Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Vị Ảnh Đế Lạnh Lùng

Chương 11



Tôi còn chưa kịp nói hết, một cảm giác mềm mại đã bất ngờ phủ xuống môi tôi. Chu Thanh An hôn tôi. Nụ hôn đầu tiên đến bất ngờ, nhưng lại dịu dàng đến mức làm người ta run lên. Tôi mở to mắt. Anh rất nhanh lùi lại một chút, ch.óp mũi gần như chạm vào tôi. Giọng anh thấp đến khàn:

— “Ngay cả cư dân mạng còn nhìn ra anh thích em, em nghĩ em giấu nổi sao?”

Tôi đỏ bừng mặt nhưng vẫn cố hỏi câu mà mình để tâm nhất:

— “Vậy… tại sao anh lại thích tôi?”

Chu Thanh An nhìn tôi rất lâu, ánh mắt dịu đến mức gần như làm tôi tan chảy.

— “Thích một người… nhất định phải có lý do sao?”

Tôi bướng bỉnh:

— “Nhưng anh là Chu Thanh An. Anh là ảnh đế, còn tôi chỉ là một người vô danh.”

Anh bật cười khẽ rồi nâng mặt tôi lên bằng hai tay.

— “Anh cũng từng là người vô danh. Anh cũng từng đi lên từng bước như vậy. Hơn nữa…”

Khóe môi anh cong lên.

— “Em đáng yêu như thế, lúc nào cũng tràn đầy sức sống như thế…Anh không thích em, chẳng lẽ đi thích người khác?”

Tôi nghe mà tim mềm nhũn nhưng tiếng lòng anh còn khoa trương hơn cả lời nói.

[Đừng nói nữa, bảo bối, hôn anh đi.]

[Bây giờ cuối cùng mình cũng có thể quang minh chính đại sờ má em ấy rồi.]

Tôi suýt bật cười thành tiếng. Chu Thanh An nghiêng đầu, ngón tay khẽ chạm má tôi. Giọng anh rất nhẹ, như đang kể một bí mật chỉ thuộc về hai người.

— “Lần đầu tiên gặp em là ở lễ trao giải năm đó. Em đứng trên t.h.ả.m đỏ, hóp bụng đến mức mặt cũng đỏ lên. Kết quả vừa xuống sân khấu, quay đầu đã ngồi xổm ở góc ăn đùi gà.”

Tôi: “……”

Tôi c.h.ế.t rồi. Thật sự c.h.ế.t rồi. Tôi cảm thấy mình nên bắt chước con đà điểu, đào một cái hố mà cúi đầu xuống đấy thôi. Anh nhìn tôi cười đến mức vai cũng rung nhẹ.

— “Lúc đó anh nghĩ…Đứa nhỏ này rốt cuộc đã đói bao lâu rồi?”

Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn đ.â.m đầu vào tường. Nhưng anh vẫn tiếp tục nói:

— “Sau đó anh lại gặp em vài lần. Em chẳng hề biết anh đang nhìn em. Em luôn tươi cười, luôn tò mò với mọi thứ như một đứa trẻ. Em cười lên rất đẹp, đẹp đến mức…”

Anh cúi xuống, trán chạm trán tôi.

— “Làm anh phải rung động.”

Tôi hoàn toàn không nói nên lời. Chu Thanh An khẽ vuốt tóc tôi.

— “Vậy nên khi vừa quay phim xong, anh lập tức nhận show này. Vì anh sợ…nếu chậm một bước, em sẽ bị người khác cướp mất.”

Tôi nhỏ giọng phản bác:

— “Nhưng ghép đôi trong show… vốn chỉ là theo kịch bản thôi mà.”

Anh lập tức nhíu mày, giọng điệu bá đạo đến buồn cười:

— “Theo kịch bản cũng không được. Dù thật hay giả, em cũng chỉ có thể ở cạnh anh. Anh không muốn thấy em ở bên cạnh ai khác dù là giả đi chăng nữa.”

