Cuộc sống của tôi, dường như đã được sắp xếp sẵn để không phải lo lắng điều gì.
Mẹ cũng không còn đặt kỳ vọng vào chuyện học hành của tôi nữa.
Bà chỉ nói một câu rất đơn giản:
“Con cứ luyện Muay Thái cho thật tốt, có thể tự bảo vệ bản thân là được.”
Tôi đã học Muay Thái hơn mười năm.
Bây giờ, tôi không chỉ có thể bảo vệ chính mình, mà còn có thể đứng ra bảo vệ những người tôi yêu thương.
Đừng thấy tôi không thông minh mà coi thường…
Tôi có rất nhiều sức lực.
Và cũng có một trái tim rất kiên định.
Năm em trai tôi vào đại học, tôi kết hôn.
Lúc đó, bố mẹ và em trai đều phản đối.
Nhưng tôi khi ấy quá tin vào tình yêu, gần như mù quáng, nhất quyết phải cưới anh ta cho bằng được.
Kết quả…
Chỉ sau hai năm kết hôn, anh ta đã ngoại tình.
Ngày đó, mẹ dẫn theo bố và em trai, trực tiếp tìm đến tận nơi, không nói nhiều lời, đ.á.n.h cho tên đàn ông tồi đó một trận nhớ đời.
Sau đó, họ đưa tôi về nhà, tìm luật sư giúp tôi.
Ly hôn.
Dứt khoát, không do dự.
Sau khi tốt nghiệp đại học, em trai vào làm trong công ty gia đình, bắt đầu học cách quản lý, từng bước tiếp quản sự nghiệp của bố.
Có một lần, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa bố và mẹ.
“May mà ngày xưa em quyết định sinh thêm một đứa.”
“Nếu sau này hai chúng ta không còn nữa… thì ai chăm sóc Chiêu Chiêu đây?”
Giọng bố trầm xuống, mang theo sự lo lắng rất rõ ràng.
Mẹ khẽ thở dài, giọng cũng trở nên nhẹ hơn:
“Đó cũng chỉ là cách bất đắc dĩ thôi.”
“Thật ra em vẫn luôn hy vọng con bé có thể tự đứng vững bằng chính mình.”
“Con người… cuối cùng vẫn phải dựa vào bản thân.”
“Nhưng mà…”
Mẹ dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
“Thôi vậy, chúng ta cứ để thêm tiền vào tài khoản đứng tên Chiêu Chiêu.”
“Chỉ cần đủ để con bé tiêu cả nửa đời sau… là được rồi.”
Nghe đến đó, tim tôi như bị ai đó siết c.h.ặ.t.
Hóa ra…
Ngay từ đầu, việc bố mẹ muốn sinh thêm một đứa… là vì tôi.
Cũng vì vậy mà từ khi em trai bắt đầu hiểu chuyện, bố mẹ đã không ngừng dạy em một điều—
Phải yêu thương tôi.
Phải bảo vệ tôi.
Và em trai… thật sự đã làm được.
Em tiếp thu công việc trong công ty rất nhanh, chỉ trong vài năm đã chính thức tiếp quản toàn bộ.
Bố và mẹ cũng chuyển hết cổ phần đứng tên họ sang cho tôi.
Để cho dù tôi không làm gì cả, cả đời này tôi vẫn có tiền tiêu không hết.
Thậm chí, em trai còn đưa luôn thẻ lương của em cho tôi.
Tôi vội lắc đầu, từ chối:
“Em giữ lại cho vợ tương lai của em đi.”
Em trai bật cười, giọng nhẹ nhàng:
“Đợi sau này em cưới vợ rồi tính sau.”
“Chị cứ cầm đi đã, nếu không bố mẹ cũng không yên tâm về chị.”
Nghe vậy, trong lòng tôi bỗng nặng trĩu.
Em trai ngồi xuống bên cạnh tôi, nghiêng đầu nhìn:
“Sao vậy chị? Không vui à?”
Tôi cúi đầu, giọng nhỏ lại, mang theo chút tự ti:
“Có phải em thấy chị rất ngốc không?”
“Có phải em từng nghĩ… giá như không có người chị này thì tốt biết mấy?”
Em trai không chút do dự, vòng tay ôm lấy vai tôi, giọng nói chắc chắn:
“Chị nói cái gì vậy?”
