Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Chương 106



Lãng Dữ không trả lời ngay, nhìn chằm chằm cô một lát, thấy hai tay cô để trên đầu gối, khóe môi cậu không nhịn nhếch lên: “Em vốn tưởng rằng chị sẽ rút thanh đao kia ra ép hỏi em về chuyện này."

“Nếu chị cảm thấy em là mối nguy hiểm, thanh đao này sẽ không chỉ dùng để ép hỏi đâu.”

Lãng Dữ lập tức hiểu ý cô: “Bởi vì là kẻ địch thì không cần hỏi tại sao, chỉ cần dùng đao diệt trừ là được đúng không?”

“Phải.”

Nguyệt

Lãng Dữ mím môi, khi cậu ngẩng đầu lên lần nữa, bầu không khí đã hoàn toàn khác, cậu nói: "Cơ quan đã phát hiện ra biến động bất thường. Mười ba người các chị chắc chắn đã du hành đến tận thế này vì một BUG không rõ nào đó. Với tư cách là Chánh án tận thế, em không thể mặc kệ sự an toàn của mọi người, em phải tìm cách đưa mọi người ra ngoài an toàn. Vì vậy em mới biến hình để lẻn vào. Nếu trong khoảng thời gian này em gây phiền phức cho chị, em xin lỗi chị ngay tại đây... Đương nhiên, nếu chị không thích cách này, em có thể dừng lại ngay lập tức…”

“Đừng, chỉ cần em có thể bảo vệ bọn trẻ, em vẫn nên ở lại thì hơn.” Cậu còn chưa kịp nói xong, Thích Mê đã lập tức ngắt lời.

Hôm nay cô thật sự trải nghiệm được cái gì gọi là thuật phân thân, đương nhiên càng nhiều người giúp đỡ thì càng tốt.

Có lẽ không ngờ Thích Mê lại vui vẻ đồng ý như vậy, Lãng Dữ sửng sốt một chút, sau khi ý thức được cô đang nói gì, cậu mới chậm rãi gật đầu.

Thích Mê đưa tay ra: "Nhưng để đảm bảo an toàn, chị phải xem giấy tờ tùy thân của em."

Lãng Dữ lấy điện thoại di động ra, mở giấy tờ tùy thân rồi đưa cho cô.

Thích Mê lướt lướt hai lần rồi đưa lại: “Cơ quan thẩm phán ngày tận thế là tổ chức bí mật của chính phủ à?”

"Ừ, việc quan trọng nhất là duy trì trật tự của tận thế. Một khi phát hiện có người chơi không rõ danh tính tiến vào, bọn em sẽ cử người đến trợ giúp. Tất nhiên, em cũng sẽ luôn chú ý ngăn chặn người chơi phát điên và phá hủy hệ thống của trò chơi tận thế." Lãng Dữ nhận lấy điện thoại.

Thích Mê: “Lúc trước khi chị còn ở trong trò chơi thì tổ chức chưa hề xuất hiện, nó được thành lập từ năm ngoái à?”

“Vâng, bởi vì trước đó đã xảy ra một...” Lãng Dữ dừng lại, đổi lời, “tình huống nghiêm trọng… cho nên chính phủ không thể không lập một tổ chức như vậy.”

“Ồ.”

Trông thấy cơn giận của Thích Mê đã bớt đi, Lãng Dữ âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng chỉ mới được một lát, đôi mắt dò xét của Thích Mê lại nhìn chằm chằm vào cậu: "Cho nên, em biến thành trẻ con nhiều ngày như thế là vì lợi dụng chị à?"

“!!!”

Lãng Dữ không tự nhiên ho khan vài tiếng, làn da tái nhợt bỗng chốc đỏ bừng, ngay cả động tác che miệng theo bản năng cũng không thể che giấu được sắc mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Trước kia cậu vẫn luôn đắm chìm trong vui sướng, tưởng Thích Mê thích trẻ con nên biến thành bộ dạng trẻ con để làm cho cô vui, có thể lén lút bảo vệ cô, cậu cũng không suy nghĩ nhiều như vậy... Bây giờ nghĩ lại, cậu đã làm những gì!

Biến thành trẻ con ôm ấp cô, chẳng phải là biến thái đấy à!!

"Xin…xin lỗi!" Lãng Dữ cúi đầu, đột nhiên lắp bắp nói: "Em…em không phải muốn lợi dụng chị... Nếu chị thấy phiền, em…em sẽ nghĩ cách đền bù cho chị."

“Được rồi, món nợ này chị sẽ ghi lại cho em.” Thích Mê liếc nhìn khuôn mặt đã đỏ bừng của cậu, cầm chai bia dưới chân lên: “Nhìn em có vẻ còn khá trẻ, chắc chỉ mới hai mươi thôi đúng không?"

“Vâng.”

Thích Mê dùng d.a.o cạy nút chai, ngẩng đầu nhìn cậu: “Đi lấy hai cái ly đến đây, nhẹ nhàng thôi.”

Lãng Dữ gật đầu, ngoan ngoãn rón rén đi vào bếp, lặng lẽ lấy ra hai cái ly.

Thích Mê nhận lấy ly, rót vào bên nửa ly bia, nửa chai còn lại đậy nắp lại để dành cho Eva.

Thích Mê chạm nhẹ vào chiếc cốc của mình: “Từ giờ trở đi, bọn trẻ sẽ phải nhờ em chăm sóc. Hy vọng em sẽ giữ lời và bảo vệ sự an toàn của chúng khi chị không ở bên cạnh.”

“Vâng. Đó là trách nhiệm của em.”



Ba ngày sau.

Gần biển nên trong không khí thoang thoảng mùi biển. Đỗ Thụy lái xe buýt đi về phía đông nam, từ xa đã có thể nhìn thấy ánh sáng rực rỡ trên bờ biển.

Thích Mê ngồi ở quầy bar nhìn chằm chằm Lãng Dữ: “Em không phải là người tiến hóa nhưng vẫn cảm nhận được à?”

Để tránh những giải thích không cần thiết và rắc rối, cả hai quyết định để Lãng Dữ biến thành một đứa trẻ bốn tuổi và tiếp tục hòa nhập vào đám trẻ, chỉ tiết lộ danh tính thực sự của mình cho Eva và ba người lớn còn lại.

“Em từng đi ngang qua, nhưng không đi vào.” Lãng Dữ nhẹ nhàng đáp.

Thích Mê thở dài, từ từ ngồi thẳng dậy.

Lúc này, Đỗ Thụy đột nhiên kêu lên, đạp phanh khẩn cấp. Quán tính khiến Thích Mê nghiêng sang một bên, may mắn thay, Lãng Dữ đã nắm tay cô, giữ cho cô không bị ngã.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com