Người thông minh thì phải biết tự rút lui, ghế đầu ăn dưa mới là chân ái. Ai rảnh chen vào làm kỳ đà cản mũi chứ. Bình luận bên ngoài thì đang điên lên:
[Tống Tâm đâu rồi?]
[Chuyện gì vậy? Sao ảnh đế với Cố Điềm cùng giữ cô ấy lại?]
[Ekip làm ơn đừng đọc luật nữa, quay camera vào chỗ kia đi!!!]
[Ơ kìa? Sao Cố Điềm với Chu Thanh An nhìn nhau như nhìn tình địch thế?]
Tôi đặt đĩa dưa hấu lên bàn, cười cực kỳ chân thành:
— “Xin lỗi, tôi hơi kích động vì được gặp thần tượng, nên muốn ăn chút gì đó cho bình tĩnh. Hai người ăn không?”
Bình luận cười như điên nhưng trong đầu Chu Thanh An lại chỉ có một câu:
【Cái show này bị gì vậy? Ở cạnh nhau 8 phút sao đủ?!】
Tôi ngẩn người, tám phút? À đúng rồi. Luật của vòng đầu tiên là: Bốn nam – bốn nữ ghép cặp ngẫu nhiên. Mỗi cặp có 8 phút trò chuyện riêng sau đó tất cả tập trung ở bãi cỏ ngoài sân. Khách nam quay lưng lại, khách nữ sẽ đặt hoa hồng lên lưng người mình thích. Người nhận được nhiều hoa nhất sẽ có quyền chọn bạn đồng hành cho bữa tối lãng mạn tối nay. Luật vừa công bố xong, bình luận đã bắt đầu c.h.ử.i.
[Ekip không còn ý tưởng à???]
[Cái này gọi là kịch tính hả?]
[Thế thì ai chẳng dồn hết hoa cho Chu Thanh An? Còn chơi gì nữa?]
Tôi yên lặng cầm bông hồng trong tay, trong lòng vô cùng bình tĩnh. Không sao, dù thế nào…tôi chắc chắn cũng không bỏ cho Chu Thanh An. Tôi là người có đạo đức nghề nghiệp. Dù anh ta là ảnh đế, dù anh ta đẹp trai, dù fan anh ta có thể bóp c.h.ế.t tôi bằng một đầu ngón tay, tôi vẫn tuyệt đối không buộc CP bừa bãi.
Sau khi nói chuyện với ba khách mời nam còn lại, cuối cùng cũng đến lượt tôi ngồi đối diện Chu Thanh An. Tôi lập tức bật chế độ hậu bối ngoan ngoãn, nở nụ cười chuẩn mực nhất:
— “Chào tiền bối, em là Tống Tâm, 24 tuổi, vào nghề được hai năm. Em cũng là fan của tiền bối, tụi em đều rất thích tác phẩm của anh.”
Chu Thanh An khẽ gật đầu, giọng lạnh nhạt:
— “Ồ? Cô xem tác phẩm nào của tôi rồi?”
Nhưng trong đầu anh thì…
【Cô ấy nói cô ấy xem rồi!!!】
【Aaaaaa cô ấy xem phim của mình!!!】
【Bùa may mắn của đời mình đây rồi!!!】
Tôi: “……”
Tôi hít sâu một hơi, tiếp tục giữ nụ cười:
— “Bộ phim mới của anh rất hay, khí chất cực kỳ cuốn, xem là biết vì sao ai cũng thích anh.”
Tôi cố tình nói chung chung, không dám khen quá cụ thể, càng không dám để người ta cắt clip thành “nữ nghệ sĩ tuyến dưới công khai mê trai”. Nhưng giọng trong đầu anh lại càng phấn khích hơn:
【Cô ấy khen mình có sức hút đàn ông!】
【Quả nhiên cô ấy để ý mình!!!】
Tôi: “……”
Không. Tôi chỉ đang xã giao thôi, đừng tự biên tự diễn được không? Nhưng rồi một câu tiếp theo khiến tôi suýt sặc nước bọt.
