Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 209



 

Triệu Tây Phượng vừa càu nhàu vừa xách sọt ớt xanh ra cửa, nhìn chằm chằm bóng dáng hai người phía xa.

 

Triệu Tây Phượng nhổ nước bọt một cái về phía bóng lưng cô, bước chân rảo nhanh hơn.

 

Dư Tiểu Ngư bước vào khu thanh niên trí thức. Các anh lính bên trong đã lâu không gặp cô, vừa thấy cô đều xúm lại chào hỏi. Phó Hồng nghe thấy tiếng động cũng vội vàng từ trong phòng chạy ra.

 

Dư Tiểu Ngư đưa túi đồ trong tay cho một anh lính đứng cạnh: "Phiền các anh rửa sạch giúp em nhé!"

 

Phó Hồng nhận lấy chiếc túi từ tay anh lính, mở ra xem thì thấy rất nhiều lòng lợn. Cô xót xa nắm lấy tay Tiểu Ngư: "Sao em mua nhiều thế này, bọn chị nhất định phải trả tiền cho em. Tay lạnh cóng thế này, mau đi rửa tay rồi sưởi ấm đi!"

 

Từ Phong nghe tiếng ồn cũng bước ra: "Trả tiền gì cơ? Tiểu Ngư, dạo này em khỏe không?"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Phó Hồng vội nói: "Tiểu Ngư mua nhiều lòng lợn đến lắm Từ Phong ạ. Chúng ta nhất định phải trả tiền cho em ấy, em ấy mua được cũng chẳng dễ dàng gì, chắc chắn phải dậy từ rất sớm!"

 

Từ Phong không chần chừ gật đầu đồng ý: "Vào bếp nghỉ ngơi một lát đi!"

 

Bà thím đi cùng Tiểu Ngư thấy cô được chào đón nhiệt tình như vậy thì cũng khá ngạc nhiên, không ngờ quan hệ của họ lại tốt đến thế. "Tiểu Ngư, vậy thím về trước nhé. Cháu cứ đại diện cho người dân thôn Dư gia gửi lời cảm ơn bọn họ giúp thím."

 

Phó Hồng cũng nhìn thấy giỏ rau bà mang đến, tiến lên định nói vài lời cảm ơn, nhưng lời vừa ra đến nửa chừng thì cô nhìn thấy bóng Triệu Tây Phượng, đành phải dừng lại vài giây.

 

Dư Tiểu Ngư cũng nhìn thấy Triệu Tây Phượng đang đi tới. Bà ta vừa bước đến gần đã đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt ghim c.h.ặ.t vào cái túi lớn mà anh lính đang đem đi rửa.

 

"Chào các cậu nhé! Nhà có trồng được ít ớt xanh ngon lắm, nghĩ chắc các cậu cũng chẳng thiếu gì, chỉ thiếu đồ xào kèm nên tôi mang sang cho. Các cậu đừng có chê ớt xanh nhà tôi rẻ tiền nhé. Nông dân chúng tôi đâu thể so với người thành phố, có tiền có thời gian có điều kiện. Ớt xanh này tuy không đáng giá nhưng cũng là đồ ăn chúng tôi chắt bóp từ móng tay mà có, đâu có giống như một số người, ở thành phố quen rồi, quên mất cái cảnh nhà nông tằn tiện, vung tay quá trán, tiêu tiền như rác. Nhưng các cậu nói xem, người thành phố sống sung sướng thế mà trước mặt bậc bề trên chẳng rỏ ra được chút lợi lộc nào là sao? Có phải loại người này lớn lên sẽ thành kẻ ăn cháo đá bát không, hay là từ lúc sinh ra đã không có tim có phổi rồi!"

 

Đúng là một màn chỉ dâu mắng hòe xuất sắc. Những người xung quanh đa phần đều biết chuyện giữa Dư Tiểu Ngư và nhà nội cô. Phó Hồng nghe rõ trong từng câu từng chữ của bà ta đều đang c.h.ử.i xéo Tiểu Ngư, sắc mặt cũng trở nên khó coi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Bà ơi, số ớt xanh này bà cứ mang về đi ạ. Chúng cháu cũng có trồng ớt xanh rồi. Tuy nói quân dân như cá với nước, nhưng chúng cháu cũng không thể tranh đồ ăn của bà con được. Cháu cũng không chê ớt xanh của bà rẻ tiền, mà là thực sự có nhiều người tặng quá, ăn không kịp dễ bị hỏng mất. Bà cứ mang ớt xanh về đi ạ!"

 

Phó Hồng khéo léo từ chối đồ của bà ta.

 

Bà thím đứng cạnh thấy vậy cũng biết ý bước lên khuyên nhủ Triệu Tây Phượng: "Bà ơi, cô ấy nói đúng đấy. Trong giỏ của tôi cũng có nhiều ớt xanh đem tặng lắm rồi, họ ăn không hết đâu!"

 

Triệu Tây Phượng khinh khỉnh xùy một tiếng: "Thế sao bà không mang đồ của bà về đi, mắc mớ gì bắt tôi mang về? Sao hả, ớt xanh của bà là ớt xanh, còn ớt xanh của tôi không phải là ớt xanh chắc? Các người khinh thường tôi phải không? Hay là có ai xúi giục gì các người, nên các người cố tình nhắm vào tôi!"

 

Dư Tiểu Ngư bất lực đảo mắt, bà lão này có mắc chứng hoang tưởng bị hại không vậy.

 

Cô lười chẳng thèm chấp nhặt với bà ta. Tay dính mùi hôi từ cái túi nọ, cô xin phép Từ Phong rồi đi ra giếng nước rửa tay.

 

Triệu Tây Phượng thấy cô rời đi, ném sọt ớt xanh xuống đất rồi bám theo sau. Vừa lúc bà ta nhìn thấy chậu lòng lợn to đùng, ánh mắt bà ta nhìn Dư Tiểu Ngư như muốn ăn tươi nuốt sống: "Con ranh con kia, bố mày không dặn mày mang đồ gì về nhà à?"

 

Không có thịt thì bét ra cũng phải có tem phiếu hay nhu yếu phẩm chứ!

 

Dư Tiểu Ngư liếc bà ta một cái, tiếp tục cúi đầu rửa tay: "Mang đồ gì về? Sanh Sanh vẫn đang đợi bà làm món thịt xào ớt xanh cho nó đấy, mà đợi mãi chẳng thấy bà đâu. Bố cháu bảo cháu hỏi bà bao giờ mới chịu làm món thịt xào ớt xanh đây!"

 

Triệu Tây Phượng không ngờ đã lâu như vậy mà họ vẫn còn nhớ vụ thịt xào ớt xanh đó. Chính vì vụ thịt xào ớt xanh này mà không biết bao nhiêu lần bà ta định lên huyện tìm Dư Kiến Thành nhưng lại phải cố kìm nén xuống.

 

Bị cô bêu riếu ngay trước mặt mọi người, sắc mặt Triệu Tây Phượng có chút không tự nhiên: "Đấy chẳng phải là tại chưa mổ lợn ăn Tết sao? Đợi chia thịt lợn xong, bảo Sanh Sanh về đây, tao làm cho nó ăn. Đừng nói là thịt xào ớt xanh, nó muốn ăn gì tao cũng làm cho!"