Tôi: “……”
Khoan đã, “Vợ”? Ảnh đế gọi ai là vợ? Cố Điềm à? Hay là… Tôi còn chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, tổ chương trình đã bị đề xuất này làm cho hưng phấn. Bọn họ nhanh ch.óng sửa luật ngay tại chỗ. Không phân biệt nam nữ, ai thích ai thì tặng hoa cho người đó. Bình luận càng điên cuồng hơn.
Tôi thì thở phào nhẹ nhõm. Tốt, quá tốt. Như vậy tôi càng có lý do để tránh xa Chu Thanh An, chỉ cần lát nữa tìm cách né anh ta ra là được. Nhưng vừa mới nhích chân tiếng lòng của anh đã lạnh lẽo vang lên:
【C.h.ế.t tiệt.】
【Sao cô ấy lại định tránh xa mình nữa rồi?】
Tôi cứng đờ. Ngay giây sau, một bàn tay thơm tho mềm mại đặt lên vai tôi. Cố Điềm cúi sát lại, hương nước hoa thoang thoảng lướt qua ch.óp mũi. Cô ấy mỉm cười:
— “Tống Tâm, vậy tám phút tiếp theo… chỉ còn hai chúng ta thôi.”
Bình luận phát điên.
[Aaaaaaa!!!]
[Tôi có thể xem cái này miễn phí thật sao???]
[Cố Điềm chị tỉnh táo đi, đây là livestream đó!!!]
[CP mới xuất hiện rồi!!!]
Còn trong đầu Chu Thanh An…Một cơn bão thực sự nổi lên.
【Cố Điềm đang làm cái quái gì vậy?!】
【Cô ta định cướp người của mình à?!】
【Anh em cái gì nữa, đây là cướp người yêu trắng trợn rồi!!!】
Tôi còn chưa kịp lên tiếng…thì một bàn tay khác đã nắm lấy cổ tay tôi. Rất c.h.ặ.t, rất dứt khoát. Chu Thanh An đứng chắn trước mặt tôi, đôi mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào Cố Điềm. Giọng anh trầm thấp, không cảm xúc nhưng từng chữ đều cực kỳ rõ ràng.
— “Cô Cố, tôi không đồng ý.”
[Tin nóng đây rồi! Ảnh đế đang ghen l.ồ.ng ghen lộn và công khai theo đuổi vợ tương lai! Mọi người mau vào đẩy thuyền đi!!!]
[Là người qua đường nhưng tôi xin phép nói thẳng: mọi người không thấy Chu Thanh An đang tranh với Cố Điềm để giành Tống Tâm à?]
[Tống Tâm là ai? Cho tôi toàn bộ info của người phụ nữ này trong vòng một phút!]
Tôi từng đóng vài bộ web drama kinh phí thấp. Trong đó có một bộ khá may mắn, nổi lên được chút xíu, nhờ vậy tôi cũng từng có cơ hội đi t.h.ả.m đỏ vài lần. Cũng chính lúc đó, tôi từng gặp Cố Điềm và Chu Thanh An. Nhưng khi ấy, tôi luôn giữ khoảng cách với hai người họ. Đừng nói chụp ảnh chung, đến đứng gần tôi còn không dám. Dù sao người ta cũng là đỉnh lưu còn tôi chỉ là một diễn viên tuyến mười tám. Lỡ bị nói là “ké fame”, tôi có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch. Nói theo lý thì…giữa tôi với hai người họ, đáng ra chẳng nên có chút dây dưa nào mới đúng.
Cố Điềm liếc sang Chu Thanh An, môi cong lên nhàn nhạt:
— “Thầy Chu, đây là luật chơi.”
Chu Thanh An cười lạnh:
— “Luật đã đặt ra từ trước. Thầy Cố đổi luật ngay tại chỗ như vậy… e là không hợp lắm.”
Cố Điềm nhướng mày:
— “Nhưng thiểu số phải phục tùng đa số. Hay là…”
Cô ấy cố ý dừng lại.
— “…thầy Chu sợ thua?”
Gương mặt đẹp đến mức phạm quy của Cố Điềm kết hợp với khí chất lạnh lùng, sắc bén ngay lập tức khiến khu bình luận nổ tung.
[Chu Thanh An: Em gái à, em đang nghi ngờ năng lực của anh?]
[Cố Điềm: Thứ tôi để mắt tới, trừ khi tôi không cần nữa. Còn không… chẳng ai giành được.]
