng lúc này lại không nói được gì.

 

Hình như lúc này cô ta mới có chút nhận ra, những gì cô ta đang trải qua không phải là tiểu thuyết, mà là thực tế.

 

Khu an toàn sắp phải đối mặt với khủng hoảng lương thực, nếu cô ta thực sự có thể tiên đoán tương lai thì đáng lẽ mọi chuyện này đã có thể tránh được.

 

Hách Nhĩ Tư và những người khác cũng nghi ngờ điều này, Lưu Ly đành phải dùng lý do sức khỏe không tốt để qua mặt họ.

 

Việc cấp bách bây giờ là nhanh chóng tìm ra hung thủ, để những gì đã làm trước đó không đổ sông đổ biển.

 

Nguồn cung cấp thực phẩm hiện đang là một vấn đề lớn, trung bình mỗi người chỉ được chia rất ít.

 

Lưu Ly cho rằng chuyện này là do con người gây ra.

 

Ít nhất trong tiểu thuyết, quái vật không có ý thức tự chủ, chúng chỉ thù địch với con người nên quái vật không thể làm những chuyện này, càng không thể lặng lẽ xâm nhập vào khu an toàn mà không ai hay biết.

 

Từ khía cạnh này mà nói, Lưu Ly cho rằng đây là do người bên trong gây ra.

 

Vậy, ai có khả năng trộm lương thực nhất?

 

Không còn nghi ngờ gì nữa, chính là đám người già yếu tàn tật kia.

 

Bởi vì không lao động, lương thực của họ luôn ít nhất, rất có thể là một người nào đó mang lòng đố kỵ, đã gây ra hàng loạt hành vi này.

 

Lưu Ly nói ý nghĩ của mình cho Hách Nhĩ Tư, bởi vì cô ta biết, Hách Nhĩ Tư cũng rất không thích đám người đó.

 

Dù sao họ cũng chẳng làm được gì mà vẫn phải chiếm dụng tài nguyên.

 

Hách Nhĩ Tư tán thành ý kiến của cô ta, hai người vừa bàn bạc xong liền bắt tay vào điều tra.

 

19

 

Lưu Ly dẫn theo một đám dị năng giả đến phòng thương binh, với danh nghĩa kiểm tra sức khỏe cho những người bị thương.

 

Lưu Ly cũng quan sát kỹ lưỡng trong số đó, xem có ai có hành vi kỳ lạ không.

 

Trong góc phòng, A Vô im lặng nhìn mọi thứ trước mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Lưu Ly chú ý đến cậu ấy, cô ta biết cậu bé này.

 

Trong tiểu thuyết, cậu là cậu bé được Mã Não nhặt về, cậu ấy rất thích Mã Não, nên sẽ lẻn vào kho lương thực trộm đường cho Mã Não ăn.

 

Nếu là như vậy thì..................

 

Lưu Ly bước về phía A Vô, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào.

 

"Em trai nhỏ, cùng chị đi kiểm tra sức khỏe nhé?"

 

A Vô hơi nhíu mày, cậu không thích người phụ nữ này.

 

A Vô quay người muốn bỏ chạy.

 

Nhận thấy sự kháng cự của A Vô, Lưu Ly gọi hai dị năng giả đến, cưỡng chế giữ A Vô lại.

 

A Vô dùng sức giãy dụa, nhưng cuối cùng vẫn không địch lại được sức mạnh của người lớn.

 

"A Vô! Cô Lưu Ly, A Vô chỉ là một đứa trẻ, cô làm vậy nó sẽ sợ hãi."

 

Người mẹ bị cụt chân chống tay xuống đất, van xin nhìn Lưu Ly, hy vọng họ sẽ thả A Vô ra.

 

"Tôi không phải Mã Não, tôi không có nghĩa vụ phải tốt với các người."

 

Lưu Ly vừa nói vừa hừ lạnh một tiếng.

 

Đúng vậy, cô ta không phải Mã Não, làm sao có thể so sánh với Mã Não được. A Vô cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi tức giận, vậy mà lại vùng vẫy thoát ra được.

 

Cậu ấy chạy đến trước mặt mẹ, muốn che chở cho mẹ.

 

Không ngờ, trong lúc giằng co băng gạc bị tuột xuống đất, con mắt phải với màu sắc kỳ dị lộ ra trước mắt mọi người.

