Mãi một lúc lâu sau, mẹ mới hiểu ra.
Mẹ ruột của tôi… đã quay về tìm tôi.
Mẹ nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, giọng nói chậm rãi và dịu đi:
“Chiêu Chiêu, con đừng vội khóc.”
“Con nói cho mẹ nghe… trong lòng con đang nghĩ gì?”
Tôi lắc đầu, giọng đầy uất ức:
“Con không muốn gặp bà ấy!”
“Con ghét bà ấy!”
“Mẹ bảo bà ấy đi đi!”
Nói xong, tôi quay người chạy thẳng về phòng, đóng sầm cửa lại, rồi khóa c.h.ặ.t.
Như thể chỉ cần đóng cửa lại… là có thể chặn hết tất cả những cảm xúc hỗn loạn ngoài kia.
Một lúc sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Là dì Trương.
“Chiêu Chiêu, mẹ con ra ngoài rồi, con ra đi.”
Nhưng tôi vẫn nằm im trên giường, không nhúc nhích.
Không mở cửa.
Cũng không muốn gặp bất kỳ ai.
12
Không biết đã trôi qua bao lâu, tôi nằm co mình trên giường, nước mắt đã cạn rồi lại ướt, lòng vẫn rối bời như một mớ chỉ không thể gỡ ra.
Đúng lúc đó, giọng mẹ nhẹ nhàng vang lên từ bên ngoài cánh cửa:
“Chiêu Chiêu, mẹ vào nhé.”
Cửa khẽ mở.
Mẹ bước vào, nhìn thấy đôi mắt tôi đỏ hoe vì khóc, ánh mắt bà thoáng chùng xuống, rồi không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.
“Đừng khóc nữa, Chiêu Chiêu.”
Chỉ một câu nói thôi, nhưng lại khiến nước mắt tôi như vỡ đê, tuôn ra không ngừng.
“Bà ấy đã không cần con nữa rồi… tại sao còn quay về…”
“Con không muốn gặp bà ấy…”
Tôi vừa khóc vừa nói, giọng nghẹn lại, từng chữ như mắc kẹt trong cổ họng.
Mẹ không vội đáp, chỉ kéo tôi ngồi xuống bên cạnh, bàn tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má tôi.
“Chiêu Chiêu, mẹ ruột của con… không phải là không cần con.”
“Mà là… công việc của bà ấy rất đặc biệt, rất vĩ đại.”
“Mẹ con… đã cứu rất nhiều đứa trẻ và phụ nữ bị buôn bán.”
Tôi sững người.
Những lời đó… hoàn toàn nằm ngoài tưởng tượng của tôi.
Mẹ nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc nhưng cũng rất dịu dàng:
“Mẹ nói với con những điều này, không phải để ép con phải tha thứ cho bà ấy.”
“Con có quyền hận bà ấy, có quyền không muốn gặp bà ấy.”
“Nhưng Chiêu Chiêu, có một điều con nhất định phải biết…”
“Mẹ ruột của con yêu con.”
“Bà ấy… là người yêu con nhất trên đời này.”
Tôi lắc đầu, không hiểu, trong lòng vẫn còn đầy uất ức:
“Nếu bà ấy yêu con… vậy tại sao bà ấy lại bỏ con lại?”
Mẹ khẽ thở dài, rồi lại nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi:
“Bà ấy đang bảo vệ con, Chiêu Chiêu.”
“Bây giờ có thể con chưa hiểu…”
“Nhưng đến khi con lớn lên, con nhất định sẽ hiểu.”
Mẹ dừng lại một chút, giọng trầm xuống:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mẹ ruột của con theo đuổi sự nghiệp của mình… không phải là sai.”
“Nhưng bà ấy đã không thể ở bên con, đó cũng là một điều đáng tiếc.”
“Chiêu Chiêu, bà ấy có nỗi khổ riêng.”
