Anh lính đứng bên cạnh cảm nhận được bà lão này cứ chằm chằm nhìn vào bộ dạ dày lợn trong tay mình, anh ta bối rối nhìn Dư Tiểu Ngư, bà lão này rõ ràng là đang nhòm ngó chỗ lòng lợn này.
Dư Tiểu Ngư bật cười nhạt: "Thế ạ? Vậy cháu nhất định sẽ chuyển lời."
Nói xong, cô không thèm để ý đến Triệu Tây Phượng nữa, đứng dậy vẩy cho khô nước trên tay rồi đi về phía nhà bếp.
Phó Hồng mỉm cười tiễn bà thím về, trao đổi ánh mắt với Từ Phong rồi cùng nhau đi vào bếp. Những người trong sân lại tiếp tục làm việc của mình, bỏ mặc Triệu Tây Phượng đứng chơ vơ một chỗ, chẳng ai buồn để mắt tới bà ta.
Triệu Tây Phượng cảm thấy mình bị gạt sang một bên, mặt lúc đỏ lúc trắng. Đúng lúc này, một anh lính đang sơ chế khúc ruột già, bất cẩn làm vỡ một đoạn, chất bẩn bên trong b.ắ.n phọt ra, rơi trúng ngay trước mũi giày Triệu Tây Phượng.
Bà ta nhăn mặt ghê tởm: "Nhìn cẩn thận một chút chứ, đôi giày này của tôi còn phải đi thêm mấy năm nữa đấy!"
Anh lính đang rửa ruột già nghe vậy, cười nhạt ngoài mặt nhưng trong bụng thì không: "Chỗ này chỉ bé tí thế thôi, nhà bà rộng rãi thế sao bà không ở, ra đây góp vui làm gì? Mùi này hôi rình, bà không ngửi thấy à? Hay là dạo trước ngửi mùi hôi nhiều quá nên giờ miễn nhiễm rồi?"
Lời vừa dứt, có vài tiếng cười khúc khích vang lên. Mọi người đều cúi đầu, cứ tưởng tượng cũng biết vẻ mặt của bà lão lúc này đặc sắc đến mức nào.
Triệu Tây Phượng có ngốc đến mấy cũng biết những người này đang cố tình xem trò cười của mình, cố tình vạch trần gốc gác của mình. Bà ta đúng là ngu xuẩn, lại còn lật đật bắt Dư Hoa Hoa mang ớt xanh cho họ. Tặng cái nỗi gì chứ, chỗ ớt xanh này để rụng ngoài ruộng nhà mình còn làm phân bón được, đem cho bọn họ ăn để lấy sức mà cười nhạo mình tiếp à?
Triệu Tây Phượng tức giận quay gót, xách sọt ớt xanh bước đi. Con gái lớn tướng rồi mà ngày nào cũng chui rúc vào đám đàn ông con trai, đúng là đồ không biết xấu hổ. Bà ta không có đứa cháu gái vô liêm sỉ như thế!
Triệu Tây Phượng ôm một bụng tức giận về nhà. Dương Cúc thấy mẹ chồng xách ớt đi rồi lại xách ớt về, sắc mặt lại vô cùng khó coi, lập tức hiểu ra bà ta vừa phải ngậm bồ hòn làm ngọt ở bên kia.
"Đứng nghệt ra đấy làm gì, còn không mau cầm lấy cái sọt này! Tìm mấy cái hũ, đem muối chua đi!"
Triệu Tây Phượng tức đến phát điên, ớt xanh chẳng đem tặng được, tuy không nhiều nhặn gì nhưng đi đi về về cũng mất công tốn sức, lại chẳng vớt vát được chút danh tiếng nào. Cái mụ đàn bà đi trước lúc nãy chắc chắn sẽ đem chuyện vừa rồi đi rêu rao. Người trong thôn Dư gia không biết sẽ cười nhạo bà ta ra sao. Đám lính lác thô lỗ kia đúng là tâm địa thâm độc, không cần nói cũng biết chắc chắn là do Dư Tiểu Ngư đã nói xấu sau lưng bà ta, khiến họ có ấn tượng không tốt về gia đình bà ta. Nếu không, sao họ lại có thái độ như vậy với bà ta cơ chứ!
