Tự lập, kỷ luật thép, lại vô cùng có sức hút cá nhân, người như cô không thành công thì ai thành công cho được!
Dư Tiểu Ngư đi bộ đến trạm xe buýt. Nhìn chiếc xe tải đã chạy khuất dạng, cô xoay người tìm một góc khuất, lẻn vào trong không gian thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi mới bước ra. Ngồi xe ròng rã mấy ngày trời, trên quần áo đều bám đầy mùi khó ngửi, đi thăm bệnh nhân thì cũng phải sửa soạn cho bản thân tươm tất một chút.
Cứ như vậy, Dư Tiểu Ngư xách theo một túi lưới đựng đầy táo đi vào Tổng y viện Quân khu.
Túi táo quả nào quả nấy vừa to vừa đỏ rực, bắt mắt vô cùng, khiến không ít người nhà bệnh nhân nhìn thấy mà hai mắt sáng rực. Nơi này là Tổng y viện Quân khu, những người ra vào đa phần đều là người trong quân đội, có khi bắt chuyện làm quen lại phát hiện ra là người cùng một căn cứ. Vậy nên ai nấy đều đổ dồn ánh mắt vào Dư Tiểu Ngư, tò mò muốn biết cô là người nhà của ai để còn lân la làm quen, tiện thể hỏi xem cô mua chỗ táo ngon lành kia ở đâu!
Dư Tiểu Ngư đi thẳng đến quầy y tá trực: “Chào cô, xin hỏi phòng bệnh của bệnh nhân Tô Nguyên Gia nằm ở đâu vậy?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cô y tá ngước mắt liếc nhìn Dư Tiểu Ngư một cái, mặt lạnh tanh hỏi: “Cô là gì của anh ấy?”
Câu hỏi này khiến Dư Tiểu Ngư nhất thời sững người. Cô là gì của anh ấy nhỉ?
Thấy cô không trả lời được, dường như đã đoán trước được kết quả, y tá liền nói: “Cấp trên đã căn dặn rồi, người không liên quan thì không được phép vào thăm.”
Nói xong, cô ta cúi đầu tiếp tục viết lách.
Dư Tiểu Ngư hơi nhíu mày: “Tôi là bạn ở quê của anh ấy, hai gia đình chúng tôi thân nhau lắm. Nếu cô không yên tâm thì có thể đi cùng tôi!”
“Này đồng chí, cô nói năng kiểu gì vậy? Sao gọi là tôi không yên tâm, tôi có gì mà phải không yên tâm? Cô bảo là bạn thì chắc chắn là bạn sao? Ai tới cũng nói vậy thì bệnh nhân làm sao yên tĩnh mà dưỡng bệnh được nữa.”
Người ở quê tới, chứng tỏ không phải dân bản địa. Y tá nói xong thì cúi gằm mặt xuống, không thèm đoái hoài gì đến cô nữa.
Đúng lúc này, từ cổng lớn có một cặp vợ chồng bước vào. Một cô y tá khác ở quầy trực nhìn thấy họ liền vội vàng đứng lên cất lời: “Thủ trưởng Tô, phu nhân Tô, nữ đồng chí này nói là từ quê của hai vị đến đây. Hai vị xem thử xem có phải người nhà không ạ!”
Người vừa tới chính là Tô Cảnh Sơn và Ngô Tuệ Lệ. Nghe y tá nói được một nửa, cả hai đồng loạt đưa mắt nhìn về phía bóng lưng nữ đồng chí đang đứng trước quầy trực. Dáng người này, bóng lưng này... Hai vợ chồng nhìn nhau, Ngô Tuệ Lệ thốt lên theo bản năng: “Tiểu Ngư?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dư Tiểu Ngư vội vàng quay đầu lại, nụ cười lập tức bừng sáng trên môi: “Bác Tô, cô Tô ạ!”
Ngô Tuệ Lệ thân thiết bước tới nắm lấy tay cô: “Cháu ngoan, cháu vất vả rồi, đường xá xa xôi thế này mà lại phải cất công đi một chuyến. Nào, đi thôi, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.”
“Từ từ đã ạ!” Dư Tiểu Ngư vội vàng lấy một quả táo từ trong túi lưới ra, đưa cho cô y tá vừa giúp mình lên tiếng. Nếu không nhờ cô ấy, biết đâu lần này cô lại lỡ mất dịp gặp vợ chồng cô Tô. “Cảm ơn cô nhé!”
Cô y tá kia vội vàng xua tay: “Không có gì đâu, việc tôi nên làm mà!”
Cô y tá từng bắt chuyện với Dư Tiểu Ngư ban nãy nhìn thấy vợ chồng Thủ trưởng Tô thân thiết với cô gái này như vậy, trong lòng thầm kêu hỏng bét. Nhưng dẫu sao cô ta cũng chỉ làm đúng bổn phận, cấp trên quả thật đã dặn dò cấm mọi người vào thăm con trai của Thủ trưởng Tô để bệnh nhân chuyên tâm dưỡng bệnh. Nghĩ vậy, cô ta cũng thấy yên lòng phần nào. Nhưng sự tán thưởng này lại bị đồng nghiệp cướp mất khiến cô ta không khỏi khó chịu.
Đặc biệt là khi nhìn thấy quả táo vừa to vừa đỏ kia, loại này tuyệt đối là táo thượng hạng, vị nữ đồng chí này nói cho là cho ngay, gia cảnh chắc chắn không phải dạng vừa. Lỡ như cô ta đem chuyện vừa rồi mách lại với Thủ trưởng Tô, chắc chắn cô ta sẽ bị y tá trưởng mắng té tát.
Nghĩ đến đây, cô ta rốt cuộc không dám ngẩng đầu lên nữa.
Lúc cúi gằm mặt xuống, cô ta vô tình chạm phải ánh mắt của Dư Tiểu Ngư, ánh mắt cô ta lộ rõ vẻ chột dạ và hoang mang.
“Sao thế cháu?” Ngô Tuệ Lệ vốn rất tinh ý, đã thầm nhận ra có điều không ổn.
Dư Tiểu Ngư mỉm cười lắc đầu: “Không có gì đâu ạ, chúng ta đi thôi cô!”
Cô y tá vừa được nhận quả táo, thấy Dư Tiểu Ngư xách theo nguyên một túi lưới đầy táo ngon, liền huých tay đồng nghiệp: “Táo xịn thế này, không có ô dù chống lưng thì tuyệt đối không mua được đâu!”
“Oai phong cái nỗi gì, chẳng qua cũng chỉ là quả táo thôi mà? Cô chỉ là một cô y tá quèn, được cho quả táo là tưởng mình với được cành cao lên làm y tá trưởng chắc?” Nói rồi cô ta tức tối đứng phắt dậy, ném mạnh cây b.út xuống bàn, quay lưng bỏ đi.