“Cho nên… con có thể thử tha thứ cho mẹ ruột của con, được không?”
Tôi im lặng một lúc lâu, rồi nhỏ giọng hỏi, trong lòng vẫn còn chút lo lắng:
“Vậy… mẹ sẽ không giận sao?”
Mẹ bật cười, nụ cười rất nhẹ, rất ấm:
“Bà ấy là mẹ ruột của con, mẹ giận làm gì chứ?”
“Chiêu Chiêu, có thêm một người yêu con… chẳng phải là chuyện tốt sao?”
Tôi nhìn mẹ, trong lòng dần dần dịu lại, rồi khẽ gật đầu:
“Con hiểu rồi… con nghe lời mẹ.”
Cuối cùng, tôi đi gặp mẹ ruột.
Vừa nhìn thấy tôi, bà đã ôm chầm lấy tôi, khóc rất lâu, như muốn bù đắp tất cả những năm tháng đã bỏ lỡ.
Sau đó, bà mua cho tôi rất nhiều thứ, từ quần áo, đồ dùng, đến những món quà mà trước đây tôi từng ao ước.
Trước khi rời đi, bà đưa cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng.
“Chiêu Chiêu, trong này có hai trăm nghìn tệ.”
“Mật khẩu là ngày sinh của con.”
Nói xong, bà lại rời đi.
Lần này… vẫn như trước.
Đến rồi lại đi.
Chỉ là, trong lòng tôi… đã không còn giống như trước nữa.
Rất lâu, rất lâu về sau, tôi mới biết được sự thật.
Hóa ra, trước đây mẹ ruột tôi là một nhà báo.
Sau này, bà tham gia vào một nhiệm vụ đặc biệt, hoạt động bí mật trong một đường dây buôn người.
Bà đã cứu được rất nhiều phụ nữ và trẻ em bị bắt cóc, giúp vô số gia đình được đoàn tụ.
Cũng chính vì vậy…
Bà buộc phải rời xa tôi và bố.
Không thể để những kẻ đó tìm ra tung tích của chúng tôi, rồi quay lại trả thù.
Đến lúc ấy, tôi mới thật sự hiểu ra.
Hóa ra…
Mẹ ruột của tôi, lại là một người vĩ đại đến như vậy.
13
Từ sau đó, mỗi ngày tôi đều âm thầm mong chờ, mong đến một ngày có thể thật sự được đoàn tụ với mẹ ruột.
Nhưng đồng thời, tôi cũng rất yêu người mẹ hiện tại của mình.
Mà mẹ… cũng yêu tôi.
Tình cảm ấy không cần nói ra, nhưng tôi có thể cảm nhận được rõ ràng từng chút một trong những ngày tháng sống cùng bà.
Vài tháng sau, mẹ sinh một bé trai.
Tôi có em trai rồi!
Cảm giác ấy thật kỳ diệu, giống như trong cuộc đời tôi lại xuất hiện thêm một người thân quan trọng, một sợi dây gắn kết mới.
Em trai tôi rất thông minh.
Từ khi còn học tiểu học cho đến tận cấp ba, em luôn đứng đầu khối, chưa từng tụt hạng.
Đến kỳ thi đại học, em thậm chí còn giành được danh hiệu thủ khoa.
So với em…
Tôi, người chỉ vừa đủ điểm để đỗ vào một trường đại học hạng hai, thực sự kém hơn không biết bao nhiêu lần.
Nhưng không ai trong nhà từng vì thế mà coi thường tôi.
Sau khi tôi tốt nghiệp đại học, bố đưa cho tôi một khoản tiền lớn, bảo tôi ra ngoài đi chơi, tận hưởng cuộc sống cho thỏa thích.
Lúc đó, công ty của bố đã niêm yết trên sàn, tài sản của gia đình cũng đạt đến mức A10, còn tôi… trở thành một tiểu thư nhà giàu đúng nghĩa.