Cô con dâu cả này sao mà chậm chạp thế, Triệu Tây Phượng hậm hực quay người, vừa lúc va phải Dương Cúc đang ôm chiếc vại từ trong phòng đi ra. Hai người đ.â.m sầm vào nhau, chiếc vại tuột khỏi tay Dương Cúc, rơi trúng ngay chân Triệu Tây Phượng.
Khuôn mặt Triệu Tây Phượng lập tức đỏ gay. Vài giây sau, một tiếng hét t.h.ả.m thiết như heo bị chọc tiết vang lên từ nhà Dư Hữu Tài, khiến những người đi ngang qua đều liếc nhìn với vẻ chán ghét.
Lại có chuyện gì xảy ra nữa đây? Suốt ngày chẳng được yên ổn!
Trong bếp, Phó Hồng và Dư Tiểu Ngư thấy Triệu Tây Phượng đã đi khuất, lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Sau này bọn chị không còn ở đây nữa, số lần em về quê cũng ít đi, những lời vừa rồi em ngàn vạn lần đừng để bụng nhé!"
Dư Tiểu Ngư thu hồi ánh mắt, bước tới bên bếp lò sưởi ấm: "Em biết rồi, dù có nghe thấy, em cũng sẽ chẳng chấp nhặt với bà ta đâu."
Đối phó với loại người này, cứ phớt lờ là xong. Để mặc bà ta tự biên tự diễn như thằng hề, nhảy nhót một hồi thấy chẳng ai quan tâm thì sẽ tự khắc dừng lại. Càng để ý, bà ta lại càng lấn tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dù sao người đó cũng là bà nội của Dư Tiểu Ngư, Phó Hồng không dám nói ra những lời quá khó nghe, đành đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác. Kéo Tiểu Ngư trò chuyện việc nhà, nói được một lúc, cô luyến tiếc nắm lấy tay Tiểu Ngư dặn dò: "Sau này dù không có chuyện gì cũng nhớ phải viết thư cho chị nhé. Lần này về, chị sẽ gửi thư cho em trước, em cứ theo địa chỉ trên thư mà hồi âm cho chị là được!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dư Tiểu Ngư gật đầu đáp: "Không thành vấn đề ạ."
Các anh lính làm việc rất thoăn thoắt. Bộ lòng lợn được rửa cực kỳ sạch sẽ, cầm lên chẳng thấy mùi hôi nào. Đi kèm với đó là những củ cải và các loại rau củ khác đã được sơ chế tươm tất.
Dư Tiểu Ngư thấy thời gian cũng hòm hòm, cô mặc thêm áo khoác, xắn tay áo lên và bắt đầu chế biến thức ăn.
"Tiểu Ngư, hôm nay em định nấu món gì? Chỗ này là thịt xông khói, hay là xào chung với rau cải khô nhé. Lần trước em làm món đó, mọi người ăn xong mà cứ nhớ mãi." Phó Hồng lấy thêm một dải thịt xông khói dài đặt lên thớt.
"Mọi người có đồ hộp giăm bông quân dụng không ạ?" Hôm nay Dư Tiểu Ngư định làm món Mao huyết vượng (huyết chưng cay). Tiết trời lạnh giá thế này, ăn chút đồ cay nóng thì cả người mới ấm lên được.
Phó Hồng không thích ăn thứ đó, đây là lương khô, mọi người thường cất gọn trong ba lô, trừ khi vạn bất đắc dĩ mới mang ra ăn. Nhưng nghe Tiểu Ngư hỏi, cô vẫn đi gom lại được vài hộp.
Lúc này, Từ Phong xách hai con gà đã làm sạch bước vào: "Phó Hồng, trưa nay làm luôn món này đi, cho anh em cải thiện bữa ăn!"
