Dư Tiểu Ngư đợi mẹ rồi hai người cùng về. Dọc đường, hai mẹ con rôm rả bàn bạc xem bữa chiều nấu món gì, chiều nay phải làm những việc gì, vẻ mặt hăng hái như sắp sửa bày ra một trận hoành tráng.
"Cái thủ lợn lần trước nhà mình vẫn cất kỹ đấy. Trưa nay có thể làm mấy món dưa trộn, xào qua loa mấy món cũng được, con thấy sao?"
Trương Hỉ Mai hỏi ý kiến Tiểu Ngư.
Cái thủ lợn đó sở dĩ giữ được tươi ngon là vì đêm nào đợi bố mẹ ngủ say, Dư Tiểu Ngư cũng đem miếng thịt đã sơ chế bỏ vào không gian để ngậm tiên khí. Sáng hôm sau lấy ra, tiên khí đó giúp duy trì độ tươi ngon suốt cả ngày. Cứ thế lặp lại, đến giờ miếng thịt trông chẳng khác gì đồ mới mua.
"Dạ vâng ạ, mẹ nấu gì con ăn nấy!" Có lẽ vì không khí Tết Trung thu nên cô cũng muốn tìm người để làm nũng.
Trương Hỉ Mai rất thích nhìn dáng vẻ ngây thơ này của con gái. Trông Tiểu Ngư cứ như một đứa trẻ chưa bao giờ lớn, điều này cũng khiến người làm mẹ như bà thấy an lòng phần nào. Giai đoạn khó khăn vừa qua đã khiến Tiểu Ngư chịu không ít khổ cực, giờ đây mọi thứ cuối cùng cũng đang tốt dần lên!
Bảo là bữa trưa ăn uống qua loa, nhưng làm sao mà qua loa cho được. Món cơm độn thịt hôm nọ Dư Tiểu Ngư làm vừa ngon vừa bổ, quan trọng là Sanh Sanh đặc biệt thích ăn. Thế là trưa nay cô lại trổ tài làm món đó: thịt thái hạt lựu, ngô ngọt, nấm hương, thêm mấy quả cà chua hái từ không gian, tạo thành một bữa cơm "lười" hoàn hảo.
Để đảm bảo đủ chất cho Sanh Sanh đang tuổi ăn tuổi lớn, Dư Tiểu Ngư xào thêm một đĩa rau xanh, còn Trương Hỉ Mai thì làm món tai lợn trộn và trứng hấp.
"Ra đây ăn cơm thôi mọi người!"
Dư Tiểu Ngư bê thức ăn lên bàn, Sanh Sanh cũng lăng xăng phụ giúp dọn bát đũa.
Được Trương Hỉ Mai dìu ra, ông Dư Kiến Thành ngồi xuống cạnh bàn ăn. Nhìn những món ăn bày biện tươm tất, ánh mắt ông ánh lên vẻ mãn nguyện: "Tuyệt quá!"
Có rau, có thịt, có cơm, cuộc sống gia đình rõ ràng đang ngày một khởi sắc.
Dẫu biết những thứ này đều là nhờ công lao của vợ và con gái, nhưng ông Dư Kiến Quốc đã sớm thông suốt nhờ những lời khuyên nhủ của Trương Hỉ Mai. Ông thầm nhủ phải yên tâm tịnh dưỡng, sớm ngày bình phục để có thể tiếp tục cáng đáng gia đình này!
Nghĩ đến đây, ông Dư nói với Trương Hỉ Mai đang xới cơm: "Bà xới cho tôi một bát đi, tôi ăn hết được!"
Trương Hỉ Mai liếc nhìn ông một cái: "Ông ăn được bao nhiêu thì ăn, Tiểu Ngư có nấu ngon đến mấy mà dạ dày ông không tiêu hóa được thì cũng công cốc!"
Sanh Sanh hùa theo gật đầu cái rụp: "Đúng đấy bố ạ, mẹ nói chí lý. Ăn bao nhiêu xới bấy nhiêu, Sanh Sanh không cười bố ăn ít hơn con đâu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dư Tiểu Ngư phì cười, xoa đầu cậu em trai: "Sanh Sanh ngoan quá, lại đây, chị gắp cho em miếng tai lợn này!"
Sanh Sanh lập tức quay đầu há miệng chờ sẵn. Dư Tiểu Ngư vốn định gắp bỏ vào bát, thấy vậy liền đổi hướng đút thẳng vào miệng cậu bé.
Bữa cơm "lười" thực sự rất ngon. Đặc biệt là phần cà chua được ninh nhừ thành thứ nước sốt chua chua ngọt ngọt, quyện cùng các nguyên liệu khác, tạo nên một hương vị đậm đà khó cưỡng trong từng miếng c.ắ.n.
Cả nhà đang lặng lẽ thưởng thức bữa trưa ngon lành thì từ dưới lầu vẳng lên tiếng bác bảo vệ gọi Tiểu Ngư.
"Mọi người cứ ăn đi, để con xuống xem sao!"
May mà bát cơm của cô cũng vừa hay vét nhẵn đáy. Chỉ là giờ này thì ai lại đến tìm cô nhỉ?
Dư Tiểu Ngư bước ra hành lang. Bác bảo vệ chỉ tay về phía cổng viện: "Cháu xuống đi, có người tìm cháu ngoài cổng kìa!"
Cô nheo mắt nhìn từ xa, một chiếc xe jeep quân dụng đang đậu ngay đó. Lẽ nào là Tô Đóa Đóa đến tìm cô?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dư Tiểu Ngư quay lại nói vọng vào trong báo với bố mẹ một tiếng, rồi vội vã chạy xuống lầu. Đứng chờ trước cổng là một người đàn ông mặc quân phục, chính là đồng chí Tiểu Vương đã lái xe đưa đón cô lần trước.
"Chào anh!"
Đồng chí Tiểu Vương gật đầu chào lại: "Chào đồng chí Dư, tôi nhận lệnh đến giao một kiện hàng cho cô, mong cô nhận cho!"
Nói rồi, Tiểu Vương lấy từ ghế sau xe ra một gói đồ trông khá nặng. Tiểu Ngư hơi bối rối: "Là ông bà nội cử anh mang đến sao? Xin hỏi bên trong là đồ gì vậy?"
"Đồng chí Dư mang về mở ra là biết ngay. Xin đồng chí vui lòng nhận lấy, tôi còn phải mau ch.óng về báo cáo nhiệm vụ!"
Dư Tiểu Ngư không muốn làm khó anh ta đành theo phản xạ đưa tay nhận lấy. Nhưng cô chạy xuống vội quá không mang theo túi xách, chẳng có gì để biếu lại. Cô đành nói: "Phiền anh chuyển lời cảm ơn của tôi đến ông bà nhé, hôm nào rảnh tôi nhất định sẽ đích thân đến thăm!"
"Ông cụ và bà cụ hôm nay đã đi chúc Tết ở thôn Dư gia rồi. Tôi nhất định sẽ chuyển lời của cô. À, còn một câu nữa, Đóa Đóa nhờ tôi gửi đến cô: Chúc chị Trung thu vui vẻ!"