Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 307



 

“Em đi ăn táo đây, anh có ăn không?” Bỏ lại một câu, Dư Tiểu Ngư chẳng thèm quan tâm Tô Nguyên Gia có trả lời hay không, liền chạy tọt vào phòng lấy d.a.o gọt táo.

 

Để lại Tô Nguyên Gia đứng bơ vơ bên ngoài, tay bất giác siết c.h.ặ.t thanh vịn, vành tai cũng dần nóng ran lên, đỏ lựng.

 

Dư Tiểu Ngư gọt gần xong quả táo thì Tô Nguyên Gia mới chậm rãi bước vào. Cô len lén ngước nhìn anh, rồi lại lúng túng cúi gằm mặt: “Sắp gọt xong rồi, anh muốn c.ắ.n luôn hay em cắt nhỏ ra cho dễ ăn!”

 

Tô Nguyên Gia nhìn quả táo trên tay cô. Hình như cô rất thích mua táo cho anh ăn.

 

“Để anh cắt cho.”

 

Nói đoạn, Tô Nguyên Gia tiến lại gần, ngồi xuống mép giường, lôi hộp cơm ra.

 

Dư Tiểu Ngư ngước nhìn anh, nét mặt anh vẫn bình thản như không, cứ như thể lúc nãy chỉ có mình cô là tự biên tự diễn sự ngượng ngùng ấy vậy. Nghĩ đến đây, những lời Dư Tiểu Ngư định nói bỗng nhiên biến thành: “Anh đã rửa tay chưa thế? Lan can ngoài kia vi khuẩn đầy ra đấy!”

 

“Rửa rồi!” Tô Nguyên Gia thật thà xòe hai bàn tay ra cho cô kiểm tra.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Dư Tiểu Ngư nhìn thoáng qua, đôi bàn tay thon dài, trắng trẻo, thậm chí còn đẹp hơn cả đôi tay của cô dù cô đã trét biết bao nhiêu kem dưỡng.

 

Mấu chốt là anh ấy chẳng bao giờ thèm đụng đến kem dưỡng da tay.

 

Dư Tiểu Ngư thuận tay đưa quả táo và con d.a.o cho anh, nhìn anh thoăn thoắt cắt quả táo thành từng miếng nhỏ một cách điệu nghệ.

 

Đã vậy, miếng nào miếng nấy đều tăm tắp.

 

Tô Nguyên Gia đưa cho Dư Tiểu Ngư một chiếc dĩa. Chẳng biết có phải cô ảo giác hay không mà cảm giác như anh có hơi ngượng ngùng.

 

Đợi đến khi thấy anh vơ lấy một chiếc thìa, Dư Tiểu Ngư mới hiểu ra, đây là chiếc dĩa dùng riêng của anh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô lật đật lục hộp cơm trong túi xách ra, lấy ra một chiếc dĩa: “Em có đây rồi, anh cũng dùng dĩa đi, dùng thìa bất tiện lắm!”

 

Tô Nguyên Gia chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi hụt hẫng khó tả.

 

Dư Tiểu Ngư vốn định hôm sau sẽ về tỉnh Phong Bắc, nào ngờ lại bị ông Bạch cản lại, khăng khăng muốn đưa cô đi gặp một người.

 

Vẻ mặt ông rất nghiêm trọng, cũng tuyệt nhiên không hé nửa lời lý do vì sao phải gặp, nhưng Dư Tiểu Ngư đoán chừng có lẽ là vì chuyện d.ư.ợ.c liệu.

 

Xe chạy rất nhanh, cảnh vật xung quanh cũng ngày càng hẻo lánh, dọc đường còn phải qua vài trạm gác.

 

Dư Tiểu Ngư theo chân họ xuống xe, ông Bạch khẽ nhắc nhở: “Lát nữa vào trong thì cẩn trọng một chút, uốn lưỡi bảy lần trước khi nói nhé.”

 

Dư Tiểu Ngư gật đầu, nét mặt không mảy may gợn sóng, nhưng trong lòng vẫn có chút tò mò xem người sắp gặp rốt cuộc có lai lịch thế nào. Nhìn thấy lính gác ngoài cổng, cùng với những tốp bộ đội hành quân hàng lối chỉnh tề trên con đường chính bên trong, cô thầm nghĩ đây hẳn là nơi ở của giới chức sắc cấp cao trong quân đội.

 

Xe chỉ được đỗ ngoài cổng lớn, đoạn đường bên trong phải tự đi bộ. Sau khi đăng ký và bị kiểm tra, đối chiếu giấy tờ tùy thân vô cùng gắt gao, họ mới được phép vào trong.

 

“Ông Bạch, ông đến rồi! Vị này chắc hẳn là Xưởng trưởng xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường mà ông nhắc tới nhỉ. Chào cô, tôi là Phạm Minh, hoan nghênh cô đến chơi!”

 

Dư Tiểu Ngư liếc nhìn ông Bạch, thấy ông mỉm cười với mình, cô mới đưa tay ra bắt. Đối phương chỉ nắm vừa phải rồi nhanh ch.óng buông ra, toàn bộ phong thái vô cùng lịch thiệp, chuẩn mực: “Dư Tiểu Ngư!”

 

“Làm phiền Xưởng trưởng Tiểu Dư phải cất công đến đây một chuyến, thật sự rất ngại. Quả thực là chúng tôi nghe danh Xưởng trưởng Tiểu Dư rất giỏi việc tìm kiếm d.ư.ợ.c liệu, nhất là những loại cực phẩm. Bố tôi mấy năm trước rủi ro mắc phải chứng bệnh nặng, Đông Tây y đều đã chạy chữa thử qua mà bệnh tình vẫn không chút khởi sắc. Giờ mỗi ngày ông cụ chỉ tỉnh táo được vỏn vẹn hai tiếng, thời gian còn lại đều chìm trong hôn mê. Tôi cũng hết cách rồi nên mới đành phải nhờ đồng chí Tiểu Ngư giúp đỡ!”

 

Phạm Minh vừa đi vừa nói, nhưng lại cố tình nói rất mơ hồ về tình trạng cơ bản của người bệnh. Rốt cuộc thì trong mắt anh ta, nữ đồng chí này tuy mang danh xưởng trưởng Bạch Hoa Đường nhưng tuổi đời còn quá trẻ, anh ta không thể tin tưởng hoàn toàn. Dù đây là người do ông Bạch giới thiệu, anh ta tất nhiên tin vào mắt nhìn người của ông, nhưng trong lòng ít nhiều vẫn còn lấn cấn!

 

Dư Tiểu Ngư liếc nhìn Phạm Minh. Khác với đôi mắt to mày rậm của Tô Nguyên Gia, anh ta sở hữu cặp mắt phượng với đuôi mắt hơi xếch lên, lại thêm việc trên môi luôn thường trực ý cười, khiến cả gương mặt trông có vẻ vô cùng thân thiện, dễ gần. Thế nhưng, bảo anh ta thực sự dễ gần thì chắc chắn là không thể nào. Xung quanh người này luôn toát ra một thứ khí chất cao ngạo, xa cách ngấm ngầm, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến người khác tự động e dè, không dám tùy tiện đến gần làm phiền.