Trường học hiện nay tuy nói là rất loạn, nhưng bằng cấp vẫn vô cùng quan trọng, không thể bỏ lỡ.
Lão đại phu ngẫm nghĩ một lát: "Hay là thế này, cháu cứ nhận một chức danh tạm thời ở phòng khám Đông y của ông trước, đến lúc đó chúng ta sẽ tiến cử cháu đi học Đại học Công Nông Binh, cháu thấy sao?"
Dư Tiểu Ngư không hiểu rõ lắm về Đại học Công Nông Binh, nhưng cô vẫn cảm ơn ý tốt của lão đại phu, quyết định về nhà bàn bạc với bố mẹ trước.
Trương Hỉ Mai lại rất tán thành, rốt cuộc thì đó cũng là bệnh viện tuyến huyện, con gái làm việc ở trong đó nói ra rất nở mày nở mặt, lại không phải chạy ngược chạy xuôi bên ngoài, nhàn hạ hơn công việc thu mua nhiều.
"Mẹ, cho dù con có vào phòng khám Đông y thì xác suất cao vẫn là đi khắp nơi thu mua d.ư.ợ.c liệu thôi!"
Câu này cô nói không sai, lão đại phu cũng có ý đó.
Trương Hỉ Mai nghe xong, theo bản năng nhìn sang Dư Kiến Thành, cũng không biết chồng mình có ý kiến gì.
"Tiểu Ngư, nếu bố không xảy ra chuyện, bố vẫn sẽ để con đi học, học lên cao mãi. Hiện giờ sức khỏe của bố đã tốt lên rồi, bố hy vọng con vẫn đi theo con đường mà bố đã vạch sẵn cho con. Con cứ tiếp tục đi học đi, bố và mẹ con sẽ bảo vệ các con!"
Dư Kiến Thành chốt lại quyết định.
Những thứ kia chỉ là cái lợi nhỏ nhặt trước mắt, Tiểu Ngư nhà họ tuyệt đối không dừng lại ở đó. Ông hy vọng cô có thể nỗ lực để chạm tới giới hạn cao nhất của cuộc đời, cô còn nhỏ, vẫn còn rất nhiều cơ hội.
Không thể không nói, điều này rất đồng điệu với suy nghĩ của Dư Tiểu Ngư. Ngay hôm sau, họ liền đến Hợp tác xã Cung tiêu tìm phó chủ nhiệm Tôn.
Tôn Quốc Cường trước tiên chúc mừng Dư Kiến Thành đã bình phục sức khỏe, nhưng khi nghe đến việc Dư Tiểu Ngư muốn xin nghỉ, nhường lại vị trí cho bố, ông thở dài: "Nhìn hai người bước vào là tôi biết ngay sẽ có chuyện này mà!"
Dư Tiểu Ngư lên tiếng cảm tạ: "Cảm ơn chú Quốc Cường đã chiếu cố cả gia đình cháu. Quãng thời gian đó cháu thực sự rất biết ơn chú. Nếu không nhờ chú cho cháu vào Hợp tác xã Cung tiêu làm việc, nhà cháu không biết đã ra nông nỗi nào. Giờ sức khỏe bố cháu đã bình phục, cháu cũng nên đi làm những việc cháu nên làm rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Năng lực làm việc của Dư Tiểu Ngư, Tôn Quốc Cường luôn nhìn rõ. Một người như vậy làm việc dưới trướng ông tuyệt đối trăm lợi mà không có một hại. "Tiểu Ngư, cháu muốn đi học chú có thể hiểu được, nhưng công việc tốt thế này không phải lúc nào cũng có. Cháu xem thế này có được không, cháu cứ đi học đi, tốt nghiệp cấp hai xong cháu lại về Hợp tác xã làm việc, như vậy cháu vừa có bằng cấp hai, vừa có công việc tốt, được chứ?"
Dư Tiểu Ngư bật cười trêu lại: "Chú Quốc Cường, vậy nhỡ đến lúc đó cháu lại muốn học tiếp thì sao!"
Tôn Quốc Cường cũng dứt khoát: "Tiểu Ngư, hôm nay chú chỉ nói một câu thôi, chỉ cần cháu muốn đến Hợp tác xã làm việc, chú lúc nào cũng hoan nghênh!"
Sắc mặt ông vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn không giống như đang nói đùa.
Dư Tiểu Ngư chỉ đành cảm ơn sự ưu ái của ông.
Tiếp theo là bàn về vị trí công tác của bố Dư. Tài xế xe tải đã tuyển người mới rồi, Tôn Quốc Cường cố ý giữ ông ở lại nhà kho. Tuy nói sức khỏe đã bình phục nhưng suy cho cùng cũng vừa trải qua bạo bệnh, thể lực chắc chắn không bằng trước kia. Ông biết lái xe, lái xe nâng hàng trong nhà kho vẫn hoàn toàn có thể đảm đương được.
Thời buổi này người biết lái xe thì đều biết sửa xe, Tôn Quốc Cường càng nghĩ càng thấy chủ ý này của mình quá tuyệt.
Dư Kiến Quốc suy nghĩ một chút, sau đó cũng đồng ý. Không phải chạy ngược xuôi Bắc Nam cũng tốt, đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, nếu t.a.i n.ạ.n đó lại xảy ra lần nữa, mạng ông chưa chắc đã lớn đến vậy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dư Tiểu Ngư đi chào tạm biệt đồng nghiệp. Lý Lệ lập tức cảm thấy vô cùng luyến tiếc: "Tiểu Ngư, chị thực sự không nỡ xa em. Sau này em muốn mua gì cứ bảo bọn chị một tiếng, chị nhất định sẽ tìm mua bằng được cho em!"
Lý Lệ đang nói thì chợt nhớ tới mấy lọ nước hoa nhài kia. Chị họ của cô lại vừa hỏi xin đợt hai, Tiểu Ngư mà quay lại trường học, có phải đồng nghĩa với việc cô có nhiều thời gian rảnh rỗi để làm thứ nước này hơn không?
Dương Nhạc lại rất ủng hộ quyết định của Tiểu Ngư. Hồi trước ông tình nguyện giao mảng thu mua phía Bắc cho Tiểu Ngư cũng vì nghĩ cô còn nhỏ tuổi, đi lên đó kiểu gì cũng mua được chút đồ mang về, công việc không đến mức quá khó khăn.
"Tiểu Ngư, trường học hiện giờ rất bất ổn. Cháu phải nhớ kỹ, phàm làm việc gì cũng phải khiêm tốn một chút, đừng vì bốc đồng nhất thời mà làm những chuyện khiến bản thân phải ân hận. Cháu chỉ cần cố gắng học tập, những chuyện khác đừng nghĩ ngợi gì cả, đây là lời dặn dò cuối cùng sư phụ dành cho cháu!"