[Cố Điềm lạnh lùng x Chu Thanh An cao lãnh x Tống Tâm hoạt bát đáng yêu… trời ơi, ba người luôn đi được không??? hít hà điên cuồng]
Khó trách chương trình này hot đến vậy. Dân mạng đúng là không bao giờ khiến người ta thất vọng.
Thấy kịch bản càng lúc càng lệch quỹ đạo, sắp bay khỏi tầng bình lưu luôn rồi tôi vội vàng lên tiếng
— “Hai thầy cô… bình tĩnh đã ạ…”
Ai ngờ hai người đồng thanh quát lại tôi:
“Im.”
Tôi lập tức co người lại, ngoan như chim cút. Cứu tôi, ai đó làm ơn dạy tôi cách dỗ hai đại thần đang sắp lao vào combat đi?
Chu Thanh An lạnh giọng:
— “Tôi chỉ cảm thấy… thầy Cố đang nhân cơ hội này thỏa mãn tư tâm của mình thôi.”
Cố Điềm không hề nhường:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
— “Ồ? Vậy xin hỏi thầy Chu… tôi thỏa mãn cái gì?”
Chu Thanh An siết hàm:
— “Cô tự hiểu.”
Cố Điềm bật cười:
— “Nực cười.”
[Cười c.h.ế.t tôi mất, sao giống hai đứa học sinh tiểu học cãi nhau thế này.]
[Tống Tâm: Tôi tham gia show hẹn hò chứ có phải tham gia show nuôi con đâu. Một người mẹ như tôi thật sự quá mệt mỏi.]
[Đừng chọc nữa, tôi cười đến mức sắp giàu vì nhặt được vàng từ miệng rồi đây.]
Ngay cả tổ chương trình cũng cảm thấy thế bế tắc này không thể kéo dài thêm. Đạo diễn lập tức lên tiếng:
— “Nếu đã vậy… hay là nghe ý kiến khán giả?”
Ba chúng tôi đồng loạt quay đầu:
— “Ý kiến gì?”
Đạo diễn cười đầy hiểm ác:
— “Ba người… có thể cùng nhau.”
Tôi: ???
Cố Điềm: …
Chu Thanh An: …
Khu bình luận thì điên hẳn:
[999999999999999!!!]
[Tổ chương trình này đúng là biết lắng nghe dân ý! Không những nghe mà còn thực hiện thật luôn!!!]
[Gây chuyện thì mấy người đứng số một! Tôi vừa dùng ngón chân đào xong một tòa lâu đài rồi đây hahahaha!]
Thế là…ba chúng tôi bị ép ngồi cạnh nhau. Cố Điềm khoanh tay, mặt lạnh như băng. Chu Thanh An cũng khoanh tay, khí chất như đang ngồi họp cổ đông. Còn tôi ngồi giữa như miếng thịt kẹp trong bánh mì, sắp bị ép đến tắt thở. Tôi run run giơ tay lên:
— “Hai thầy…”
Hai người lại đồng thanh:
— “Nói đi.”
Tôi: “…”
Hay lắm. Độ ăn ý vô dụng của ba người chúng tôi lại tăng thêm rồi. Tôi hít sâu một hơi, gượng cười:
— “Hay là… mọi người nói gì đó đi? Tám phút trôi nhanh lắm…”
Ít nhất có người mở miệng còn đỡ hơn để tôi c.h.ế.t vì ngượng.
[Tống Tâm: yếu đuối, đáng thương, bất lực.]
[Cẩn thận như này đúng là tôi ngoài đời luôn hahahaha.]
Chỉ đến khi nghe thấy hai chữ “thời gian”, sắc mặt của họ mới dịu xuống đôi chút. Tôi đành xung phong cứu vớt không khí:
— “Chị Điềm Điềm, em là fan chị đó. Bộ phim mới nhất của chị, ngày nào em cũng xem.”
Nghe vậy, khóe môi Cố Điềm khẽ cong lên rõ ràng rất hài lòng.
— “Thật sao?”
Tôi còn chưa kịp đáp…Chu Thanh An đã nhìn sang tôi, lạnh lùng chen vào:
— “Nói dối.”
Tôi: “…”
Anh bình tĩnh nói tiếp:
— “Lần trước em còn bảo em là fan của tôi.”
Tôi: “…………”
Xong rồi. Đây là hiện trường xã hội đen bắt gian à?