“Chị là chị gái của em.”
“Cho dù chị có ngốc thật… thì chị vẫn là chị gái của em.”
“…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi khẽ mím môi.
Thật ra… tôi cũng đâu đến mức ngốc như vậy.
Em trai vỗ nhẹ lên vai tôi, giọng trầm ấm:
“Chị à, chị đừng nghĩ lung tung nữa.”
“Chị chỉ cần nhớ một điều thôi.”
“Bố mẹ yêu chị, em cũng yêu chị.”
“Còn cả mẹ ruột của chị nữa… bà ấy cũng yêu chị.”
“Đối với bọn em, chị là người quan trọng nhất.”
“Vì chị… bọn em làm gì cũng đều cam lòng.”
Nghe đến đó, mắt tôi bỗng cay xè.
Tôi không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ gật đầu.
14
Chớp mắt một cái, thời gian lại lặng lẽ trôi đi thêm vài năm nữa, nhanh đến mức khiến người ta chưa kịp nhận ra thì mọi thứ đã đổi khác.
Em trai tôi… cũng đã kết hôn rồi.
Em dâu đối xử với tôi tốt vô cùng, dịu dàng và chân thành, luôn xem tôi như chị ruột của mình, chưa từng có chút xa cách.
Cô ấy còn nhiệt tình giới thiệu cho tôi một người đàn ông.
Đó là một người nước ngoài.
Anh ấy hơn tôi ba tuổi, tính cách ấm áp, ngày nào cũng nói yêu tôi, không phải kiểu nói cho có, mà là từng lời đều mang theo sự chân thành khiến người ta không thể nghi ngờ.
Anh ấy đối xử với tôi tốt đến mức không còn gì để chê, chăm sóc tôi tỉ mỉ từng chút một, như thể chỉ sợ tôi chịu một chút thiệt thòi.
Có lúc tôi còn đùa rằng, nếu không ngăn lại, chắc anh ấy cũng muốn theo tôi vào tận nhà vệ sinh để chăm tôi mất.
Năm ba mươi tám tuổi, tôi sinh một cậu con trai.
Một đứa bé lai đáng yêu.
Là chính tôi… đã kiên quyết muốn sinh đứa bé này.
Cùng năm đó, con của em dâu tôi cũng chào đời.
Hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau, từ nhỏ đã được dạy một điều rất đặc biệt—
Phải đối xử thật tốt với tôi.
Thế nên từ khi còn bé xíu, cả hai đứa đã tranh nhau lấy lòng tôi, đứa nào cũng muốn trở thành “người hầu trung thành” của tôi, khiến cả nhà lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười.
Năm tôi bốn mươi tuổi, mẹ ruột tôi… cũng quay về.
Lần này, không còn là đến rồi đi vội vã như trước nữa.
Sau khi bàn bạc với nhau, bố và mẹ đã mua cho mẹ ruột tôi một căn biệt thự ngay bên cạnh nhà.
Từ đó về sau, trong cuộc sống của tôi… lại có thêm một người luôn yêu thương và chăm sóc tôi.
Bây giờ, tôi có hai người mẹ.
Một người cha.
Một em trai.
Một em dâu.
Thêm cả chồng tôi, con trai tôi, và đứa cháu nhỏ…
Tám người.
Tám người ấy, ai cũng tranh nhau mà yêu thương, mà cưng chiều tôi.
Từ Giai Nhiên luôn ghen tị với tôi.
Cô ấy thường nói, tôi đã từng này tuổi rồi mà vẫn giống như một cô bé, ngày nào cũng cười vui vẻ, vô tư không lo nghĩ.
Cô ấy nói, tất cả là vì… số tôi quá tốt.
Bởi vì những người ở bên cạnh tôi, ai cũng yêu tôi hết lòng.
Tôi nghĩ…
Có lẽ điều đó là thật.
Tôi không phải là người thông minh.
Cũng không phải người giỏi giang xuất sắc.
Nhiều việc tôi làm còn chẳng tốt.
Nhưng…
Số tôi lại rất tốt.
Bởi vì tất cả những người xung quanh tôi… đều yêu thương tôi.
Và đương nhiên…
Tôi cũng yêu họ.
Yêu đến tận đáy lòng.
Yêu một cách chân thành và sâu sắc nhất.
Tôi thật sự…
Thật sự rất yêu họ.
Hết.