Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 241



 

"Món gà hầm khoai tây này ngon quá. Thịt gà không bị dai, khoai tây cũng ngấm gia vị, đậm đà lắm!" Ngô Tuệ Lệ gật gù khen ngợi.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Tô Đóa Đóa cũng không chịu kém cạnh: "Tai lợn xào cũng ngon lắm ạ!"

 



 

Nghe những lời khen ngợi của họ, Trương Hỉ Mai thở phào nhẹ nhõm. Thực đơn này đều do Tiểu Ngư lên danh sách. Trước kia Tiểu Ngư hay ăn cơm ở nhà họ, biết khẩu vị gia đình họ chuộng ăn đậm đà một chút. Hôm nay những món cô nấu đều nêm nếm theo đúng khẩu vị của họ.

 

Mọi người ai nấy đều thưởng thức món ăn vô cùng ngon miệng. Ngay cả Tô Nguyên Gia cũng ăn rất nhiệt tình. Chỉ là trong lòng anh vẫn còn chút tiếc nuối, hôm nay không được nếm thử tài nghệ nấu nướng của người thương.

 

"Lát nữa còn sủi cảo nữa đấy. Nhân sủi cảo là do Tiểu Ngư trộn, con bé cũng tự tay nặn luôn. Lát nữa mọi người phải ăn nhiều một chút nhé!" Thấy mọi người ăn ngon miệng, Trương Hỉ Mai vội thông báo vẫn còn món chính.

 

Tô Nguyên Gia nghe vậy, lặng lẽ giảm tốc độ ăn của mình xuống. Anh phải để bụng ăn sủi cảo.

 

Canh giờ đã đến lúc, Trương Hỉ Mai chuẩn bị đi luộc sủi cảo. Dư Tiểu Ngư đứng dậy đi phụ mẹ, xách ấm nước sôi ra ngoài bếp.

 

Nét vui mừng thoáng qua trên khuôn mặt Tô Nguyên Gia, dù rất mờ nhạt nhưng vẫn bị Ngô Tuệ Lệ tinh ý phát hiện ra. Nếu lần trước gia đình Tiểu Ngư đến nhà, biểu hiện của Tô Nguyên Gia khiến bà kinh ngạc, thì lần này, trong lòng bà cũng đã lờ mờ hiểu ra được phần nào.

 

Ngô Tuệ Lệ định bụng về nhà sẽ bàn bạc kỹ lưỡng chuyện này với Tô Cảnh Sơn. Con trai bà thì đóng quân ở tít thủ đô, còn cô bé người ta lại ở huyện Văn. Khoảng cách xa xôi thế này thì bất lợi cho việc tiến xa hơn.

 

Nhưng bà cũng phải dò hỏi ý tứ của con trai trước đã. Nhỡ đâu bà đoán sai, nhiệt tình quá hóa vô duyên, làm hỏng mối quan hệ tốt đẹp giữa hai nhà thì dở.

 

Sủi cảo vừa chín tới, Trương Hỉ Mai gọi Dư Kiến Thành bê vào nhà. Tô Nguyên Gia nghe tiếng gọi, lập tức đứng dậy bước ra ngoài bưng nồi sủi cảo vào. Dư Tiểu Ngư vội vàng đứng ở cửa giúp anh vén rèm: "Anh cẩn thận nhé, kẻo bỏng đấy!"

 

"Anh biết rồi!"

 

Dư Kiến Thành cười ha hả: "Hôm nay phải cảm ơn Nguyên Gia nhiều nhé, cháu giúp đỡ cô chú nhiều việc quá!"

 

Trương Hỉ Mai đi theo sau cầm muôi lớn: "Đúng thế thật!"

 

Dư Tiểu Ngư múc sủi cảo cho từng người. Cánh đàn ông nãy giờ vẫn còn đang mải mê chén thù chén tạc.

 

Tô Nguyên Gia đợi cô múc xong cho mọi người mới tự múc cho mình một bát. Trương Hỉ Mai không chịu: "Biết uống rượu thì phải uống thêm vài chén chứ, sao thế, cháu chê rượu nhà cô không ngon à?"

 

Tô Nguyên Gia mỉm cười lắc đầu: "Cháu muốn nếm thử sủi cảo ạ. Rượu cháu cũng uống!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dư Kiến Thành lúc này lên tiếng giải vây cho Nguyên Gia: "Vẫn là Nguyên Gia sành ăn. Người ta chả có câu 'Sủi cảo nhắm rượu, càng ăn càng có hậu' đó sao? Chúng ta cũng bắt chước Nguyên Gia, một ngụm sủi cảo một ngụm rượu, năm nay ai nấy đều thuận buồm xuôi gió, dồi dào sức khỏe!"

 

Ông cụ Tô nghe thấy bùi tai, cũng đòi múc thêm sủi cảo. Tô Nguyên Gia mắt cười cong cong, bắt đầu yên tâm thưởng thức bát sủi cảo của mình.

 

Cắn một miếng, nước thịt tươm ra ngập tràn khoang miệng. Nhân dưa muối tóp mỡ thơm lừng, vỏ sủi cảo nặn rất kín, không hề bị ngấm nước luộc vào trong, độ mặn nhạt vừa vặn hoàn hảo.

 

Tô Nguyên Gia hài lòng cụp mắt xuống, bỏ nốt nửa chiếc sủi cảo còn lại vào miệng.

 

Cứ thế, anh đ.á.n.h bay từng chiếc sủi cảo một, ăn uống vô cùng ngon lành.

 

Dư Tiểu Ngư ngồi ngay bên cạnh, đương nhiên quan sát không sót một cử chỉ nào của anh.

 

"Nào, Nguyên Gia, để cô múc thêm cho cháu một bát nhé. Hay là lấy bát to ăn cho bõ, bát nhỏ này múc đi múc lại cũng phiền!"

 

Trương Hỉ Mai mở tủ, lấy hẳn một chiếc bát to ra, múc cho anh một bát đầy ụ.

 

Ngô Tuệ Lệ sợ anh ăn không hết nhiều như vậy, vội nói: "Nguyên Gia, con ăn hết được không? Hay là chia cho mẹ mấy cái nhé?"

 

Bà cứ tưởng con trai sẽ mượn cớ đó để từ chối, ngờ đâu Tô Nguyên Gia lại lắc đầu: "Con ăn hết được ạ!"

 

Ngô Tuệ Lệ: ……

 

Ở nhà lượng cơm của nó chỉ vỏn vẹn một bát thôi cơ mà?

 

Dư Tiểu Ngư múc cho anh một bát nước luộc sủi cảo: "Uống nước luộc sủi cảo để tiêu hóa thức ăn. Ăn xong anh nhớ uống nhé!"

 

Tô Nguyên Gia dừng đũa. Anh nhìn Dư Tiểu Ngư, đôi mắt sáng lấp lánh, hai vành tai đỏ ửng: "Sủi cảo ngon lắm, anh rất thích!"

 

Tác giả có lời muốn nói: Tô Nguyên Gia: Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày này, kiểu gì cũng phải ăn cho thỏa mãn!

 

Nhà họ Tô sau khi ăn xong cũng không vội về, ở chung với gia đình họ Dư vô cùng thoải mái nên ai cũng muốn nán lại thêm chút nữa.

 

“Tối nay anh chị đã phải đi rồi sao? Như vậy có gấp gáp quá không?” Trương Hỉ Mai nghe Ngô Tuệ Lệ nói tối nay họ lên tàu hỏa, không nhịn được nhíu mày. Tết Nguyên Tiêu còn chưa qua, cái Tết này vẫn chưa coi là kết thúc mà.