Sau bữa lẩu hôm đó…tôi bắt đầu cố tình tránh mặt Chu Thanh An. Không phải vì ghét anh càng không phải vì không thích. Ngược lại, chính vì quá thích… nên tôi mới sợ. Tôi không biết phải đối mặt với anh thế nào. Cũng không hiểu nổi, vì sao một người như anh… lại thích tôi. May mà khoảng thời gian này, có Cố Điềm bám lấy tôi suốt. Mà kỳ lạ là, tôi với chị ấy tương tác nhiều quá nên trên mạng còn bắt đầu mọc ra một đống fan CP mới. Trong khi đó, fan “An Tâm” thì gần như phát điên. Weibo của tôi mỗi ngày đều ngập trong bình luận.
[Tống Tâm, đến lúc dỗ dành ảnh đế nhà chúng tôi rồi đó! Ánh mắt anh ấy tủi thân sắp tràn khỏi màn hình luôn rồi!!!]
[Nhà người ta thì công nghiệp hóa đường, còn CP nhà tôi nhìn nhau thôi cũng đủ làm fan phát điên.]
[Nói thẳng đi, phải donate bao nhiêu thì cô mới chịu quay đầu nhìn Chu Thanh An một cái?! Đừng ép tôi quỳ xuống xin!!!]
Tôi nhìn mà dở khóc dở cười. Đang vừa đi vừa thở dài trong hành lang bỗng nhiên đ.â.m sầm vào một người. Một mùi hương quen thuộc ập tới. Tôi ngẩng đầu lên, là Chu Thanh An. Không biết anh đã đứng ở đó từ lúc nào. Tôi giật mình, lập tức cúi đầu:
— “Xin lỗi thầy Chu…”
Anh nhìn tôi, giọng nhàn nhạt:
— “Không sao.”
Không khí lập tức trở nên cực kỳ gượng gạo. Tôi cố gắng tìm đại một câu để cứu vãn:
— “Thầy Chu cũng chuẩn bị nghỉ ngơi à? Vậy… chúc thầy ngủ ngon.”
Nói xong, tôi định chuồn. Nhưng vừa bước sang trái…anh cũng bước sang trái. Tôi ngây người, vội đổi hướng sang phải anh lại chặn sang phải.
Tôi: “……”
Lần này tôi thật sự cười không nổi nữa, chỉ có thể gượng gạo ngẩng đầu:
— “Thầy Chu… cho tôi qua được không?”
Anh nhìn tôi chằm chằm. Không nói nhưng trong đầu lại hỗn loạn đến buồn cười.
[Tại sao em ấy cứ tránh mình?]
[Mình làm sai chỗ nào sao?]
[Đúng là đàn ông dính người thì vô giá trị thật… nhưng mình mặc kệ.]
[Nếu em còn trốn nữa, mình sẽ trực tiếp bắt người.]
Cứu mạng. Nghe được tiếng lòng của anh lúc này thật sự quá nguy hiểm. Chu Thanh An bước lại gần hơn một chút, giọng anh trầm xuống:
— “Tống Tâm… em sợ tôi sao?”
Tôi lập tức lùi lại một bước.
— “Không có…”
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi.
— “Vậy vì sao mấy ngày nay em cứ tránh tôi?”
Tôi nghẹn lời, không biết phải trả lời thế nào, cuối cùng chỉ có thể chỉ tay lên chiếc camera ở hành lang:
— “Máy quay… đang quay.”
Chu Thanh An ngẩng đầu liếc qua, ánh mắt anh tối đi một chút không nói thêm câu nào. Giây tiếp theo…anh đột nhiên nắm cổ tay tôi rồi kéo thẳng tôi vào phòng tắm gần đó.
Rầm.
Cửa đóng lại, khóa luôn. Bên ngoài, cư dân mạng điên toàn tập.
[Aaaaa anh ấy sốt ruột rồi! Anh ấy sốt ruột thật rồi!!!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
[Chu Thanh An định chơi lớn luôn à?! Quá nam tính rồi đó!!!]
