Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 240



 

"Cảm ơn em." Tô Nguyên Gia lịch sự nói.

 

Dư Tiểu Ngư khẽ cong khóe môi: "Anh đừng khách sáo."

 

Tô Nguyên Gia thoáng sững sờ. Lúc bưng chén trà lên, anh cụp mắt xuống, che giấu ý cười đong đầy nơi đáy mắt.

 

Cô không giận anh nữa rồi.

 

Dư Kiến Thành lôi bộ bàn cờ tướng mượn được của hàng xóm ra. Tô Cảnh Sơn hào hứng xoa xoa hai tay: "Hôm nay chúng ta phải đại chiến ba trăm hiệp mới được!"

 

Cánh đàn ông đã tìm được thú vui riêng. Hội phụ nữ thì xúm xít quanh bàn vừa c.ắ.n hạt dưa vừa rôm rả chuyện trò.

 

Ngay từ lúc bước vào nhà, Ngô Tuệ Lệ đã chú ý đến khay đồ ăn vặt bày trên bàn. Ngoài hạt dưa, hạt lạc thông thường, còn có cả táo đỏ, táo ta, quýt. Những thứ này đều là đồ hiếm, phải tốn không ít công sức mới mua được. Nhìn tổng thể mâm cỗ đãi khách của nhà họ cũng chẳng kém cạnh gì nhà mình lúc trước. Điều này khiến bà có một cái nhìn mới mẻ về gia cảnh nhà họ Dư. Ngôi nhà tuy nhỏ hẹp, nhưng góc nào cũng toát lên sự ấm cúng, đủ thấy gia chủ đã đặt vào đó bao nhiêu tâm tư, tình cảm.

 

Quả nhiên, những đứa trẻ xuất chúng luôn gắn liền với sự giáo d.ụ.c và nuôi dưỡng của gia đình. Ngô Tuệ Lệ một lần nữa cảm thấy bản thân học hỏi được nhiều điều từ vợ chồng Dư Kiến Thành. Lần trước đến nhà họ Tô, Tô Đóa Đóa đã rất nhiệt tình đón tiếp Dư Sanh. Lần này, Dư Sanh cũng lôi chiếc rương báu của mình ra để chia sẻ cùng Tô Đóa Đóa.

 

Tô Đóa Đóa tinh mắt phát hiện ra cuốn truyện tranh liên hoàn của mình trong rương báu. Cô bé giật mình hoảng hốt, vội vàng chộp lấy cuốn truyện giấu nhẹm vào lòng Dư Tiểu Ngư: "Chị ơi, chị giấu cái này đi giúp em với!"

 

Dư Sanh thấy vậy liền chạy theo. Cậu bé thuộc nằm lòng từng món đồ trong rương báu của mình: "Đóa Đóa, cậu cũng thấy cái tên viết trên cuốn truyện tranh này giống tên cậu đúng không? Cùng tên là Tô Đóa Đóa kìa!"

 

Tô Đóa Đóa cuống cuồng xoay người lại, đưa ngón tay lên miệng ra hiệu "Suỵt!" với Dư Sanh.

 

Cô bé chột dạ len lén liếc nhìn anh trai. May quá, anh ấy không có phản ứng gì.

 

Dư Tiểu Ngư lờ mờ đoán ra điều gì đó từ phản ứng của Tô Đóa Đóa, bất giác cũng đ.á.n.h mắt nhìn sang Tô Nguyên Gia. Tô Nguyên Gia mỉm cười với cô. Hành động đó khiến Dư Tiểu Ngư chợt vỡ lẽ tất cả.

 

Cô bé ngốc nghếch này cứ ngỡ mình giấu giếm giỏi lắm, chẳng ngờ anh trai cô bé đã biết tỏng từ lâu rồi.

 

Nhưng để chiếu cố cảm xúc của Đóa Đóa, Dư Tiểu Ngư vẫn rất phối hợp đứng dậy đem cuốn truyện tranh cất lại chỗ cũ.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Tô Đóa Đóa lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Ngoài hành lang, Trương Hỉ Mai đang hì hục xào xáo các món ăn. Mùi thơm nức mũi bay vào tận trong nhà. Có bà chị dâu hàng xóm sợ bà bận bịu không làm xuể, muốn xắn tay áo vào xào giúp một hai món. Nhưng Trương Hỉ Mai cười khước từ: "Hôm nay toàn là khách quý, lại là lần đầu tiên đến nhà em chơi. Phải để người ta thưởng thức tay nghề của em chứ. Lần sau dù chị có từ chối, em cũng lôi chị vào phụ một tay bằng được!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Người hàng xóm hiểu ý rời đi, trước khi đi còn giúp bà bày sẵn đĩa bát ra mâm.

 

Dư Tiểu Ngư ước chừng món ăn đã xong, bước ra ngoài định bưng thức ăn vào. Tô Nguyên Gia thấy vậy cũng lẽo đẽo theo sau.

 

"Anh không cần ra đâu, cứ ngồi chơi đi!"

 

Tô Nguyên Gia ừ một tiếng, nhưng vẫn đi sát ngay sau cô, giúp cô vén tấm rèm cửa lên. Hành động đó khiến Dư Tiểu Ngư cảm nhận rõ rệt hơi thở của anh phả xuống từ đỉnh đầu. Cô vội vàng bước nhanh lên phía trước một bước.

 

"Mẹ ơi, để con bưng thức ăn vào cho!"

 

"Ừ, con bưng mấy món này lên trước đi, rồi lấy cái l.ồ.ng bàn đậy lại, kẻo lát nữa ăn bị nguội mất ngon!" Trương Hỉ Mai nhìn quanh, cũng không còn mấy món nữa.

 

Tô Nguyên Gia cũng đã ra tới nơi. Lúc cô bưng thức ăn bước qua, anh lại ân cần vén rèm cửa lên. Đợi cô đi khuất, anh mới buông xuống.

 

Khoảnh khắc lướt qua người anh, hai tai Dư Tiểu Ngư đỏ bừng. Phản ứng ban nãy của cô có vẻ hơi quá khích thì phải.

 

Không biết anh ta có nghĩ ngợi lung tung gì không nữa.

 

Đến món cuối cùng, Dư Tiểu Ngư chưa kịp bước ra cửa, Tô Nguyên Gia đã bưng thức ăn vào nhà. Cô liền lăng xăng chạy theo sau, giúp anh lấy cái đĩa đậy lên trên.

 

Hình ảnh hai người phối hợp nhịp nhàng, ăn ý lọt vào mắt bà cụ Tô, tự nhiên khiến bà ưng ý ra mặt.

 

"Mọi người cứ tự nhiên nhé. Cơm dưa đạm bạc, cũng không biết có hợp khẩu vị gia đình anh chị không." Trương Hỉ Mai dọn món cuối cùng lên bàn, đon đả mời mọi người dùng bữa.

 

Ngô Tuệ Lệ cười nói: "Hỉ Mai, chị đừng khiêm tốn thế. Một mình chị xoay xở được cả mâm cỗ đầy ắp thế này là giỏi lắm rồi. Chị mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi!"

 

Đuôi mắt Trương Hỉ Mai cong lên vui vẻ: "Mọi người mau nếm thử đi, kẻo nguội mất!"

 

Mọi người cũng không khách sáo, bắt đầu nâng đũa gắp thức ăn. Dư Tiểu Ngư lại lúi húi đun một ấm nước sôi trên bếp lò, chuẩn bị lát nữa luộc sủi cảo.