Đây là bầy gà họ nuôi từ lúc mới đến đóng quân, chỉ có ba con, nuôi đến giờ cũng bắt đầu đẻ trứng rồi. Giờ ngay cả chúng cũng đem thịt, xem ra là sắp phải rời đi thật rồi.
Phó Hồng nhận lấy con gà, không cho Từ Phong đi mà nhờ anh tiện tay c.h.ặ.t thành từng miếng nhỏ. Dư Tiểu Ngư dặn anh để riêng một con, thái xong, cô lấy phần dạ dày lợn cho vào nồi, đổ thêm nước lạnh và thả vài lát gừng vào.
Cô lấy từ trong túi xách ra một chai rượu, rót một ít vào nồi. Từ Phong lập tức ngửi thấy mùi rượu, ngẩng lên thì thấy Tiểu Ngư đang rắc một thứ gì đó vào nồi, rõ ràng là rượu: "Rượu này thơm thật đấy."
Dư Tiểu Ngư cũng không giấu giếm, hào phóng giải thích: "Không chỉ uống thơm đâu, lúc xào thức ăn mà cho thêm một chút vào để khử mùi tanh, thịt cũng sẽ thơm hơn đấy ạ!"
Khoảng ba phút sau, Dư Tiểu Ngư vớt dạ dày lợn ra, lạng bỏ lớp mỡ trắng bám bên ngoài, sau đó nhồi thịt gà đã ướp vào trong dạ dày lợn. Tiếp đó, cô cho hạt tiêu đen vào, một nửa để nguyên hạt, một nửa đập dập. Hạt tiêu đập dập sẽ làm tăng thêm hương vị cho món dạ dày lợn nhồi gà. Sau khi chuẩn bị xong, cô khâu kín miệng dạ dày lại.
Dư Tiểu Ngư tìm một cái nồi to, sâu lòng đặt lên bếp. Cô cho dạ dày lợn nhồi gà vào, đổ nước ngập, cho thêm vài lát gừng, hành lá buộc nút. Cô còn bỏ thêm một ít đẳng sâm thái lát đã qua sơ chế, kỷ t.ử, táo đỏ và vài vị t.h.u.ố.c Đông y khác rồi đậy vung lại bắt đầu hầm.
Mùa đông được húp một bát canh nóng hổi thì còn gì bằng. Nếu có ngô ngọt, cho vào hầm chung, tối đến húp một bát là đủ cả chất đạm, tinh bột, cả người từ trên xuống dưới đều ấm áp dễ chịu.
Đồ hộp giăm bông được thái thành từng lát mỏng. Không có giá đỗ, Dư Tiểu Ngư quyết định dùng rau xanh thay thế. Cô đổ nước vào nồi, dùng tương đậu thay cho cốt lẩu. Sau khi nước dùng sôi, cô bắt đầu chần các loại nguyên liệu: rau xanh, giăm bông thái lát, tiết vịt, và cuối cùng là bộ lòng lợn đã được rửa sạch sẽ. Dư Tiểu Ngư tìm một cái chậu lớn, trút thẳng các nguyên liệu đã chần vào chậu. Cuối cùng, cô rắc ớt khô, tiêu hạt, tiêu bột, gừng băm lên bề mặt, rồi bắt đầu đun sôi dầu.
Thực ra dầu đã được đun nóng sẵn trong không gian. Nhân lúc không ai để ý, Dư Tiểu Ngư lén rót vào muôi lớn, vừa vặn một muôi đầy, rồi rưới đều lên bề mặt các nguyên liệu. Dầu nóng làm dậy mùi thơm của các loại gia vị, kích thích mạnh mẽ khứu giác và vị giác của những người xung quanh.
Phó Hồng đang thái củ cải, ngửi thấy mùi thơm này cũng không kìm được mà ngẩng đầu lên: "Phải làm sao bây giờ, cứ nghĩ đến việc sắp phải về, không còn cơ hội được thưởng thức đồ em nấu nữa là chị lại thấy tiếc nuối không thôi!"