Trong lòng Dư Tiểu Ngư thầm suy tính. Có thể ở tại cái nơi thế này, lại còn có quân đội chuyên trách bảo vệ, người này hẳn phải có địa vị cực cao trong quân đội, ít nhất là cao hơn nhà họ Tô. Suy cho cùng, bác Tô đã là Thủ trưởng rồi. Cô thầm đ.á.n.h giá trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn rất phối hợp, mỉm cười đáp lại Phạm Minh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Biết ngay là ông Bạch lại ưu ái nói quá lên rồi, lần trước cháu tìm được t.h.u.ố.c cũng chỉ là do ăn may thôi ạ!”
Phạm Minh nghe xong, trong đầu liền nảy sinh suy nghĩ "quả nhiên là vậy". Theo phán đoán của anh ta, nữ đồng chí này tuyệt đối không lợi hại như lời ông Bạch tâng bốc. Có điều, việc cô có thể bình thản đón nhận ánh mắt của anh ta, bước chân vào chốn này mà chỉ lộ ra chút tò mò lúc ban đầu chứ không hề tỏ ra căng thẳng hay sợ sệt, thậm chí càng đi sâu vào trong lại càng có vẻ thích nghi tốt, khiến Phạm Minh ít nhiều cũng phải nhìn cô bằng con mắt khác.
Chỉ là, vẫn đáng tiếc thật đấy…
Dư Tiểu Ngư đương nhiên không bỏ sót ánh mắt thoáng hiện vẻ thất vọng của anh ta, nhưng khóe môi cô vẫn giữ nụ cười nhạt, thong thả theo bước bọn họ tiến về phía trước.
Càng đi sâu vào trong, Dư Tiểu Ngư càng nhận ra ở đây còn có mấy căn biệt thự độc lập. Cô không hề dáo dác nhìn ngó lung tung mà chỉ dùng khóe mắt để quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Nhìn thấy dáng vẻ hiểu chuyện đó của cô, Phạm Minh không khỏi phóng cho ông Bạch một ánh mắt tán thưởng. Rất tốt, quy củ đã được dặn dò rõ ràng từ trước.
Cuối cùng, họ dừng bước trước cửa một khu rào chắn. Tên lính gác mở cửa cho họ, đợi cả ba vào trong hết thảy mới đóng lại. Toàn bộ động tác vô cùng dứt khoát, gọn gàng, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.
Phạm Minh không dẫn họ vào trong nhà mà rẽ trái rẽ phải, dừng lại ở một cái chòi hóng mát. Trong chòi có một ông cụ tóc bạc phơ đang ngồi, vừa thấy ông Bạch thì đã cười ha hả đứng lên: “Đến rồi à, trà sắp nguội cả rồi đây này!”
Ông Bạch hừ một tiếng, tự nhiên ngồi xuống: “Trà nguội hay không mặc kệ, ông đừng có ăn hết mớ khoai tây nướng trên chậu than của tôi là được!”
Tiếp đó, ông vẫy tay gọi Tiểu Ngư cùng ngồi.
Dư Tiểu Ngư cảm nhận rõ có một ánh mắt đang dò xét mình. Cô không kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh, khẽ ngước lên chạm phải ánh nhìn đ.á.n.h giá của ông cụ kia, cuối cùng mỉm cười lễ phép với ông.
Ông Bạch đương nhiên cũng nhận ra điều đó, bèn thong thả cất lời giới thiệu: “Con bé là Xưởng trưởng xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường, Dư Tiểu Ngư. Viên Thanh Ứ của Tô Nguyên Gia chính là do con bé nghiên cứu ra đấy. Tiểu Ngư, vị này là Lâm Vĩnh Nguyên, cháu cứ gọi một tiếng ông Lâm là được. À phải rồi, dạo này ông còn đến trường thỉnh giảng không đấy?”
Câu sau cùng là ông quay sang hỏi Lâm Vĩnh Nguyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dư Tiểu Ngư cung kính cúi chào: “Cháu chào ông Lâm ạ!”
Lâm Vĩnh Nguyên vuốt chòm râu, vừa châm trà cho họ vừa đáp lời: “Vẫn đi chứ, dẫu sao cũng đang rảnh rỗi. Có điều đều là đám sinh viên bộ đội xuất ngũ, tư chất cũng người này người kia, dạy dỗ không được nhẹ nhàng như ông làm ở bệnh viện đâu. Khi nào thì ông lại về bục giảng thế? Giờ khôi phục thi đại học rồi, nhà trường đang thiếu giáo viên trầm trọng đấy!”
Nói đoạn, ông nhướng mắt nhìn Dư Tiểu Ngư. Vẻ mặt cô vẫn bình thản, không hề lộ ra chút hờn giận nào vì bị cố ý phớt lờ, thậm chí còn nhẩn nha bưng chén trà ông vừa rót lên nhấp từng ngụm nhỏ.
Ông Bạch âm thầm trừng mắt lườm bạn già một cái, ý bảo ông hãy tém lại bớt đi, người này dẫu sao cũng là do ông đích thân dẫn tới!
Lâm Vĩnh Nguyên vuốt râu cười xòa, nhìn Dư Tiểu Ngư cất giọng hiền từ: “Ông cũng gọi cháu là Tiểu Ngư giống ông Bạch nhé, được không?”
Dư Tiểu Ngư gật đầu, sao cũng được, dẫu sao cũng chỉ là một danh xưng.
“Trông Tiểu Ngư còn trẻ quá nhỉ, năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?”
Dư Tiểu Ngư thành thật đáp: “Tính cả tuổi mụ là mười chín ạ.”
Ông Bạch bưng ấm lên châm thêm chút trà cho Lâm Vĩnh Nguyên: “Trà này ngon đấy, ông uống nhiều vào cho ấm!”
Nhận ra thiện ý của ông Bạch, Dư Tiểu Ngư quay sang nhìn ông mỉm cười. Cô có thể cảm nhận được ông đang cố tình đứng ra bênh vực mình.
Lâm Vĩnh Nguyên sao lại không hiểu tâm tư của ông bạn già, bèn không vòng vo nữa. Ông nâng chén trà, thổi thổi những lá chè lềnh bềnh trên mặt nước: “Nghe nói cháu rất thạo việc tìm kiếm d.ư.ợ.c liệu. Chỗ ông hiện đang cần một vị t.h.u.ố.c, không biết người bạn nhỏ đây đã từng nghe qua chưa?”
Dư Tiểu Ngư vẫn giữ nguyên nụ cười, lặng lẽ nhìn ông. Từ lúc bước vào đến giờ, Phạm Minh vẫn luôn ngồi im thưởng trà, không hé răng nửa lời, chỉ lẳng lặng quan sát mấy người họ trò chuyện. Nhưng ngay lúc này, anh ta cũng hiểu đã đến lúc đi vào chuyện chính, thân mình bất giác ngồi thẳng lên ngay ngắn.