Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 187



 

Vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa màn đêm đen thẳm. Dư Sanh nằng nặc đòi nghe chuyện Hằng Nga bôn nguyệt, Dư Kiến Thành đành chiều ý kể lại câu chuyện cho cậu con trai bé bỏng. Những đứa trẻ hàng xóm nghe thấy tiếng kể chuyện cũng xúm lại nghe, có đứa còn chẳng thèm lấy ghế, cứ thế tựa lưng vào tường say sưa nghe chú Dư kể. Dư Tiểu Ngư thấy vậy liền ôm Sanh Sanh vào lòng, nhường ghế cho một bé gái.

 

Khi màn đêm dần buông xuống, câu chuyện cuối cùng cũng kết thúc. Ai nấy đều say sưa ngắm trăng, dường như qua ánh trăng ấy, họ thực sự nhìn thấy bóng dáng Ngô Cương đang đốn cây quế, thấy cả chú thỏ ngọc trắng muốt đáng yêu. Còn bọn con gái thì thi nhau tưởng tượng ra dung mạo của Hằng Nga trong đầu, chắc chắn giống hệt như trên truyện tranh liên hoàn, tiên khí ngút ngàn!

 

"Chị ơi, sau này lớn lên em nhất định phải bay lên mặt trăng xem thử, đến thăm chị Hằng Nga, anh Ngô Cương và cả bạn thỏ trắng nữa. Em sẽ mang cà rốt cho thỏ trắng, chị nghĩ thỏ trắng có thích ăn không?"

 

Dư Tiểu Ngư dĩ nhiên biết trên mặt trăng ngoài bề mặt lồi lõm sần sùi và ánh sáng mượn từ mặt trời ra thì chẳng có gì sất. Trái đất phiên bản mặt trăng thực sự trống rỗng. Nhưng cô không thể nói ra sự thật ấy, sự ngây thơ chất phác của trẻ nhỏ là điều vô giá nhất mà người lớn như họ phải dốc hết sức mình để bảo vệ.

 

"Được chứ, vậy Sanh Sanh cố lên nhé, lớn lên làm phi hành gia là có thể ngồi tàu vũ trụ bay lên mặt trăng rồi!"

 

Dư Tiểu Ngư động viên cậu bé.

 

Trời đã khuya, mọi người rục rịch dọn dẹp đồ đạc về nhà rửa mặt đi ngủ. Từ ngày dọn đến đây, sinh hoạt của Dư Tiểu Ngư rất điều độ, cứ 9 giờ tối là lên giường, hầu như cứ đặt lưng xuống là cô chìm vào giấc ngủ ngay.

 

Tại một doanh trại quân đội ở thủ đô, Tô Nguyên Gia vừa xem xong buổi biểu diễn văn nghệ Trung thu liền trở về ký túc xá. Anh lôi quả táo trong túi ra đặt lên bàn. Đây là quà quân đội phát vào bữa tối để thay cho bánh trung thu, mỗi người một quả, với ngụ ý mong mọi người không quá nhớ nhà và luôn được bình an.

 

Chỉ là khi nhìn thấy quả táo này, anh lại nhớ đến cảnh tượng trên đài ngắm trăng, Dư Tiểu Ngư hai tay nâng niu quả táo, nụ cười rạng rỡ nhìn anh. Nhớ đến cô, khóe môi Tô Nguyên Gia bất giác cong lên. Anh cầm quả táo lên ngửi thử, không có mùi hương đặc biệt như quả táo cô tặng.

 

Tô Nguyên Gia tùy ý đặt quả táo sang một bên, cúi đầu tiếp tục đọc cuốn sách còn dang dở ban ngày.

 

Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của hai mẹ con, cuối cùng sức khỏe của bố Dư cũng hoàn toàn bình phục. Sau khi khám xong, đuôi lông mày của vị lão đại phu cũng hiện lên nét vui mừng.

 

"Tốt, tốt lắm! Gia đình có thể yên tâm rồi, hiện giờ sức khỏe của cậu ấy rất tốt!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đương nhiên người vui mừng nhất chính là Dư Kiến Thành, ông đã nóng lòng muốn đi làm lại lắm rồi.

 

"Làm phiền bác sĩ quá, căn bệnh này của tôi may nhờ có bác sĩ tận tâm, thực sự vô cùng cảm ơn ông!" Dư Kiến Thành vui vẻ cúi gập người cảm ơn lão đại phu.

 

Lão đại phu mỉm cười, cũng không từ chối. Những lời như thế này ông thường xuyên nghe được sau khi chữa khỏi cho bệnh nhân. Tuy nhiên, ông vẫn bổ sung thêm một câu: "Không chỉ cảm ơn tôi, cậu còn phải cảm ơn cả người nhà mình nữa!"

 

Dư Kiến Thành trịnh trọng cúi gập người trước Trương Hỉ Mai, rồi lại cúi đầu cảm ơn cả Dư Tiểu Ngư và Dư Sanh. Cảnh tượng này lại khiến lão đại phu bất ngờ. Ông từng gặp rất nhiều người đàn ông ngoài miệng thì cảm ơn người nhà nhưng trong lòng lại coi sự chăm sóc đó là điều hiển nhiên. Nhưng Dư Kiến Thành lại khác, ông ấy thực tâm cảm ơn, thậm chí không hề cảm thấy việc cúi đầu trước vợ con là chuyện mất mặt. Ấn tượng của lão đại phu về ông lập tức tốt lên hẳn.

 

"Sau này cậu có dự định gì chưa?" Lão đại phu thuận miệng hỏi.

 

Dư Kiến Thành và Trương Hỉ Mai nhìn nhau cười: "Tôi định quay lại Hợp tác xã Cung tiêu đi làm, để Tiểu Ngư tiếp tục đi học!"

 

Điều này lại khiến lão đại phu khá ngạc nhiên, ông nhìn Dư Tiểu Ngư: "Thế thì tốt quá, tốt quá!"

 

Dư Tiểu Ngư theo lệ đi tiễn lão đại phu ra cửa. Lúc xuống lầu, lão đại phu không kìm được bèn hỏi: "Cháu gái, cháu muốn quay lại trường học, hay là tiếp tục làm việc? Phòng khám Đông y của chúng ta cũng đang thiếu những nhân tài như cháu. Nếu cháu không chê, cứ trực tiếp đến chỗ ông đi làm!"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Phòng khám Đông y tuyệt đối là một chốn nương tựa tốt. Thời buổi này ai mà chẳng muốn khỏe mạnh, không ốm đau? Phàm là con người, cả đời kiểu gì chẳng mắc bệnh, mắc bệnh là phải tiêu tiền. Nếu có mối quan hệ với bệnh viện thì có thể bớt đi bao nhiêu rắc rối!

 

"Cháu cảm ơn ông ạ, nhưng cháu vẫn muốn đi học. Ông yên tâm, hễ có thời gian rảnh là cháu lại đi tìm d.ư.ợ.c liệu giúp ông."