Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 183



 

Dư Tiểu Ngư để ý thấy hai tai đồng chí Tiểu Vương lại đỏ lựng lên, ánh mắt cũng không còn kiên định như lúc nãy mà có phần lảng tránh. Cô thầm buồn cười trong lòng, con bé Đóa Đóa này đúng là biết làm khó đồng chí Tiểu Vương mà!

 

"Vâng, chúc mọi người Trung thu vui vẻ!"

 

Đồng chí Tiểu Vương chào kiểu quân đội rồi lên xe nổ máy rời đi.

 

Bác bảo vệ không kìm được sự tò mò, xen vào: "Tiểu Ngư này, biển số xe kia không đùa được đâu nhé!"

 

Dư Tiểu Ngư cười đáp: "Thế ạ? Bác kiến thức rộng, bác không nói cháu cũng chẳng biết đâu!"

 

"Haha, cháu chưa nghe câu 'Gừng càng già càng cay' sao! Người ta mang đồ gì đến biếu thế, một bọc to đùng, có cần bác phụ bê lên không?" Bác bảo vệ tốt bụng ngỏ ý giúp đỡ.

 

Dư Tiểu Ngư khéo léo từ chối: "Cháu cảm ơn bác, cháu tự bê lên được ạ. Không làm phiền bác dùng bữa nữa, chúc bác Trung thu vui vẻ!"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Trên đường lên lầu, vài người hàng xóm cũng tò mò hỏi cô ôm thứ gì thế. Cô chỉ khiêm tốn đáp là đồ của một người bạn. Thấy cô không muốn nói nhiều, họ cũng ý tứ không gặng hỏi thêm để tránh làm mất lòng nhau.

 

Thấy cô ôm bọc đồ bước vào, Trương Hỉ Mai cũng ngạc nhiên. Sao lúc con bé đi xuống thì tay không, lúc lên lại ôm khư khư đống đồ thế này?

 

"Ông cụ nhà họ Tô gửi quà biếu Tết mẹ ạ."

 

Dù Dư Kiến Thành đã nghe vợ kể sơ qua về chuyện của Tiểu Ngư với gia đình ông cụ Tô, nhưng mới tối qua cô mới ăn cơm ở nhà người ta, trưa nay người ta đã gửi một đống quà biếu, tính ra còn chưa qua nổi một ngày!

 

"Mở ra xem bên trong có gì đã. Nếu là đồ quý giá quá thì nhà mình không nhận được đâu!" Trương Hỉ Mai tỏ vẻ nghiêm nghị, bà vốn không phải kiểu người tham lam vặt vãnh.

 

Dư Tiểu Ngư mở gói đồ ra. Bên trong toàn là những món đồ xa xỉ: thịt hộp quân dụng, hoa quả đóng hộp, một gói đường cát vàng, hai hộp sữa mạch nha. Dưới cùng còn có hai xấp vải bông trắng và hai bánh xà phòng thơm phức mà cô cực kỳ ưng ý.

 

"Chị ơi cái này là gì thế?"

 

Dư Sanh lôi ra từ trong đó một tờ giấy gấp gọn. Dư Tiểu Ngư mở ra xem, bên trong bọc những thanh sôcôla in chữ tiếng Anh. Trên mặt giấy nắn nót những dòng chữ xiêu vẹo: "Chúc gia đình chị Tiểu Ngư Tết Trung thu vui vẻ, mạnh khỏe, cả nhà hạnh phúc!" Chữ "hạnh phúc" viết sai chính tả còn được chú thích bằng bính âm. Ở góc dưới cùng bên phải ký tên Tô Đóa Đóa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Dư Kiến Thành hồi còn đi buôn ngược xuôi đã từng nhìn thấy thứ này: "Cái này gọi là sô cô la, bố từng mua về cho con ăn rồi đấy!"

 

Dư Sanh cũng nhớ ra. Hóa ra là loại kẹo ăn xong răng miệng lưỡi đen sì. Lâu lắm không được ăn, cậu bé suýt quên mất mùi vị của nó, chỉ nhớ lúc mới ngậm vào đắng ngắt, nhưng nhai kỹ lại thấy ngòn ngọt.

 

"Họ khách sáo quá, gửi cả đống đồ thế này!" Trương Hỉ Mai băn khoăn. Nếu cứ thế mang trả lại, e rằng sẽ khiến người ta mất mặt, rước thêm bực dọc. Nhưng nếu không trả lại, chỉ ngần này quà cáp thôi cũng bằng cả tháng lương của người ta rồi, món lễ này quá nặng.

 

Dư Tiểu Ngư đưa sôcôla cho Sanh Sanh: "Chỗ này phần em đấy, nhưng lần sau gặp Đóa Đóa, em nhớ phải cảm ơn em ấy nhé!"

 

Rồi cô quay sang nói với mẹ: "Mấy xấp vải bông trắng này mà may áo nhỏ thì mặc mát lắm. Mẹ xem có ai may vá giỏi thì nhờ họ may cho nhà mình nhé!"

 

Trương Hỉ Mai thấy con gái bắt đầu huyên thuyên thì nhịn không được cắt lời: "Tiểu Ngư, nhà mình thật sự nhận sao?"

 

Dư Tiểu Ngư gật đầu cái rụp: "Nhận chứ mẹ. Mẹ cứ yên tâm, người ta đã có lòng gửi quà cáp thế này chứng tỏ muốn kết giao với nhà mình. Con cũng đang có ý định qua lại thân thiết với họ, chi bằng cứ nhận rồi tìm cách báo đáp lại, thắt c.h.ặ.t tình cảm đôi bên!"

 

Trương Hỉ Mai nghe con gái nói vậy, sắc mặt càng thêm lo lắng: "Vậy nhà mình lấy gì mà đáp lễ người ta bây giờ?"

 

"Chuyện đó mẹ khỏi lo, mẹ quên mất trà hoa của con rồi sao?"

 

Huống hồ, trà hoa của cô còn nhiều vô kể. Trương Hỉ Mai nghe nhắc đến trà hoa sắc mặt mới giãn ra đôi chút. Trà hoa của Tiểu Ngư bán được hẳn 5 đồng một cân cơ mà. Thứ trà hoa đó uống vào người thực sự có tác dụng rõ rệt, tính ra còn quý hơn cả sữa mạch nha. Nghĩ vậy, bà cũng vơi bớt đi gánh nặng trong lòng.

 

Ông Dư Kiến Quốc trong thời gian hôn mê chỉ được nghe kể loáng thoáng về việc Tiểu Ngư hái t.h.u.ố.c đi bán lấy tiền chữa bệnh cho ông, tiện thể chế tác ra rất nhiều loại trà hoa, đến vị phó chủ nhiệm Tôn cũng mua về làm quà biếu. Dù đã nghe con gái nói thế, và vợ ông cũng đã trút bỏ được sự băn khoăn, nhưng ông vẫn không giấu được sự tò mò: "Tiểu Ngư này, bố xem thử trà hoa của con được không!"

 

"Dạ được chứ ạ, nhưng phải đợi cơm nước xong xuôi một tiếng sau mới được!"

 

Bệnh tình của ông Dư vừa mới thuyên giảm, để an toàn thì tốt nhất cứ đợi đủ thời gian rồi hẵng uống trà.