Đám đông nghe Diêu Khải Minh nói vậy, trên mặt có chút ngượng ngùng. Bất quá, bọn họ chỉ nghĩ do mình lỡ lời, không nên trước mặt mọi người vạch trần mối quan hệ giữa xưởng d.ư.ợ.c và Tỉnh trưởng. Nếu để người có tâm nghe được, lỡ ngày sau lấy chuyện này ra làm cái cớ thì chẳng phải bất lợi cho cả xưởng d.ư.ợ.c lẫn Tỉnh trưởng sao!
Đám người vội vàng gật đầu dạ vâng.
“Được rồi, các cậu nhớ chú ý xem thông báo dán trên bảng tin trước cổng xưởng. Đừng bỏ lỡ thời gian thi tuyển. Không có việc gì thì mau về đi làm đi!” Diêu Khải Minh liếc nhìn bộ đồng phục xưởng d.ư.ợ.c khác trên người bọn họ, thầm nghĩ trong bụng, đồng phục xưởng mình cũng đang được may rồi.
Mọi người nhìn theo ánh mắt ông xuống dòng chữ trước n.g.ự.c, vội vàng chột dạ che n.g.ự.c chạy nhanh cáo từ.
Lúc Dư Tiểu Ngư dạo bước ra cổng xưởng, cô nhìn thấy Diêu Khải Minh lại đang xem danh sách. Vốn dĩ trang đầu tiên còn chưa viết kín giấy, hiện tại đã lật sang mấy trang rồi.
“Thu hoạch hôm nay không nhỏ nhỉ!” Dư Tiểu Ngư cười nói.
Vừa nghe thấy giọng Dư Tiểu Ngư, Diêu Khải Minh vội vàng đứng dậy nhường ghế cho cô. Dư Tiểu Ngư xua tay từ chối: “Tôi không sao, tôi muốn đi lại nhiều một chút! Chú ngồi đi!”
Diêu Khải Minh không nghe, cứ đứng lên nhường ghế cho cô, rồi chạy sang phòng bảo vệ bên cạnh xách một chiếc ghế khác qua ngồi xuống. Dư Tiểu Ngư đang lật xem mấy tờ đơn đăng ký, trên đơn có một mục là chức vụ từng đảm nhiệm, rất nhiều người viết chức vụ cũ tại xưởng d.ư.ợ.c.
“Hôm nay có rất nhiều công nhân cũ quay lại à?”
Diêu Khải Minh mím môi gật đầu: “Đúng vậy, mấy ngày trước còn e dè, hôm nay phần lớn đều đăng ký rồi. Bọn họ nói nghe được tin xưởng d.ư.ợ.c chúng ta rất được Tỉnh trưởng coi trọng, quan hệ rất tốt. Bọn họ cảm thấy yên tâm nên đều quay lại đăng ký.”
Nói đến câu sau, Diêu Khải Minh cố ý quan sát biểu cảm của Dư Tiểu Ngư, nhưng vẻ mặt cô vô cùng bình thản, ông không nhìn ra được gì cả. Cô vẫn cúi đầu xem đơn đăng ký, dường như sự im lặng đột ngột khiến cô chú ý, cô ngẩng đầu nhìn ông một cái: “Ồ, có suy nghĩ này thực ra rất bình thường!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Diêu Khải Minh cũng vội vàng gật đầu nói đỡ cho họ: “Đúng vậy, ban đầu bọn họ đều là công nhân chính thức trong xưởng chúng ta, giờ chỉ đành đi làm thời vụ ở xưởng khác. Nếu có cơ hội tiếp tục làm công nhân chính thức, chắc chắn bọn họ muốn nắm bắt cơ hội này!”
Dư Tiểu Ngư đồng tình gật đầu: “Thực tế là vậy. Có điều, tôi cảm thấy đề thi của xưởng sắp tới cần phải cẩn thận sàng lọc lại một chút. Ngoài giác ngộ tư tưởng, toán học, còn phải ra thêm kiến thức về d.ư.ợ.c liệu. Chú thấy sao? Tôi đã trò chuyện với công nhân hiện tại trong xưởng, tôi phát hiện ra bọn họ chỉ biết mỗi dây chuyền d.ư.ợ.c liệu của mình. Người trong kho cũng chỉ biết sư phụ dạy bảo quản thế nào thì làm thế nấy. Điều này thực sự không hay lắm. Đã làm ở vị trí nào thì phải am hiểu vị trí đó, chúng ta là công nhân xưởng d.ư.ợ.c, nói thế nào thì cũng phải ít nhiều hiểu biết đôi chút về kiến thức d.ư.ợ.c liệu!”
Nghe Dư Tiểu Ngư nói xong, Diêu Khải Minh kìm không được mà gật đầu lia lịa. Đây chẳng phải là phong trào học tập toàn dân mà tổ chức cấp trên đang phát động sao?
Ông còn đang nghĩ sau này có nên mở một lớp để mọi người giao lưu học hỏi không, đồng chí Dư đã bắt đầu quán triệt tư tưởng vào ngay lần tuyển công nhân này rồi. Ông không thể không nể phục, đầu óc người trẻ tuổi xoay chuyển nhanh thật.
Dù vậy, ông vẫn có chút do dự: “Như vậy liệu có khó quá không, đ.á.n.h trượt hơn nửa số người mất?”
Số lượng công nhân không đủ thì nhà máy không thể nào triển khai công việc cho tốt được!
“Yên tâm đi, chọn người ưu tú từ trên xuống dưới. Thi cử chỉ là để nắm bắt tình hình. Cùng lắm thì tuyển vào rồi lại tổ chức cho mọi người học tập!” Dư Tiểu Ngư gập đống đơn đăng ký lại, mỉm cười với Diêu Khải Minh. “Lát nữa tôi sẽ đưa chú đề mục về phần d.ư.ợ.c liệu, chú chèn thêm vào. Chờ chuẩn bị xong, chúng ta cùng nhau kiểm tra lại!”
Đáy mắt Diêu Khải Minh lóe lên tia sáng. Ông thật sự không ngờ, đề thi đợt này vẫn do ông ra. Tuy trước đó Dư Tiểu Ngư luôn bàn bạc công việc với ông, mang vẻ rất tín nhiệm, không có chút ý tứ đề phòng nào. Nhưng dẫu sao ông cũng là cựu xưởng trưởng của nhà máy, chẳng lẽ cô không sợ ông tiết lộ đề thi trước cho công nhân cũ, cố ý xúi giục mọi người cô lập cô, khiến cô khó làm xưởng trưởng sao!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Diêu Khải Minh hít sâu một hơi, trịnh trọng đứng lên: “Xưởng trưởng Dư, cô yên tâm, tôi nhất định sẽ giữ bí mật, kiên quyết không tiết lộ đề mục ra ngoài trước kỳ thi!”
Bất kể là cô không nghĩ tới điểm này, hay là không thèm bận tâm. Nếu cô đã chọn để ông làm, ông phải làm sao cho xứng đáng với bản thân, xứng đáng với sự tín nhiệm của cô.