Có lợi hại đến mấy thì cũng chẳng phải dân thủ đô, lên mặt cái gì chứ!
Dư Tiểu Ngư khoác tay Ngô Tuệ Lệ: “Anh Nguyên Gia sao rồi cô?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngô Tuệ Lệ thở dài, ánh mắt tối sầm lại: “Vẫn chưa tỉnh lại! Hiện tại đang nằm trong phòng ICU, chỉ có bác sĩ và y tá mới được vào, mọi người đều phải trực ở bên ngoài. Thế nên cháu ngoan à, túi táo này lúc về cháu cứ mang về nhé, ở đây không ai ăn đâu!”
Dư Tiểu Ngư siết c.h.ặ.t t.a.y Ngô Tuệ Lệ: “Cô ơi, cô yên tâm đi, người hiền ắt được trời thương, anh Nguyên Gia tuyệt đối sẽ không sao đâu ạ!”
Ngô Tuệ Lệ nắm c.h.ặ.t lại tay cô: “Mong là được như lời cháu nói. Thằng bé ấy à, số khổ từ bé, nhỏ đã ôm t.h.u.ố.c quanh năm. Vừa khỏe mạnh được bao lâu thì lại phải nhập viện. Tất cả là lỗi của cô, là cô đã hại thằng bé, không cho nó được một cơ thể khỏe mạnh.”
Quầng thâm dưới mắt Ngô Tuệ Lệ không thể giấu đi đâu được, nét sầu não vương vấn trên khuôn mặt cũng đủ cho thấy mấy ngày qua bà đã lo lắng, bất an đến nhường nào.
Dư Tiểu Ngư nhẹ nhàng an ủi: “Đây đâu phải lỗi của cô. Cháu nghĩ anh Nguyên Gia cũng sẽ không trách cô đâu. Tình thương của cô, cả anh Nguyên Gia và Đóa Đóa đều có thể cảm nhận được mà, cô cứ yên tâm đi ạ!”
“Đóa Đóa ở nhà cháu chắc làm phiền mẹ cháu nhiều lắm nhỉ. Chuyến này về, cô nhất định phải đích thân cảm ơn cả gia đình cháu, giúp nhà cô một ân tình lớn thế này. Cháu lại còn cất công vượt ngàn dặm xa xôi đến thăm Nguyên Gia nữa. Cháu ngoan, cô sẽ ghi lòng tạc dạ ân tình của nhà cháu!”
“Cô nói thế thì khách sáo quá rồi!” Dư Tiểu Ngư còn định nói thêm, nhưng vừa qua khúc cua đã nhìn thấy một cặp vợ chồng già đang đứng ngoài phòng bệnh, chính là ông cụ và bà nội Tô. Một vị bác sĩ đang trao đổi gì đó với họ.
Bàn tay Ngô Tuệ Lệ chợt siết c.h.ặ.t, liếc nhìn Tiểu Ngư một cái rồi buông tay ra, rảo bước đi nhanh về phía vị bác sĩ: “Sao rồi bác sĩ? Hôm nay con trai tôi có tiến triển gì không?”
Ông cụ và bà nội Tô quay đầu lại thì nhìn thấy Tiểu Ngư. Bà nội Tô đi tới đón cô: “Tiểu Ngư, cháu tới rồi à!”
Dư Tiểu Ngư vội vàng chào hỏi ông bà nội, đỡ lấy bà nội Tô đứng sang một bên để nghe bác sĩ nói chuyện.
Vị bác sĩ nhìn sang Dư Tiểu Ngư, có chút lưỡng lự không biết có nên nói tiếp không, ánh mắt bất giác hướng về phía Thủ trưởng Tô Cảnh Sơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Cảnh Sơn hiểu ý, vội vàng lên tiếng: “Anh cứ nói đi, ở đây toàn là người nhà cả!”
Nhận được sự cho phép của thủ trưởng, bác sĩ chủ trị liền giải thích: “Như đã nói trước đó, chúng tôi phát hiện trong não bệnh nhân có một khối m.á.u bầm, khối m.á.u này đang chèn ép lên nhiều dây thần kinh, đây cũng là nguyên nhân chính khiến bệnh nhân chưa thể tỉnh lại. Chúng tôi không biết khi nào khối m.á.u này sẽ vỡ, một khi nó vỡ ra sẽ gây ra hậu quả cực kỳ nghiêm trọng. Nhưng chúng tôi cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Nếu hôn mê trong thời gian dài, mọi mô tạng trong cơ thể bệnh nhân sẽ bắt đầu đi vào trạng thái ngủ đông, thậm chí suy yếu, điều này rất nguy hiểm cho sức khỏe. Vì vậy, hội đồng chuyên gia vẫn nghiêng về phương án phẫu thuật mở hộp sọ để hút khối m.á.u bầm ra. Đương nhiên, rủi ro của ca phẫu thuật này rất cao, chúng tôi cần phải bàn bạc kỹ lưỡng với gia đình!”
Lời này vừa thốt ra, cơ thể bà nội Tô bỗng chao đảo. Ông bà cũng chỉ mới xuống tàu hỏa vào sáng nay, đây là lần đầu tiên nghe bác sĩ trình bày về bệnh tình, không ngờ lại nghiêm trọng đến mức này!
“Bà nội cẩn thận!” Dư Tiểu Ngư vội vàng đỡ c.h.ặ.t lấy bà nội Tô.
Nghe xong, sắc mặt Ngô Tuệ Lệ cũng trắng bệch. “Phẫu thuật mở hộp sọ”, chỉ nghe mấy chữ này thôi đã thấy rợn người. Bà hoang mang, vô thức nhìn về phía Tô Cảnh Sơn.
Gương mặt Tô Cảnh Sơn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chỉ có đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t đến mức có thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi là tố cáo nội tâm đang cuộn trào sóng dữ của ông lúc này.
“Bác sĩ, lúc Tô Nguyên Gia được đưa tới đây, mắt anh ấy còn nhìn thấy gì không?”
Dư Tiểu Ngư vừa lên tiếng, bác sĩ chủ trị lập tức hiểu ý cô, nhưng ông vẫn báo cáo trung thực: “Khối m.á.u bầm chèn ép lên rất nhiều dây thần kinh, cho nên thị lực có bị ảnh hưởng hay không thì phải đợi bệnh nhân tỉnh lại mới có thể đ.á.n.h giá được. Lúc bệnh nhân được đưa tới đây đã trong tình trạng hôn mê sâu rồi.”
Bà nội Tô bồn chồn nhìn ông cụ Tô: “Ông ơi, sao lại nghiêm trọng đến vậy? Bây giờ phải làm sao đây?”
Ông cụ Tô ngồi trên dãy ghế dài, bàn tay siết c.h.ặ.t cây gậy chống, nghe vậy chỉ khẽ nuốt khan, buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Bác sĩ chủ trị thấy bầu không khí rơi vào bế tắc, đành lên tiếng: “Gia đình cứ từ từ bàn bạc, tôi xin phép về văn phòng trước. Khi nào có quyết định, xin hãy thông báo lại cho chúng tôi.”