 

Mọi người kinh ngạc, sau đó là sự ác ý ập đến.

 

"Chẳng phải mắt phải của nó đã bị móc đi rồi sao?"

 

"Màu sắc này là sao, giống quái vật vậy!"

 

"Nó chính là quái vật! Nếu không sao lại có thể mọc ra một con mắt từ hư không!"

 

Những lời bàn tán của các dị năng giả tràn vào tai cậu, ánh mắt họ nhìn cậu cũng trở nên hung ác hơn.

 

A Vô không hiểu, rõ ràng trong mắt phải của cậu, họ mới là đủ loại quái vật kỳ dị.

 

Một khối sinh vật đen ngòm vặn vẹo tiến lại gần cậu ấy, sinh vật đen ngòm đưa bàn tay đen kịt ra, nắm lấy vai cậu ấy.

 

A Vô nhắm mắt phải lại, lần này nhìn rõ người trước mặt là Lưu Ly.

 

"Em thức tỉnh dị năng rồi? Tại sao không báo cáo."

 

Sợ hãi, chỉ liếc nhìn Lưu Ly bằng mắt phải, nỗi sợ hãi đó liền không thể xua tan.

 

"Tôi không phải quái vật, rõ ràng các người mới là quái vật...... Tôi muốn đi tìm chị Mã Não!!"

 

A Vô đau khổ ôm đầu, sau đó lại bất lực ôm chặt hai chân.

 

20

 

Cậu nhìn quanh biểu cảm của mọi người, trên mặt ai nấy đều mang vẻ sợ hãi và ghê tởm sâu sắc.

 

Đồng thời, A Vô nhìn rõ bóng mình trên tấm kính phía xa, một con quái vật đầy mắt, khóe miệng nở một nụ cười quái dị.

 

Tay A Vô bất giác sờ lên má, chạm vào khóe miệng đang cong lên của mình.

 

Cậu, tại sao lại cười?

 

"Bắt lấy nó."

 

Lưu Ly bình tĩnh lên tiếng, những dị năng giả đang ngơ ngác đứng bên cạnh lúc này mới phản ứng lại, tóm lấy A Vô đang thất thần.

 

Các dị năng giả trói A Vô lại, bỏ ngoài tai tiếng la hét xé lòng của người phụ nữ cụt chân, áp giải A Vô đi.

 

Đưa A Vô đến phòng họp, Lưu Ly ra lệnh lục soát người cậu.

 

Quả nhiên, từ người cậu tìm thấy rất nhiều kẹo.

 

Là trộm từ kho lương thực.

 

Chỉ là Lưu Ly không ngờ, cậu bé này lại là một dị năng giả.

 

Rõ ràng tiểu thuyết không miêu tả nhiều về cậu ấy.

 

"Lương thực trong kho, là mày trộm đúng không?"

 

Mặt mày Hắc Diệu u ám, đưa bàn tay ra trước mặt A Vô, trong lòng bàn tay là những viên kẹo kia.

 

A Vô im lặng, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào những "quái vật" trước mặt.

 

"Bởi vì thức tỉnh dị năng nên mới có thể làm được những chuyện đó."

 

Hách Nhĩ Tư đẩy gọng kính, ánh phản chiếu trên mặt kính chiếu vào khuôn mặt tái nhợt của A Vô.

 

Hách Nhĩ Tư cười lạnh nhìn A Vô, từ trước đến nay hắn vẫn luôn bất mãn với những kẻ nhàn rỗi chiếm dụng tài nguyên này, bây giờ cuối cùng cũng có lý do để gây khó dễ cho chúng.

 

"Em không muốn giải thích gì sao?"

 

Đàn Mộc chậm rãi lên tiếng, tay mân mê một hạt giống.

 

"Tôi nói thì các người sẽ tin sao?"

 

Đôi mắt dị sắc của A Vô bình tĩnh nhìn bốn người trước mặt.

 

Đôi mắt trắng dã kỳ dị chiếu rọi khuôn mặt của họ, khiến họ không hẹn mà cùng cảm thấy có chút sợ hãi.

 

"Nhốt nó lại, đợi qua cơn nguy hiểm rồi xử lý sau."

 

Hách Nhĩ Tư ra lệnh một tiếng, A Vô bị áp giải đi.

 

Lần này A Vô không giãy dụa, bất lực mặc cho họ muốn làm gì thì làm.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com