Nói đoạn, Dư Tiểu Ngư mỉm cười gật đầu chào ông Bạch.
Sắc mặt ông Bạch lúc này cũng trở nên khó coi. Bọn họ dồn ép Tiểu Ngư tới bước đường này, rõ ràng là chẳng coi mặt mũi ông ra gì, ông còn nán lại đây cũng chẳng có nghĩa lý gì nữa.
“Đã vậy thì để tôi đưa Tiểu Ngư về trước, hai người cứ ngồi uống nước đi nhé!”
Hai ông cháu vừa đứng dậy, Phạm Minh cũng đứng phắt lên theo. Anh ta chằm chằm nhìn Dư Tiểu Ngư, đôi mắt phượng nheo lại, nơi đáy mắt xẹt qua một tia sắc lạnh: “Xưởng trưởng Dư đây là quyết tâm không muốn giúp đỡ sao?”
Dư Tiểu Ngư thầm hừ lạnh trong lòng: Bà đây cứ không giúp đấy, thì làm sao nào?
Nhưng ngoài mặt cô vẫn giữ thái độ lạnh nhạt: “Anh không nghe rõ những lời tôi nói ban nãy sao? Tôi sẽ lưu tâm giúp anh, nhưng có tìm được hay không thì tôi không dám chắc. Đồng chí Phạm à, vạn sự trên đời đều phải thuận theo chữ duyên!”
Phạm Minh trầm mặc nhìn Dư Tiểu Ngư. Vài giây sau, nụ cười trên môi anh ta lại từ từ sâu hơn.
“Được thôi, vậy xin nhờ Xưởng trưởng Dư nhất định phải để tâm chuyện này giúp cho. Dẫu sao việc này cũng liên quan đến tính mạng của bố tôi. Mạng người quan trọng, phận làm con như tôi không thể không lo lắng, tin rằng Xưởng trưởng Dư có thể thấu hiểu được nỗi khổ tâm này.”
Dư Tiểu Ngư gật đầu, không buồn đáp lời.
Phạm Minh thu hết thái độ đó vào tầm mắt, trong lòng tức tối vô cùng nhưng lại chẳng có cớ gì để phát tác. Vốn cứ nghĩ Dư Tiểu Ngư chung quy cũng chỉ là một người phụ nữ, nhát gan sợ phiền, đời nào dám đắc tội với gia đình họ. Ai ngờ cô ả lại cứng đầu đến vậy, ngay cả những điều kiện béo bở anh ta đưa ra cũng chẳng thèm đoái hoài.
Đã bao lâu rồi nhỉ? Kể từ khi bố anh ta ngã bệnh, anh ta đã phải tự mình gánh vác mọi chuyện. Mặc dù ai nấy đều nể mặt anh ta là con trai của Phạm Đức, nhưng quả thực anh ta muốn gì được nấy, hô mưa gọi gió quen rồi. Thật không thể ngờ cô gái này lại dám dùng thái độ đó đối đãi với anh ta.
“Nếu Xưởng trưởng Dư có đổi ý, cứ việc thông qua ông Bạch để liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dư Tiểu Ngư thở dài trong lòng: “Đây chẳng phải là vấn đề tôi có đổi ý hay không, mà là liệu tôi có tìm được hay không. Nếu tôi tìm không ra thì nói với ông Bạch cũng vô dụng thôi. Tôi đâu đến mức tùy tiện lấy bừa một cây cỏ bình thường đến lừa anh, ông Lâm nhìn qua là biết ngay, làm vậy thật chẳng đáng chút nào!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thực tình, Dư Tiểu Ngư còn muốn bồi thêm một câu: Nếu bài t.h.u.ố.c này thực sự linh nghiệm, thì dù chỉ dùng hạn liên thảo loại thường, kiên trì uống trong thời gian dài cũng ắt sẽ có hiệu quả. Những cây cỏ phát triển đến độ cực phẩm vốn dĩ vô cùng hiếm hoi, chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Nếu ai bệnh cũng nhất quyết đòi phải có d.ư.ợ.c liệu cực phẩm mới chịu chữa, thì e rằng bệnh nhân đã bỏ mạng từ đời nào trước khi tìm thấy t.h.u.ố.c rồi, làm gì có chuyện đợi đến lúc bệnh tình trở nặng.
Bắt mạch bốc t.h.u.ố.c, nếu không thấy tác dụng, thì một là do phương t.h.u.ố.c kê chưa chuẩn, hai là bệnh nhân đã rơi vào giai đoạn cuối, y thuật bó tay hết cách chữa trị.
Nhìn theo bóng lưng khuất dần của hai người họ, nụ cười trên gương mặt Phạm Minh cũng chậm rãi tắt ngấm, ánh mắt trở nên xa xăm, khó đoán.
Lâm Vĩnh Nguyên cũng uống cạn chén trà, đứng dậy chuẩn bị ra về: “Phạm Minh, cũng muộn rồi, ông xin phép cáo từ trước. Về bệnh tình của cụ nhà, cậu cứ kiên nhẫn từ từ, đừng quá nôn nóng, vạn sự tùy duyên, mọi chuyện ắt sẽ có bề trên an bài ổn thỏa.”
Phạm Minh quay phắt người lại, nhìn ông Lâm cười gằn: “Ông Lâm, ông là bác sĩ chủ trị của bố tôi, tình hình của ông ấy thế nào, ông phải là người nắm rõ hơn tôi chứ. Với tình trạng hiện tại của bố tôi, ông thấy có giống như đang tiến triển tốt lên không?
Phải, ban nãy tôi cố tình thử cô ta đấy. Nhưng lúc mới gặp cô ta, chẳng phải trong lòng ông cũng hoài nghi đó sao? Đã là cá mè một lứa thì ông đừng hòng trong bụng chê cười ai làm sai!
Việc cấp bách bây giờ là phải chữa khỏi bệnh cho bố tôi bằng mọi giá, chuyện khác tính sau.”
Dứt lời, anh ta xoay gót bỏ vào trong nhà, chẳng thèm ném lại cho Lâm Vĩnh Nguyên lấy một cái nhìn.
Hành động xấc xược ấy khiến Lâm Vĩnh Nguyên tức nghẹn l.ồ.ng n.g.ự.c, đứng chôn chân tại chỗ thở dốc từng hồi. Phạm Đức là bệnh nhân đã bị cả bệnh viện quân khu trả về, phát giấy báo t.ử. Ông cũng vì nể chút tình bằng hữu năm xưa, không đành lòng khoanh tay đứng nhìn nên mới tới đây cố gắng cứu chữa.
Thằng ranh Phạm Minh này, trước kia ông từng gặp vài lần, lần nào cư xử cũng rất chừng mực, phép tắc. Không ngờ từ ngày bố cậu ta lâm trọng bệnh, cả con người cậu ta cũng thay đổi hoàn toàn. Bề ngoài thì lúc nào cũng mang vẻ tươi cười đon đả, nhưng tiếp xúc sâu mới vỡ lẽ, hóa ra cậu ta chẳng hề dễ gần như lớp vỏ bọc ấy.