Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 269



 

Dư Tiểu Ngư vươn tay về phía ông, khóe miệng cong lên: “Vậy chúc chúng ta hợp tác vui vẻ, cùng nhau giữ vững cửa ải đầu tiên trong đợt tuyển dụng này!”

 

Diêu Khải Minh nắm lấy tay cô, hai người nhìn nhau cười, ăn ý thu tay về.

 

“Đúng rồi, tôi còn một người bạn cũng sẽ tới xưởng d.ư.ợ.c của chúng ta, là đồng nghiệp cũ của tôi, làm nhân viên thu mua. Căn phòng bên cạnh tôi không phải vẫn đang trống sao, tôi định thu dọn một chút để chị ấy chuyển vào ở.”

 

Lý Lệ đã gọi điện thoại cho cô, hiện đang trên đường tới thành phố.

 

“Được, tôi sẽ nhờ đồng chí già phụ một tay dọn dẹp bên trong. Căn phòng đó lâu ngày không có người ở, phải quét tước vệ sinh thật kỹ!”

 

Chờ Lý Lệ đến, Dư Tiểu Ngư sẽ có thêm một trợ thủ đắc lực. Cô tràn đầy hy vọng vào công việc sắp tới.

 

Đã dùng người thì không nghi ngờ, đã nghi ngờ thì không dùng. Đây là nguyên tắc dùng người tài, cũng là tác phong nhất quán của cô.

 

Bên kia tại văn phòng Ủy ban tỉnh, Tiểu Trương mang tài liệu vào cho Tỉnh trưởng ký tên. Tề Thư Tần ký xong liền đưa tài liệu cho cậu ta. Tiểu Trương nhận lấy nhưng vẫn chưa chịu đi ngay. Tề Thư Tần kinh ngạc nhìn cậu ta: “Còn việc gì nữa sao?”

 

“Người bà con của cậu đi đăng ký chưa?”

 

Tiểu Trương sực tỉnh: “Hôm qua tôi đã truyền đạt lại nguyên văn lời của ngài rồi. Anh ấy bảo hôm nay sẽ đi đăng ký, tối nay về tôi sẽ hỏi lại!”

 

Tề Thư Tần thả lỏng tay: “Không có gì, cậu ra ngoài đi!”

 

Tiểu Trương sửng sốt, ôm tài liệu ra khỏi cửa. Xem ra Tỉnh trưởng thực sự rất coi trọng xưởng d.ư.ợ.c này!

 

Tốt nhất là anh họ của cậu ta đã đi đăng ký rồi, nếu chậm chân, e là thật sự mất suất.

 

Dư Tiểu Ngư đích thân đến ga tàu hỏa trên tỉnh để đón Lý Lệ. Bên ngoài nhà ga người đông nghịt, Dư Tiểu Ngư đứng trên cầu vượt nhìn xuống cửa ra, rốt cuộc cũng trông thấy Lý Lệ đang xách rương hành lý và chiếc túi to oạch, len lỏi khó nhọc trong biển người.

 

Cô vội vàng chen qua đám đông đi tới: “Chị Lệ, em ở đây!”

 

Lý Lệ nhìn cô, nở nụ cười kinh ngạc pha lẫn mừng rỡ. Dư Tiểu Ngư định đỡ lấy chiếc rương trong tay chị, Lý Lệ vội nghiêng người né tránh: “Em xách cái túi này đi, trong này đựng chăn bông, nhẹ hơn cái rương nhiều!”

 

Hai người xách đồ đạc chậm rãi bước qua cầu vượt, đi tới quảng trường đối diện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Chị đói bụng rồi phải không? Chúng ta mang đồ về ký túc xá trước, sau đó em đưa chị đi ăn cơm nhé!” Dư Tiểu Ngư vui vẻ nói.

 

Khi hai người về đến xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường, Lý Lệ tận mắt nhìn thấy mấy chữ to trên biển tên xưởng được viết rất ngay ngắn, trong lòng dâng lên cảm giác chấn động. Trước đây chị chỉ được nghe kể, nay tận mắt chứng kiến, cảm giác tự nhiên khác hẳn.

 

“Cái tên này êm tai thật, Tiểu Ngư, em chọn tên hay quá!”

 

Bạch Hoa Đường, nghe qua là thấy rất có học thức!

 

Bác bảo vệ từ trong phòng bước ra hỏi xem họ có cần giúp đỡ không. Dư Tiểu Ngư vội vàng lắc đầu từ chối: “Dạ không cần đâu bác, bác cứ bận việc của bác đi, cháu và chị ấy tự xách vào được ạ!”

 

“Chỗ ở của chị ngay sát phòng em, là một căn phòng đơn nhỏ, không rộng lắm nhưng một người ở thì vừa vặn!” Dư Tiểu Ngư vừa đi vừa sơ lược giới thiệu tình hình trong xưởng cho chị nghe.

 

Lý Lệ nghe nói còn có cả phòng đơn thì biết ngay đây là Tiểu Ngư đặc biệt chiếu cố mình. “Cảm ơn em Tiểu Ngư, em đối xử với chị tốt quá!”

 

“Chuyện đó là đương nhiên rồi!”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ từ trước, cửa sổ mở toang để thông gió. Lúc hai người bước vào, chẳng hề ngửi thấy mùi ẩm mốc, ngược lại thoang thoảng mùi hương hoa oải hương nhè nhẹ.

 

Lý Lệ nhìn thấy nhánh hoa oải hương khô treo trên tường, hẳn là mùi hương tỏa ra từ đó.

 

“Cứ để đồ đạc xuống đã, lát nữa ăn cơm xong chúng ta về dọn dẹp sau!” Dư Tiểu Ngư đề nghị.

 

Lý Lệ không từ chối, chị vô cùng ưng ý với chỗ ở này. Vốn tưởng phải ở chung ký túc xá tập thể, không ngờ lại có một căn phòng đơn, hơn nữa còn ngay sát vách Tiểu Ngư. Thế này chị yên tâm hơn nhiều, hai người ở gần nhau cũng tiện bề chiếu cố.

 

“Để chị mời em. Dạo trước bán nước hoa hồng chị kiếm được không ít tiền đâu, em đừng có tằn tiện thay chị. Bữa nay muốn ăn gì cứ gọi món đó!” Lý Lệ nói từ đáy lòng, chị thực sự rất muốn mời Tiểu Ngư một bữa cơm.

 

Dư Tiểu Ngư thấy vẻ mặt của chị biết là chị đang nói thật bèn buông tay tỏ vẻ bất đắc dĩ. Lý Lệ lập tức bật cười. Chị nhìn dòng người đi lại trên đường phố, phần lớn gương mặt ai nấy đều nở nụ cười tự tin. Phụ nữ ăn mặc cũng cầu kỳ hơn trên huyện, tỷ như trên nền vải vóc quần áo có in những họa tiết chìm, tuy không rõ ràng nhưng nhìn vào là thấy sự khác biệt.

 

Việc đi giày da dưới chân là chuyện hết sức bình thường, cả nam lẫn nữ thanh niên đều đ.á.n.h giày bóng lộn, đa số trên tay còn đeo đồng hồ. Chừng này cũng đủ chứng minh cuộc sống trên thành phố tốt hơn trên huyện nhiều.