[Tôi chỉ đi lấy cốc nước thôi mà quay lại đã mất cảnh hot rồi?! Tổ chương trình đâu, sao không lắp camera trong nhà tắm hả!!!]
[Bình tĩnh chị em ơi, lắp thật là phạm pháp đó!!!]
Còn bên trong…tôi bị ép lùi đến sát tường. Tim đ/ậ/p nhanh đến mức đầu óc gần như trống rỗng. Tôi run giọng gọi:
— “Th… thầy Chu?”
Anh chống một tay bên cạnh vai tôi, khoảng cách gần đến mức không thể trốn. Sau đó, anh nhìn tôi, thẳng thắn, rõ ràng, không cho tôi cơ hội né tránh nữa.
— “Tống Tâm, em có thể đừng trốn anh nữa không?”
Anh dừng một chút rồi nói ra câu khiến tim tôi như nổ tung.
— “Anh thích em.”
Tôi biết sớm muộn gì ngày này cũng sẽ tới. Tôi biết kiểu gì Chu Thanh An cũng sẽ nói ra. Nhưng tôi thật sự không ngờ…anh lại tỏ tình nhanh đến vậy. Tôi đứng cứng người tại chỗ, đầu óc như bị ai đó bấm nút đứng hình. Chu Thanh An nhìn tôi, khẽ thở dài, giọng nói hiếm khi có chút bất lực:
— “Ban đầu anh còn tưởng em định ghép đôi với anh, như vậy chúng ta sẽ có thêm nhiều thời gian ở cạnh nhau. Kết quả chương trình sắp quay xong rồi…em lại bắt đầu tránh anh.”
Anh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu đến mức khiến người ta không dám đối diện.
— “Anh làm sai gì sao?”
Tôi lập tức lắc đầu.
— “Không có… anh không làm sai gì cả.”
Anh hỏi tiếp:
— “Vậy tại sao em không dám nhìn anh?”
Tôi c.ắ.n môi…Bởi vì tôi thích anh từ rất lâu rồi. Bởi vì tôi sợ, sợ mình rung động quá rõ ràng, sợ bị người khác nhìn ra, sợ bản thân không đủ tư cách đứng cạnh anh. Không ai biết thật ra tôi bước chân vào giới giải trí này, có một phần cũng là vì anh. Tôi thích anh, từ rất lâu trước đó. Chỉ là tôi chưa từng dám nói. Mà giờ phút này, khi biết anh cũng thích mình, tôi vui đến mức gần như muốn bay lên. Nhưng niềm vui ấy rất nhanh bị kéo xuống bởi một nỗi sợ khác.
Anh là ảnh đế đỉnh lưu. Còn tôi chỉ là một diễn viên nhỏ, mới vào nghề hai năm, chẳng có gì trong tay. Tôi muốn một ngày nào đó có thể đường đường chính chính đứng cạnh anh. Chứ không phải bị người ta nói là đang bám vào anh để nổi tiếng. Cho nên tôi mới chọn cách tránh mặt. Tôi cần thời gian. Nhưng rõ ràng…Chu Thanh An không định cho tôi thêm thời gian nữa. Anh cúi thấp người hơn, giọng trầm khàn:
— “Tống Tâm, nói đi.”
Tôi hít sâu một hơi. Lần đầu tiên, lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.
— “Tôi sợ…”
Anh khẽ nhíu mày.
— “Sợ gì?”
Tôi đỏ mặt, nhưng lần này không né nữa.
— “Sợ mình… không nhịn được.”
Anh khựng lại.
— “Không nhịn được cái gì?”
Tôi siết c.h.ặ.t góc áo, tim đ/ậ/p đến đau cả n.g.ự.c rồi cuối cùng cũng nói ra:
— “Không nhịn được mà thích anh nhiều hơn.”
Không khí trong phòng tắm im đến mức nghe được tiếng tim tôi đ/ậ/p dữ dội. Tôi c.ắ.n môi, nói tiếp một mạch:
— “Tôi sợ mình không giấu được, sợ người khác nhìn ra, sợ bị nói là đang dựa vào anh nên tôi mới phải tránh…”