Nói xong, ông xoay người định rời đi.
Ngô Tuệ Lệ vội vàng gọi giật ông lại: “Từ từ đã bác sĩ, ca phẫu thuật này... liệu có chắc chắn thành công không?”
Bác sĩ chủ trị tiếc nuối lắc đầu: “Mặc dù tôi cũng rất muốn, nhưng tôi vẫn phải thành thật là không dám chắc chắn. Trong quá trình phẫu thuật, bất kỳ biến chứng nào cũng có thể xảy ra!”
Tia hy vọng vừa lóe lên trong mắt Ngô Tuệ Lệ vụt tắt lịm. Đôi vai bà thõng xuống, trong phút chốc dường như già đi chục tuổi.
Dư Tiểu Ngư không nỡ nhìn thấy dáng vẻ suy sụp của cô Tô, vội vàng đỡ bà ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh: “Cô ơi, cô đừng cuống, chắc chắn sẽ có cách mà!”
Ngô Tuệ Lệ như người sắp c.h.ế.t đuối vớ được cọc, lập tức nắm c.h.ặ.t lấy tay Dư Tiểu Ngư: “Tiểu Ngư, cháu... cháu có cách gì sao?”
Những người khác cũng đổ dồn ánh mắt về phía Tiểu Ngư. Đặc biệt là bà nội Tô, vốn đang bối rối hoang mang, vừa nghe Ngô Tuệ Lệ hỏi vậy, ánh mắt bà càng khóa c.h.ặ.t lấy cô.
Dư Tiểu Ngư cũng không định giấu diếm họ, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Cô ơi, cháu không giấu gì cô, trong tay cháu quả thật đang có vài phương t.h.u.ố.c rất tốt. Nhưng cháu phải trao đổi với bác sĩ chủ trị trước đã. Rốt cuộc thì chuyện liên quan đến mạng người, không thể xem nhẹ được!”
Ngô Tuệ Lệ vừa nghe xong, tinh thần dường như đã vực dậy ngay lập tức: “Đi, chúng ta đi gặp bác sĩ chủ trị! Đi đưa phương t.h.u.ố.c của cháu cho họ xem!”
“Đúng đúng đúng, Tuệ Lệ, con mau đưa Tiểu Ngư đi tìm bác sĩ chủ trị. Chỗ họ có cả hội đồng chuyên gia, chắc chắn bên trong sẽ có bác sĩ Đông y hiểu được mấy phương t.h.u.ố.c này!” Bà nội Tô sực tỉnh, vội vàng giục hai người đi mau.
Dư Tiểu Ngư gật đầu: “Dạ vâng, vậy cháu và cô Tô đi tìm bác sĩ trước, mọi người cứ đợi ở đây nhé!”
Bà nội Tô gật đầu lia lịa. Tô Cảnh Sơn quyết định đi cùng, ông là bố của Nguyên Gia, không có lý gì lại không đi.
Cửa văn phòng của Chung Sùng Minh bị gõ vang, ông lên tiếng: “Vào đi!”
Cửa mở ra, là Thủ trưởng Tô và phu nhân.
Chung Sùng Minh vội vàng đứng lên, có chút ngạc nhiên: “Thủ trưởng, gia đình đã quyết định xong rồi sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngô Tuệ Lệ vừa bước vào vừa vội vã nói: “Bác sĩ à, chuyện là thế này. Nữ đồng chí đây cũng làm công tác liên quan đến y d.ư.ợ.c. Chắc hẳn anh cũng biết xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường chứ, cô ấy chính là xưởng trưởng của Bạch Hoa Đường đấy. Toàn bộ các sản phẩm của Bạch Hoa Đường đều do cô ấy nghiên cứu ra, lợi hại lắm. Trước kia bố chồng tôi có vấn đề về phổi, từng đến bệnh viện các anh khám, các anh đều nói chỉ có thể từ từ tẩm bổ chứ không có khả năng trị dứt điểm. Thế nhưng cô ấy đưa cho bố chồng tôi một lọ t.h.u.ố.c, uống xong là khỏi hẳn…”
“Tuệ Lệ, đi thẳng vào vấn đề chính đi!” Tô Cảnh Sơn không nhịn được ngắt lời bà, bà ấy đang quá kích động rồi!
Ngô Tuệ Lệ vô thức nhìn sang Tô Cảnh Sơn, môi mấp máy: “Tôi… tôi…”
Thấy vậy, Dư Tiểu Ngư liền đi thẳng vào vấn đề: “Thưa bác sĩ, xin hỏi trong hội đồng chuyên gia của các anh có bác sĩ Đông y không? Tôi muốn trao đổi một chút về bệnh tình của Tô Nguyên Gia!”
Nghe nói người trước mặt chính là xưởng trưởng của Bạch Hoa Đường, Chung Sùng Minh vẫn bán tín bán nghi. Ông nhìn cô gái từ đầu đến chân, trông còn quá trẻ, cô ấy có kinh nghiệm chẩn đoán bệnh thật sao? Khám bệnh cứu người đâu phải trò đùa!
“Xin hỏi cô năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Dư Tiểu Ngư bình thản nhìn ông: “Tuổi mụ là 19.”
Mới 19 tuổi, đừng nói là sinh viên tốt nghiệp trường y chính quy, cứ tính theo thời gian cô ấy mở xưởng thì chắc học cấp ba còn chưa xong. Chung Sùng Minh tỏ vẻ không vui, quay sang nhìn Tô Cảnh Sơn: “Thủ trưởng, hai vị đã xác nhận thân phận của cô ấy chưa? Trẻ tuổi thế này mà làm xưởng trưởng sao? Đừng nói là kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhé. Lừa tôi thì không sao, nhưng nếu làm lỡ dở bệnh tình của bệnh nhân thì hậu quả khôn lường đấy!”
Ban nãy cô ấy còn hỏi khối m.á.u bầm có ảnh hưởng đến thị lực hay không, chắc hẳn cũng chỉ là loại nói bừa mà thôi.
Tô Cảnh Sơn nghe vậy, vừa định lên tiếng thanh minh cho Dư Tiểu Ngư thì đã thấy cô lấy giấy tờ chứng minh thân phận và thư giới thiệu từ trong túi ra đưa cho Chung Sùng Minh. Ông đành nói thêm: “Hai gia đình chúng tôi thân nhau lắm!”
Chung Sùng Minh xem xét kỹ con dấu đỏ ch.ót trên giấy tờ, lại nghe Thủ trưởng Tô khẳng định như vậy, biết mình đã hiểu lầm, ông trả lại giấy tờ cho Dư Tiểu Ngư: “Xin lỗi cô, tôi cũng vì lo lắng, muốn kiểm tra kỹ lưỡng cho bệnh nhân thôi!”
Dư Tiểu Ngư cất đồ đi, nhìn Chung Sùng Minh mỉm cười điềm đạm: “Không sao đâu, tôi hiểu mà!”
“Nhưng cô trẻ quá thật đấy, ai mà tin nổi xưởng trưởng Bạch Hoa Đường tiếng tăm lẫy lừng lại là một cô bé vừa qua tuổi thành niên chứ. Chắc chắn cô thuộc kiểu người có thiên bẩm rồi. Thôi được, tôi sẽ đưa cô đi gặp cây đa cây đề trong giới Đông y của bệnh viện chúng tôi - lão tiên sinh Bạch Hồng Tề. Lần này ông ấy cũng tham gia vào việc nghiên cứu bệnh tình của bệnh nhân. Chúng ta phải đi nhanh lên, mỗi tuần lão tiên sinh Bạch chỉ đến bệnh viện một ngày, những thời gian khác không có ở đây đâu!”