【Thảo nào mình vừa nhìn đã thích cô ấy rồi.】
Tôi trợn tròn mắt…Cái gì? Anh ta thích ai? Tôi sao??? Tôi còn chưa kịp xác nhận lại với não mình, thì Chu Thanh An đã tiếp tục bình thản hỏi:
— “Cô thật sự đi xem à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi gật đầu theo phản xạ, đầu óc hoàn toàn hỗn loạn. Ngay sau đó, giọng nói kia lại vang lên:
【Chắc chắn là cô ấy đi xem rồi mới nhận ra mình đẹp trai như vậy.】
【Ôi trời, sao cô ấy đáng yêu thế chứ.】
【Cau mày cũng đẹp nữa.】
【Bao giờ mình mới được hôn cô ấy đây?】
Tôi: “…………”
Xác nhận rồi. Chu Thanh An thích tôi. Ảnh đế lạnh lùng đang thầm crush tôi. Một nữ nghệ sĩ tuyến dưới vô danh như tôi. Tin này nếu tung ra ngoài…không chỉ hot search nổ tung. Mà chắc fan cũng kéo tới xé xác tôi trước. Tôi ngồi cứng đờ suốt tám phút, gần như không nghe nổi mình đang nói gì. Chu Thanh An hỏi:
— “Sở thích của cô là gì?”
Bề ngoài anh vẫn bình tĩnh đến đáng sợ nhưng trong đầu thì đã nổ pháo hoa:
【Đừng nói, để mình đoán!】
【Mình biết hết rồi nhé!】
【Weibo phụ của mình theo dõi cô từ lâu rồi, hehe.】
【Không ai biết mình là fan cứng của cô đâu.】
【Mình đúng là thiên tài.】
Tôi suýt lật bàn. Anh… dùng acc phụ theo dõi tôi? Còn là fan cứng của tôi? Một ảnh đế đỉnh lưu, fan toàn cầu, vậy mà lén dùng tài khoản phụ theo dõi một nữ nghệ sĩ hạng bét như tôi? Thế giới này điên rồi. Bên ngoài bình luận vẫn chạy loạn:
[Tống Tâm sao vậy? Trông cô ấy như bị đứng hình luôn rồi.]
[Ai mà chẳng run khi ngồi đối diện ảnh đế chứ.]
[Nhưng ánh mắt của Cố Điềm nhìn qua đây hơi đáng sợ nha…]
[Tự nhiên tôi thấy Tống Tâm với Cố Điềm có chemistry ghê???]
Tôi còn chưa kịp trả lời câu hỏi cuối cùng thì thời gian đã hết. Tôi bật dậy như được đặc xá. Không nói thêm một câu nào, xoay người chạy thẳng ra ngoài. Bình luận cười nghiêng ngả.
[Cứu với, sao Tống Tâm chạy nhanh dữ vậy???]
[Cô ấy như vừa bị cái gì đuổi theo vậy!!!]
[Tôi tuyên bố từ hôm nay bắt đầu ship Tống Tâm × Cố Điềm!]
Còn tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất. Phải tránh xa Chu Thanh An. Ngay lập tức.
Mọi người nhanh ch.óng tập trung ra bãi cỏ. Đạo diễn vừa định bảo khách nam quay lưng lại để bắt đầu phần tặng hoa thì Cố Điềm đột nhiên giơ tay. Cô ấy cười rất đẹp, giọng lại cực kỳ nhẹ nhàng:
— “Tại sao con gái không thể chọn con gái, con trai không thể chọn con trai?”
Cả trường quay im bặt, bình luận thì nổ tung ngay lập tức.
[?????]
[Vợ ơi em đang nói gì vậy???]
[Ekip học đi! Đây mới là biết tạo drama!]
[Hoa huệ ở quê tôi nở rộ rồi!!!]
[Cố Điềm là thiên tài marketing đúng không???]
Tôi cũng đứng hình. Ngay cả tiếng lòng của Chu Thanh An cũng nghẹn mất một nhịp sau đó mới vang lên đầy hoảng loạn:
【Vợ… em đang làm gì vậy???】