Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 242



 

Dư Tiểu Ngư theo bản năng đưa mắt nhìn về phía Tô Nguyên Gia. Anh đang tập trung nắn bóp tay chân cho Dư Sanh, nét mặt cực kỳ chăm chú. Anh đi nhanh như vậy sao...

 

“Đúng vậy, bên kia vẫn còn họ hàng phải đi chúc Tết. Tính ra năm nay thời gian ở nhà đã khá dài rồi, mọi năm cứ qua mùng Ba là chúng tôi đã đi rồi!” Ngô Tuệ Lệ cũng cảm thấy rất tiếc nuối, nhưng cũng hết cách.

 

Trương Hỉ Mai đứng dậy đi đến bên bàn: “Vậy để tôi đem mớ sủi cảo này đi hấp lên, Nguyên Gia thích ăn, mang lên tàu nghĩ cách ủ ấm mà ăn, ngàn vạn lần đừng ăn đồ nguội lạnh nhé!”

 

Ngô Tuệ Lệ vội vàng đứng dậy từ chối, muốn giằng lấy cái khay trong tay Trương Hỉ Mai: “Hỉ Mai, đừng đừng đừng, làm gì có cái lý đi ăn chực lại còn gói mang về. Ở nhà chị Hồng đã chuẩn bị sẵn đồ ăn mang theo rồi, em đừng bận rộn nữa, hai chị em mình nói chuyện thêm một lát đi!”

 

Trương Hỉ Mai lắc đầu không chịu buông tay: “Chị Hồng chuẩn bị là một chuyện, sủi cảo của em anh chị cũng có thể ăn mà, quan trọng là Nguyên Gia thích. Nguyên Gia! Cô chuẩn bị cho cháu, cháu có ăn không? Không ăn là cô giận đấy nhé!”

 

Bất ngờ bị gọi tên, Tô Nguyên Gia ngẩng đầu lên, đáy mắt ngập tràn ý cười: “Cô đã cất công chuẩn bị, cháu nhất định phải ăn thật ngon miệng ạ!”

 

Ngô Tuệ Lệ lườm Tô Nguyên Gia với vẻ không tán đồng: “Cái thằng bé này, thật là không hiểu lễ nghĩa, làm gì có ai đi làm khách lại còn tay xách nách mang đồ mang về!”

 

Trương Hỉ Mai phản bác ngay: “Chị còn nói nữa, trước kia mỗi lần Tiểu Ngư từ nhà chị về, chẳng phải cũng mang về bao nhiêu là thứ sao. Đấy, bánh xà phòng thơm anh chị vừa rửa tay cũng là Tiểu Ngư mang về đấy, chẳng lẽ em lại phải nhân cơ hội này bắt anh chị gom hết mớ đồ đó mang về mới phải đạo?”

 

Thế thì không được, Ngô Tuệ Lệ liếc Trương Hỉ Mai một cái, dở khóc dở cười nói: “Hỉ Mai à, chị là muốn tiết kiệm lương thực cho nhà em, em xem em nói cái gì vậy chứ!”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Trương Hỉ Mai biết Ngô Tuệ Lệ đang nhượng bộ, cũng cười ha hả nói: “Em hiểu rồi, sủi cảo này là do em thương Nguyên Gia, muốn thằng bé đi đường được ăn ngon, quan trọng nhất là thằng bé thích ăn!”

 

Ngô Tuệ Lệ còn biết nói gì nữa, đành im lặng đứng lên phụ giúp một tay. Sủi cảo hấp xong xếp đầy đặn vào hai chiếc cặp l.ồ.ng.

 

“Hai chiếc cặp l.ồ.ng này chúng tôi mang về trước, đổi sang cặp l.ồ.ng của nhà, rồi sẽ mang trả lại cho nhà em nhé.” Ngô Tuệ Lệ nói.

 

Trương Hỉ Mai cũng không khách sáo với bà, gật đầu đồng ý.

 

Dư Tiểu Ngư nhớ tới lời Ngô Tuệ Lệ dặn nhờ cô tìm vài loại t.h.u.ố.c bổ dưỡng để Tô Nguyên Gia dùng hàng ngày.

 

Cô đi đến bên giường mình, lấy từ trong không gian ra một ít trà hoa cúc và trà hoa nhài.

 

“Cái này cho anh, uống hết thì bảo với bà nội Tô, em lại lấy thêm cho anh!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tô Nguyên Gia ngước mắt nhìn gói báo trước mặt, anh ngẩng đầu lên, biểu cảm của Tiểu Ngư ngay lập tức khiến anh nhớ lại khoảnh khắc cô đưa cho anh quả táo lần đầu tiên. Trong đôi mắt ấy cũng chứa đựng sự căng thẳng và mong đợi y như vậy.

 

Bà cụ Tô bảo anh nhận lấy: “Nguyên Gia, cháu cứ nhận lấy trà hoa này đi, rảnh rỗi thì pha uống, rất tốt cho sức khỏe đấy!”

 

Tô Nguyên Gia từ trước khi bà cụ dứt lời đã đưa tay nhận lấy gói giấy: “Cảm ơn em, anh sẽ nhớ uống đều đặn!”

 

Dư Tiểu Ngư theo phản xạ nói: “Những thứ này chỉ là phụ trợ thôi, quan trọng nhất là anh phải tự chăm sóc tốt cho bản thân, không được thức khuya, phải ăn uống đúng giờ.”

 

Nói xong mới nhận ra lời này nghe có vẻ thân thiết quá mức, cô vội vàng mượn động tác quay về chỗ ngồi để điều chỉnh lại trạng thái của mình.

 

Nhưng những lời này lại chạm đúng vào nỗi lòng của Ngô Tuệ Lệ: “Tiểu Ngư nói đúng đấy Nguyên Gia, con xem Tiểu Ngư nhỏ tuổi hơn con mà còn biết chăm lo cho bản thân hơn con, con ngàn vạn lần đừng để thua kém em ấy nhé!”

 

Tô Nguyên Gia nhìn Dư Tiểu Ngư, trong mắt ánh lên nụ cười: “Anh sẽ cố gắng!”

 

Dư Tiểu Ngư hiểu rằng đây đã là câu trả lời chân thật nhất. Nếu anh thuận miệng hứa hẹn chắc nịch, độ đáng tin cậy e rằng còn phải xem xét lại.

 

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gọi Dư Kiến Thành, là giọng của bác bảo vệ cổng.

 

Dư Kiến Thành đang đ.á.n.h cờ, Trương Hỉ Mai bước ra ngoài hành lang, bác bảo vệ vọng lên: “Có hai người đến tìm nhà cô chú, bảo là anh em trai của Dư Kiến Thành!”

 

Trương Hỉ Mai híp mắt nhìn xuống, trước cổng lớn quả thực có hai người đàn ông đang đứng. Sao lại thế này, sao họ lại đến đây?

 

Dư Kiến Thành cũng nghe thấy, ông bảo Trương Hỉ Mai tiếp tục tiếp khách, còn mình thì đi xuống lầu.

 

Trương Hỉ Mai đành đi vào nhà: “Hai người anh em trai của Kiến Thành đến, anh ấy xuống dưới xem sao rồi.”

 

Ông cụ Tô gom bàn cờ lại: “Thời gian cũng không còn sớm nữa, gia đình tôi cũng xin phép ra về đây.”