Dư Tiểu Ngư quay sang mỉm cười trấn an Ngô Tuệ Lệ: “Cô ơi, chắc chắn sẽ không sao đâu ạ!”
Họ theo chân Chung Sùng Minh xuống tầng một. Vừa định băng qua sảnh lớn, Dư Tiểu Ngư liền nghe thấy một tiếng gọi lớn: “Xưởng trưởng Tiểu Dư!”
Dư Tiểu Ngư ngoảnh đầu nhìn, hóa ra là anh tài xế lúc nãy, sao giờ này anh ta còn ở đây?
Tài xế nhìn thấy đúng là Dư Tiểu Ngư liền vội vã chạy lại chào hỏi: “Xưởng trưởng Tiểu Dư, đúng là cô thật rồi, tôi còn tưởng mình nhìn nhầm nữa chứ!”
“Đáng lẽ giờ này anh phải đến bệnh viện khác giao hàng rồi chứ? Sao lại ở đây?”
“Xăng trong bình không đủ, vừa khéo đủ chạy tới đây nên tôi ghé trước. Đó, bên ngoài đang bốc hàng xuống kìa, cô đợi chút nhé, tôi gọi một người tới đây!”
Nói rồi tài xế co cẳng chạy vù ra ngoài. Chưa đầy một lúc sau, bên cạnh anh ta xuất hiện một người mặc áo blouse trắng, bước đi vội vã. Tài xế chỉ vào Dư Tiểu Ngư, nói lớn: “Tôi nói không có ngoa đâu nhé, vị này chính là xưởng trưởng của xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường đấy. Chỗ t.h.u.ố.c này đều do xưởng cô ấy sản xuất ra cả!”
Người mặc áo blouse trắng kia chính là chủ nhiệm phòng t.h.u.ố.c Đông y. Ông ta đẩy gọng kính, nét mặt khó tin: “Quả nhiên là bậc nữ nhi chẳng kém đấng mày râu. Thật không ngờ cô lại là xưởng trưởng Bạch Hoa Đường. Rất hân hạnh được làm quen, tôi là chủ nhiệm phòng t.h.u.ố.c Đông y, tên tôi là...”
“Dương Kiệt, để khi khác đi, chúng tôi đang có việc gấp cần tìm ông Bạch, lần sau có cơ hội hẵng làm quen!” Chung Sùng Minh không nhịn được mà ngắt lời. Nhìn cái điệu bộ này là biết ông ta định dông dài trò chuyện rồi. Giờ đang nước sôi lửa bỏng, nhỡ nán lại một chút mà ông Bạch đi mất thì biết làm sao?
Dương Kiệt vội vàng khoát tay ra hiệu cho họ đi mau: “Phải phải phải, mọi người từ xa đến đây chắc chắn là có việc gấp, tôi không làm phiền nữa. Tôi tên Dương Kiệt, hẹn gặp lại, hẹn gặp lại nhé!”
Vừa dứt lời, ông ta vẫn cố nói vớt thêm một câu: “Thuốc của Bạch Hoa Đường tuyệt vời lắm. Cả phòng t.h.u.ố.c Đông y chúng tôi ai cũng hâm mộ cô, tiếp tục phát huy nhé!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dư Tiểu Ngư gật đầu chào ông: “Cảm ơn anh!”
Nói đoạn, cả nhóm vội vàng quay người bước đi.
Cô y tá từng nhận quả táo của Dư Tiểu Ngư ở quầy trực vội vàng gọi Dương Kiệt: “Chủ nhiệm Dương, ông bảo vị đó là xưởng trưởng Bạch Hoa Đường á? Tôi không nghe nhầm chứ? Trông cô ấy trẻ thế cơ mà, xưởng trưởng thì chí ít cũng phải tầm bốn năm mươi tuổi chứ!”
Tài xế đứng cạnh Dương Kiệt nghe vậy liền tỏ vẻ không vui: “Cái cô này, sao có thể nói thế được. Các người không ở tỉnh chúng tôi nên không biết thôi, tiền thân của xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường là xưởng d.ư.ợ.c số Ba trên tỉnh đấy. Lúc đó nhà máy sắp sập tiệm đến nơi rồi, chính Xưởng trưởng Tiểu Dư là người đã tới vực dậy nhà máy. Hồi ấy không biết bao nhiêu kẻ há miệng chờ xem kịch vui của xưởng Bạch Hoa Đường, đinh ninh rằng xưởng sẽ trụ chẳng được bao lâu. Nào ngờ mấy năm nay t.h.u.ố.c của Bạch Hoa Đường đã có mặt ở khắp các tiệm t.h.u.ố.c Đông y trên toàn quốc, người bệnh được cứu chữa nhờ t.h.u.ố.c của Bạch Hoa Đường nhiều đếm không xuể. Chuyện này chẳng cần tôi nói thì chắc các cô cũng biết rồi đúng không!”
“Giỏi giang đến vậy sao? Vừa nãy tôi chỉ cảm thán tuổi tác của Xưởng trưởng Tiểu Dư thôi, cô ấy lợi hại quá. Cái tuổi như cô ấy, tôi còn chẳng biết tương lai mình sẽ làm gì nữa là! Thế mà cô ấy đã cứu sống được bao nhiêu người, xuất sắc quá chừng!”
Dương Kiệt cũng gật gù đồng tình: “Đúng vậy, thật không ngờ hôm nay tôi lại được gặp cô ấy bằng xương bằng thịt!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cô y tá còn lại ở quầy trực, từ lúc biết được thân phận của nữ đồng chí kia, mặt cứ cúi gằm xuống chẳng dám ngẩng lên. Lúc này nghe mọi người xúm lại hết lời khen ngợi cô gái đó, cô ta mang vẻ mặt vô cùng khó coi, đứng dậy bỏ đi lấy cớ đi rót nước.
Cứ tưởng là đồ nhà quê lên tỉnh, ai ngờ lại là xưởng trưởng, mà còn là xưởng trưởng Bạch Hoa Đường tiếng tăm lẫy lừng nữa chứ! Ai mà ngờ tới được! Cũng tại cô ta ngay từ đầu không chịu xưng danh rõ ràng. Nếu cô ta nói thẳng mình là xưởng trưởng Bạch Hoa Đường thì mọi chuyện đã chẳng đến nông nỗi này!
Dương Kiệt đường đường là chủ nhiệm, tinh ý nhìn qua là biết ngay nét mặt của cô y tá có vấn đề. Đợi anh tài xế đi khỏi, ông bèn dò hỏi tình hình. Sau khi biết rõ ngọn nguồn sự việc, sắc mặt ông bỗng chốc trở nên khó coi. Chỉ riêng những gì ông chứng kiến, việc y tá này tỏ thái độ hạch sách, thiếu kiên nhẫn với người nhà bệnh nhân từ nông thôn lên đã xảy ra không ít lần. Lần này lại còn chọc giận cả xưởng trưởng xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường, lỡ như người ta phật lòng mà cung cấp thiếu t.h.u.ố.c cho bệnh viện quân khu, mỗi loại t.h.u.ố.c chỉ phân cho vài chục lọ thì người bệnh biết làm sao?