Tôi bật cười. Anh nhìn tôi cười, ánh mắt càng dịu hơn. Rồi ghé sát bên tai tôi, thì thầm:

— “Vậy bây giờ…anh có thể hôn em tiếp không?”

Nhưng tiếng lòng của anh thì hoàn toàn không còn cứu nổi nữa.

[Dù em không đồng ý anh cũng hôn.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[Hôm nay anh là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới.]

[Ai cũng đừng hòng cướp vợ anh.]

Tôi nghe mà vừa buồn cười vừa đỏ mặt. Cuối cùng tôi quyết định không nghĩ nữa. Đời người ngắn lắm. Ai biết ngày mai và bất ngờ, cái nào tới trước? Thích thì thích thôi, yêu thì yêu thôi. Vậy là tôi kiễng chân lên…chủ động hôn lại anh. Đêm đó, chúng tôi ở trong phòng tắm rất lâu mới đi ra. Mà từ khoảnh khắc ấy, tôi biết, mùa hè của tôi, cuối cùng cũng thật sự bắt đầu rồi.

Chương trình kết thúc không lâu sau đó. Tôi và Chu Thanh An chính thức công khai. Bài đăng của anh chỉ có một câu:

“Mùa hè đến rồi. Cô ấy cũng đến rồi.”

Tôi repost lại, trả lời:

“Vậy thì… cùng nhau đón mùa hè nhé.”

Ngay lập tức, Weibo nổ tung.

#TốngTâmChuThanhAnCôngKhai [Bùng nổ]

#MùaHèĐếnRồi [Hot]

#AnTâmLàThật [Top 1]

Điều bất ngờ là…gần như toàn bộ bình luận đều là lời chúc phúc.

[Cuối cùng ảnh đế nhà tôi cũng thoát kiếp độc thân rồi, tôi khóc đây!!!]

[Ba mươi tuổi có người yêu là chuyện quá bình thường! Chúc phúc!!!]

[Ai chưa xem show hẹn hò của hai người thì đi xem ngay đi! Ngọt đến sâu răng luôn!!!]

[Tôi lại tin vào tình yêu rồi!!!]

Cố Điềm cũng nhanh ch.óng repost:

“Em gái, đợi chị với.”

Ngay sau đó, chị ấy còn lén gửi cho tôi một tấm ảnh. Là anh trai tôi đang ngủ say trên sofa kèm theo một câu:

“Anh ấy bảo không quen chị. Không còn cách nào, chị đành ở lại ngủ cạnh thêm vài lần nữa thôi.”

Tôi nhìn mà cười đến đau bụng lập tức nhắn lại:

“Chị Điềm Điềm, từ hôm nay chị là chị dâu duy nhất của em!”

Chị ấy gửi cho tôi một icon hôn gió.

“Ngoan. Chị đi xử lý đại sự đây.”

Tối hôm đó, tôi và Chu Thanh An nằm trên sofa ở nhà, cùng xem bình luận của cư dân mạng. Xem được một lúc tôi không nhịn được, quay sang hôn anh một cái. Anh ôm lấy eo tôi, mắt nhìn màn hình, khóe môi cong lên.

— “Cư dân mạng nói đúng.”

Tôi ngơ ngác:

— “Hả?”

Anh đưa điện thoại cho tôi, trên màn hình là một bình luận đang leo top:

[Ai muốn xem hai người yêu nhau kiểu học sinh tiểu học nữa chứ? Làm ơn hôn sâu một cái rồi tắt đèn đi!!!]

Tôi: “……”

Mặt tôi nóng bừng. Còn Chu Thanh An thì đã cúi xuống, giọng trầm khàn bên tai:

— “Anh thấy… đề nghị này rất hợp lý. Chúng mình nên nghe theo lời khuyên của họ thôi”

Tôi còn chưa kịp phản ứng đèn phòng khách đã bị anh tắt mất. Vậy nên tối đó lại là một đêm mất ngủ.